Độc tài không làm được, dân chủ làm được.

Huynh Ngoc Chenh Tiến đến thống nhất tất cả các quốc gia trên hành tinh này thành một quốc gia duy nhất là xu thế tất yếu của nhân loại.   Thuở hồng hoang, loài người tụ tập lại theo từng nhóm nhỏ gọi là bộ lạc, sống cách biệt nhau. Sau đó các bộ lạc nhỏ gần nhau sáp nhập lại tạo thành bộ lạc lớn.   Rồi các bộ lạc lớn sáp nhập vào nhau chiếm cứ một vùng lãnh thổ gọi là Nước. Rồi các nước nhỏ sáp nhập vào nhau làm thành nước lớn. Rồi các nước lớn sáp nhập vào nhau tạo thành nước lớn hơn nữa gọi là đế quốc hay liên bang hay liên minh.   Vấn đề là sáp nhập lại với nhau như thế nào.   Từ thuở khai thiên lập địa cho đến thời độc tài phong kiến tận đầu thế kỷ 20, cách sáp nhập phổ biến là nước lớn dùng vũ lực xâm chiếm các nước nhỏ yếu, cưỡng bức các nước đó nhập vào nước mình để tạo ra các đế quốc rộng lớn, như đế quốc Nga, đế quốc Mãn Thanh, đế quốc Anh, đế quốc Pháp, Tây Ban Nha, Hà Lan…   Một nước lớn duy nhất ngay từ thế kỷ 18 đã hình thành từ các nước nhỏ mà không dùng vũ lực để xâm chiếm đó là Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.   13 nước nhỏ vùng đông Bắc Mỹ là thuộc địa của đế quốc Anh đã tự nguyện hợp tác với nhau đứng lên chống lại đế quốc Anh để giành độc lập và sau đó xây dựng nhà nước liên bang dân chủ.   Từ nền tảng dân chủ văn minh này lần lượt các vùng đất khác cũng tự nguyện nhập vào Hoa Kỳ cùng với một số bang mua lại của đế quốc Pháp, đế quốc Nga và của quốc gia thua trận phía Nam là Mexico, để ngày nay Hoa Kỳ trở thành nhà nước liên bang rộng lớn với 50 tiểu bang gắn chặt vào nhau một cách tự nguyện và không thể nào tách rời ra được, do sự đồng thuận cao của bản thân người dân tại mỗi bang .   Hoa Kỳ là tấm gương sáng là bước đột phá quan trọng của nhân loại trên đường hội nhập vào nhau mà không dùng vũ lực để xâm lăng và cưỡng bức.   Đẻ ra Hoa Kỳ là Châu Âu, nhưng mãi đến cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21, Cháu Âu mới học được Hoa Kỳ phương cách sáp nhập lại thành Liên Âu bằng biện pháp hoà bình dân chủ tự giác tự nguyện mà không dùng đến biện pháp vũ lực gây ra chiến tranh như ngày xưa đã từng nhiều lần thất bại.   Napoleon ở thế kỷ 19 đã mưu đồ thống nhất Châu Âu từ Tây qua tận đến Nga bằng biện pháp vũ lực nhưng đã thất bại cay đắng.   Rồi qua đầu thế kỷ 20, nước Đức hai lần vùng lên, nhất là lần thứ hai, thời Hitler, tưởng như đã dùng vũ lực thống nhất toàn Châu Âu, nhưng đã thất bại thảm khốc.   Sau độc tài Hitler, đến độc tài cộng sản Nga Xô đã chiếm đóng một nửa Châu Âu và mưu đồ dùng vũ lực cưỡng bức thống nhất các nước này vĩnh viễn vào khối cộng sản, nhưng rồi sau hơn 50 năm cũng sụp đổ tan tành. Không những thế, Liên Xô, một cách hợp thức hoá các thuộc địa của đế quốc Nga theo kiểu mới bằng bạo lực cũng sụp đổ tan tành qua hơn 100 năm tồn tại.   Sau đệ nhị thế chiến, theo gương Mỹ, đế quốc Anh, đế quốc lớn nhất thế giới hình thành từ bạo lực xâm lăng cũng tự nguyện tan rã, trả độc lập lại cho các nước thuộc địa. Tương tự như vậy với đế quốc Pháp, Hà Lan. Đế quốc còn tồn tại đến bây giờ chưa tan rã là đế quốc Mãn Thanh bao gồm các nước Mãn Châu, Hán, Nội Mông, Tân Cương, Tây Tạng mà nay chuyển hoá thành Trung Cộng. Độc tài cộng sản Trung Quốc tiếp tục dùng vũ lực để cưỡng bức bốn thuộc địa kia trực thuộc vào Hán tộc.   Tuy nhiên một ngày nào đó đế quốc đỏ này cũng tan rã khi mà đảng cộng sản Trung cộng sụp đổ. Ý chí dân tộc của bốn quốc gia không hề mong muốn lệ thuộc vào Hán tộc một cách bất bình đẳng.   Sau Hoa Kỳ, Châu Âu là một hình ảnh tuyệt vời của sự hoà nhập vào nhau bằng biện pháp hoà bình dân chủ. Ban đầu Liên Âu chỉ có 6 nước, nay đã tăng lên đến 27 nước và xu thế còn tăng nữa vì còn nhiều nước muốn xin vào. Đây là sự thành công của thể chế tự do dân chủ mà các thể chế độc tài không thể làm được. Sự hoà nhập tự nguyện theo ý chí của người dân tại mỗi quốc gia giúp liên minh tồn tại bền vững. Trong liên minh tự nguyện này, bất kỳ quốc gia nào cũng được quyền rút ra nếu ý chí người dân của quốc gia đó muốn vậy. Anh đã rút ra khỏi Liên Âu sau khi đã trưng cầu dân ý với đa số phiếu đứng về phía muốn rút ra.   Sự khác biệt giữa liên minh dân chủ và đế quốc độc tài là các thành viên trong đó được tự do rút ra hay không. Hoa Kỳ hoặc Liên Âu cho tự do rút ra nhưng hầu như không thành viên nào muốn rút ra độc lập.   Ngược lại, các đế quốc hay liên minh hình thành từ vũ lực, nếu cho phép rút ra, ngay tức khắc sẽ tan rã. Đế quốc Anh rộng lớn và hùng cường nhất thế giới đã tan rã ngay sau khi đế quốc này chấp nhận chủ trương phi thực dân hoá. Khối Đông Âu cũng sụp đổ ngay tức khắc sau khi Liên Xô dân chủ hoá, và bản thân Liên Xô cũng tan rã ra thành nhiều nước độc lập ngay sau khi Đảng cộng sản Liên Xô sụp đổ.   Ngày nay nếu không còn ách thống trị của thế lực độc tài hoặc nói cách khác nếu cho phép tự do rút ra theo ý nguyện của người dân, Liên Bang Nga cũng tan rã, và Trung Cộng cũng tan rã ra thành 5 quốc gia độc lập. Thể chế dân chủ và sự hoà nhập tự nguyện theo ý chí người dân mới giúp cho liên minh tồn tại bền vững. Sự tan rã liên bang Hoa Kỳ hay liên minh Châu Âu là điều khó thể xảy ra.   Sau Liên Âu, sẽ có nhiều khu vực trên thế giới hoà nhập vào nhau bằng biện pháp hoà bình tự nguyện và dân chủ. ASEAN sẽ là khối nước tiếp theo, khi mà Việt Nam, Lào và Mianma không còn thể chế độc tài. Hoà nhập vào nhau thành một là xu thế tất yếu của nhân loại, tuy nhiên sau giữa thế kỷ 20, các biện pháp sáp nhập các nước nhỏ yếu vào nước lớn bằng vũ lực không thể nào xảy ra được nữa. Quốc gia độc tài nào còn ngu muội đi theo con đường đó sẽ chuốc lấy thất bại thảm hại.   Nga Putin đang sa lầy vào Ucraina và đang dần lụn bại là thí dụ điển hình và sống động nhất. Ucraina chắc chắn nhỏ yếu hơn Nga, nhưng thế giới văn minh không cho phép độc tài Putin dùng vũ lực để xâm chiếm một quốc gia độc lập. Tàu cộng đang nhìn vào thất bại của Putin mà phải chùn tay, phải tạm chôn giấu mọi mưu đồ tràn xuống Đông Nam Á bằng vũ lực.   Tuy nhiên Tàu cộng đang cố duy trì thể chế độc tài tại ba quốc gia ở Đông Nam Á để gây khó khăn cho sự hoà nhập của khối nước này, rồi rình đó chờ thời cơ.                        
......

Nễ lãnh đạo Quảng Trị

  Chu Mộng Long   Lộ một clip nguyên và đương lãnh đạo Quảng Trị tổ chức ăn nhậu, hôn môi và boa gái với tờ 500k. Giám đốc công an Quảng Trị xác nhận đương sự "giống" nguyên Giám đốc công an tiền nhiệm đã nghỉ hưu, và "giống" Trưởng phòng tổ chức công an tỉnh. Còn lãnh đạo Trung tâm VHTT - TTTH TP Hội An (Quảng Nam) xác nhận, hai người phụ nữ đứng hát bài chòi là nhân viên làm việc tại trung tâm. "Đúng" luôn chứ không phải "giống"!   Theo Giám đốc công an Quảng Trị, clip được quay cách đây hơn 5 năm.   Dư luận mạng chửi chứ tớ thì... nể!   Nể vì trong 5 năm đó, các đấng bậc lãnh đạo này không hề gì. Không giống với bọn đàn ông lén lút, họ ăn nhậu, hôn môi và boa gái công khai rồi quay clip để khoe "thành tích". Hiển nhiên, đứng đầu ngành công an, đố ai dám kiểm điểm theo 19 điều đảng viên không được làm! Đó không phải là điều đáng nể. Đáng nể nhất là gia đình các ông lẫn các bà vẫn bình yên.   Nếu là tớ ở trong cái clip đó, sư tử Hà Đông nhà tớ đã tống cổ tớ ra khỏi nhà. Mà không chỉ tớ, thằng đàn ông nào cũng bị như vậy. Còn đối với phụ nữ... không theo gương người con gái Nam Xương tự trầm mình xuống nước thì cũng bị chồng bỏ rọ trôi sông!   Sự bình yên của gia đình những người trong clip chứng tỏ họ kết hôn theo tinh thần hợp tác xã: ăn chung, ngủ chung... Có lẽ đó là lý do 19 điều đảng viên không được làm bị vô hiệu hóa. Tinh thần hợp tác xã đặt lên hàng đầu, vượt lên trên mọi điều cấm!   Thảo nào, nguyên Giám đốc công an Quảng Trị trả lời VTC: "Bản thân tôi tự thấy mình không có gì sai!"   Và thảo nào khi bị chất vấn chuyện lãnh đạo địa phương điều các cô giáo mầm non đi hầu rượu các quan, ngài Bộ trưởng Bộ Dục, Phùng Xuân Nhạ, trả lời hồn nhiên trước Quốc hội, rằng "vui vẻ tí thôi mà!"   Các ông các bà vui vẻ với nhau. Gia đình với những bà vợ ông chồng không tham dự cũng vui. Nể thật chứ không đùa!   Nể nhất là những đứa con của họ lúc nào cũng vênh mặt hỏi thiên hạ: Mày biết bố tao là ai không?   Chu Mộng Long ----------- Link xem clip trữ tình hợp tác xã do bọn phản động Việt Tân khoe "thành tích" giúp lãnh đạo ta: https://www.facebook.com/watch/?ref=search&v=1185704388800687&external_log_id=3c19978e-2ffe-4dbc-93e4-eee6092e2d83&q=clip%20c%C3%B4ng%20an%20qu%E1%BA%A3ng%20tr%E1%BB%8B%20h%C3%B4n%20nhau
......

Tôi muốn đi làm công nhân

  Thái Hạo   Thời gian vừa rồi tôi cứ nuôi mãi ý định sẽ xin vô khu công nghiệp để làm công nhân...   Tôi tiếp xúc và có cả những khoảng thời gian dài sống chung với họ, những công nhân nhiều ngành nghề, như cao sư, giày da, chế biến... Tôi chứng kiến cuộc sống của họ và nghe kể quá nhiều về những khổ nhọc và bất công mà họ phải chịu. Cũng may, công nhân đa số ít học, nên rồi họ quen, cái lớn nhất còn lại với họ là đồng lương và sức khỏe; còn những chuyện sỉ nhục, xúc phạm, dần cũng quen...   Tôi muốn đi làm công nhân để trực tiếp trải qua cái cuộc sống ngột ngạt, tăm tối ấy; để cảm, để hiểu bằng da thịt mình: người công nhân Việt Nam đang phải gánh chịu những gì. Nghe kể không thôi chưa đủ dù nhiều lúc nó đã vượt quá sức chịu đựng của bản thân.   Cuộc sống của công nhân cao su thì tôi đã mô tả trong nhiều bài viết, còn những ngành nghề khác cũng khắc nghiệt không kém. Một cô em họ tôi, mỗi lần đi làm về tới nhà thì không nhìn ngó gì tới chuyện ăn uống, mà phải “xả” một hơi đã rồi làm gì mới làm. Những người quản lý trực tiếp như đội trưởng - tổ trưởng - ca trưởng - chuyền trưởng..., họ chửi bới nhục mạ công nhân suốt ngày không ngớt. Bị phân biệt đối xử và khinh thường, chà đạp.   Một người bạn khác của tôi, sau khi bỏ việc trong nhà nước thì đi làm giày da, nhưng chỉ được 1 tháng, phải bỏ. Công việc vất vả chưa nói, nhưng không chịu đựng được việc những người quản lý đối xử với mình và những công nhân khác như đối với những con vật. Bạn kể, một cô đội trưởng mới chưa tới 30, thấy bà công nhân già (khoảng gần 50 tuổi) làm chậm, thì liên tục mày – tào: “Con kia, mày ra đây tao bảo, ngày mai tao cho mày nghỉ việc...”. Tôi hỏi lại, thế cô công nhân ấy có nói lại gì không? Không, cô ấy ấp úng trong miệng rồi lại cúi mặt làm thế thôi.   Bạn nói, đi làm công nhân thì phải xác định vứt bỏ lòng tự trọng, nhân phẩm và các thứ quyền này nọ trong sách vở. Con trâu cày xong còn được chủ vỗ lưng cho mấy cái rồi dắt ra bãi cỏ hay cho uống miếng nước; làm công nhân thì thua xa con vật. Ở đó không có tình người, không có tôn trọng, mỗi công nhân chỉ là một cỗ máy, làm, làm và làm nhanh hơn nữa. Ngoài tiếng máy thì chỉ có tiếng chửi rủa suốt ngày của các bà tổ trưởng, nhóm trưởng...   Những ông chủ nước ngoài, đặc biệt là chủ người Đài Loan, Trung Quốc, họ rất biết cách dùng “người Việt trị người Việt”. Họ sẽ chọn đứa nào xông xáo, năng nổ và vô học nhất, để cho lên làm “cán bộ”. Những nông dân đi ra từ làng, suốt đời cúi mặt xuống bùi hôi, ở nhà thì bị chồng và gia đình đè nén, đối xử bất công, giờ bỗng nhiên có quyền sinh quyền sát với mấy chục con người, họ trở nên dữ dằn và độc ác.   Công việc thì liên tục “tăng số”. Ví dụ, tháng này chỉ tiêu là 1000 đôi giày, nếu không hoàn thành thì không xong rồi, những hoàn thành thì tháng sau tăng lên 1100. Cứ như thế, người công nhân trở thành một thứ máy móc bị vít ga, tăng ca, mỗi lúc một gia tốc, chạy đến long óc, quá tải. Bạn bè và người quen tôi kể rằng, sợ nhất là đang làm mà đau bụng hay mắc tiểu, vì là cả dây chuyền nên không thể đứng dậy được. Chỉ cần vô nhà vệ sinh vài phút thôi là hàng tồn thành đống và bị quản lý chửi xơi xơi như chửi con vật. Công nhân đi làm thì hiếm khi được tiếp xúc với chủ, vì họ ở “trên cao”. Nhưng những người Việt làm quản lý cấp thấp thì cũng chính là phiên bản, là cánh tay vươn dài của họ. Hãy nhìn những người quản lý ấy đối xử với đồng bào mình thì rõ ông chủ của họ. Hôm qua, một chủ người Trung Quốc đã sát hại dã man một cô kế toán người Việt, dù cô ấy đã quỳ xin tha. Kẻ ác đã bị bắt giữ, nhưng đó không bao giờ là dấu chấm cho sự bất công tàn nhẫn mà công nhân Việt Nam đang phải gánh chịu trên chính quê hương mình.   Tôi muốn đi vào nhà máy, làm một người công nhân để làm cùng, ăn cùng, sống cùng họ. Để cảm nhận hết được sự ngược đãi và sự vô luân trong môi trường ấy, tiếc thay đến nay vẫn chưa thực hiện được.   Đất nước mình trù phú, “rừng vàng biển bạc”, “bờ xôi ruộng mật”, nhưng bây giờ hàng triệu người dân phải bán sức lao động rẻ mạt trên chính quê hương họ, đi làm cu li cho người như những lao động khổ sai thời chiếm hữu nô lệ. Một nền nông nghiệp lạc hậu không thể nuôi sống họ trong thời đại này, họ bỏ ruộng vào nhà máy, đó là một lựa chọn gần như không thể khác được. Bị chửi bới, bị đe dọa, bị nhục mạ, bị sa thải..., tất cả rồi cũng quen, khi mà sinh tồn đã trở thành điều hệ trọng hơn phẩm giá.   Trên chính quê hương mình, người Việt đang không chỉ bán sức lao đông giá rẻ mà còn phải bán cả lòng tự trọng, tự tôn và linh hồn mình. Cái quỳ của cô kế toán đã không cứu được cô. Nhưng có hàng triệu người khác cũng đang quỳ mà không ai thấy. Họ sống quỳ. Phải sống quỳ trên chính mảnh đất mà cha ông họ đã nghìn đời gìn giữ...   Công nhân là những người bị bỏ quên.   Tôi không biết “nhà nước” đang ở đâu trong đời sống và đời sống tinh thần của công nhân, tôi cũng không rõ báo chí đã làm gì trước nỗi khổ vô bờ của công nhân. Nhân viên y tế đã kêu lên, giáo viên đã kêu lên..., vì ít ra họ còn biết kêu; nhưng công nhân, công nhân là những người không còn tiếng nói, không có tiếng nói, họ không biết kêu và cũng không biết kêu ai.. . Thái Hạo  
......

Vì sao luật sư Hoàng Duy Hùng bị tống cổ khỏi Việt Nam?

Luật sư Hoàng Duy Hùng Thao Ngo   Năm 2014, thực hiện Nghị quyết 36 của BCT về công tác đối với người VN ở nước ngoài, thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, đưa một đoàn Việt kiều về thăm VN. Đáng chú ý nhất trong số những Việt kiều từ Mỹ về có nhà báo Nguyễn Phương Hùng,Thiếu úy quân lực VNCH Nguyễn Ngọc Lập, và Luật sư Hoàng Duy Hùng (HDH).   Những người này khi còn ở Mỹ là những kẻ chống cộng khét tiếng. Nhưng chỉ sau một chuyến về thăm VN, thì ba người này đã quay ngoắt 180 độ.   Nhà báo Nguyễn Phương Hùng thì viết bài ca ngợi chính sách hòa hợp và hòa giải dân tộc của đảng. Nguyễn Ngọc Lập thì sau chuyến đi TS trở về, lập tức vào nhà thờ tạ ơn Chúa, và ông đã khóc như cha chết khi được ông Nguyễn Thanh Sơn tặng chiếc cà vạt. Còn HDH (sinh năm 1962), thì lập hẳn một kênh You Tube có tên “Góc nhìn Hoàng Duy Hùng”, chuyên ca ngợi chính sách hòa hợp và hòa giải dân tộc của đảng.   Ngày 30/4 hàng năm, HDH treo cờ đỏ sao vàng để chúc mừng ngày chiến thắng lịch sử. Về vụ Đồng Tâm, HDH nói cha con cụ Lê Đình Kình đáng phải chịu tử hình là đúng.v.v.   Do công lao của HDH như thế, nên báo Nhân Dân số ra ngày 5/2/2021 có bài: “Hành trình từ chống phá đến ủng hộ Ðảng Cộng sản”.   “Cha mẹ tôi theo Công giáo, năm 1954 di cư từ Nghệ An vào miền Nam, và cha tôi đi lính, làm sĩ quan "quân lực Việt Nam Cộng hòa". Ngay từ bé, người lớn đã dạy tôi "cộng sản vô thần, vô tổ quốc, vô gia đình" và tôi rất tin. …Giờ tôi không suy nghĩ như vậy nữa, tôi đã hiểu và nhận ra không có "tam vô" nào cả, mà Ðảng Cộng sản Việt Nam rất tôn trọng tự do tôn giáo, coi gia đình là nền tảng xã hội, coi an nguy của Tổ quốc là quan trọng hàng đầu... https://nhandan.vn/hanh-trinh-tu-chong-pha-den-ung-ho...   Năm 2022, HDH sau khi ly dị với hai người vợ bên Mỹ, về VN kết hôn lần thứ ba với cô Lê Thị Kim Ngân (sinh năm 2001) ngụ tại Sài Gòn. Đám cưới được tổ chức vào ngày 31/12/2022 tại Hà Nội. Đại diện bên nhà trai là ông Nguyễn Thanh Sơn, nguyên thứ trưởng BNG, gọi HDH là Nghĩa đệ.   Trong khi “hương lửa đang nồng”, HDH đang say sưa bên người vợ trẻ cách mình “Lục thập hoa giáp”, thì bất ngờ vào ngày 28/3 vừa qua, HDH bị buộc phải rời khỏi VN một cách tức tưởi.   Trong một Clip đưa lên mạng, HDH nói “Tôi phải rời khỏi VN và đã đến Nhật, Kim Ngân khóc”. Hình ảnh trong clip cho thấy HDH đã bị CA áp giải ra sân bay. https://www.youtube.com/watch?v=Nhw4sxjwTlA   Sự việc này làm nhiều người hết sức sửng sốt ngỡ ngàng. Nhưng với những ai theo dõi HDH thì biết rằng đây là kết quả tất yếu cho những kẻ phản bội.   Ngày 15/11/2022, báo QĐND có bài của tác giả Thăng Long với tựa đề: “Vạch trần sự lươn lẹo của thủ lĩnh “cách mạng trắng” cấu kết với tổ chức khủng bố Việt Tân”. Bài báo kết tội HDH là kẻ lươn lẹo tráo trở, cấu kết với Việt Tân để chống phá đất nước. HDH nói với ông NTS: “Đảng Cộng sản Việt Nam cũng yêu nước, Đảng Việt Tân cũng yêu nước, sao Đảng Cộng sản Việt Nam không mời Việt Tân về cùng đối thoại?”.   Truyện Tam Quốc kể rằng khi Tào Tháo đang vây hãm quân địch thì có ba tên phía địch chạy sang trá hàng. Mọi người đều vui mừng thì Tháo lại ra lệnh chém ngay, và giải thích rằng không bao giờ chấp nhận những kẻ phản chủ.   Truyện ngụ ngôn kể một con chó đánh cắp được một miếng thịt liền bơi qua sông để thưởng thức. Khi đang bơi nó nhìn thấy một con chó khác dưới sông cũng đang ngoạm miếng thịt. Con chó nghĩ miếng thịt kia có lẽ to hơn, và nó liền nhả miếng thịt trong mồm để đớp miếng kia. Nhưng than ôi đó là cái bóng của nó dưới nước mà thôi.   Không biết con chó trong câu chuyện trên giống HDH hay HDH giống con chó. Chỉ biết rằng phen này có khả năng HDH mất cả chì lẫn chài./.  
......

Kẻ ăn cắp đất

Trần Mai Trung   Tất Thành Cang xuất thân là bộ đội ở Quân khu 7 vào năm 1990. Đi lính 3 năm Cang lên chức Thượng sĩ. Sau đó, Cang tiến thân qua con đường Đoàn thanh niên cộng sản (CS). Năm 2003, Cang được vào Trung ương đoàn, học tập đạo đức ông Hồ hàng ngày. Năm 2016, Cang được Tiểu ban nhân sự của Nguyễn Phú Trọng cho vào Trung ương đảng và làm Phó bí thư thành Hồ. Cang là 1 trong 200 người ưu tú nhất của đảng CS. Cuối năm 2020, Cang bị bắt vào tù về tội tham nhũng và bị kết án 2 lần tổng cộng 14 năm tù.   Trần Văn Nam là Bí thư tỉnh đoàn thanh niên CS Bình Dương vào năm 1997. Nam đi giảng dạy đạo đức ông Hồ cho thanh niên Bình Dương trong nhiều năm. Năm 2016, Nam được Tiểu ban nhân sự của Trọng cho vào Trung ương đảng và làm Bí thư tỉnh ủy Bình Dương. Nam là 1 trong 200 người ưu tú nhất của đảng CS. Giữa năm 2021, Nam bị bắt vào tù về tội tham nhũng và bị kết án 7 năm tù.   Ở Miền Nam trước năm 1975, Tổng thống Ngô Đình Diệm đưa ra chương trình Cải cách điền địa vào năm 1956, giúp cho 123.000 nông dân có cơ hội mua đất để canh tác nông nghiệp. Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đưa ra chương trình Người cày có ruộng vào năm 1970, giúp cho 850.000 nông dân có cơ hội làm chủ ruộng đất để canh tác nông nghiệp, nông dân không được bán lại thửa đất đó trong vòng 15 năm.   Sau đó, người dân có toàn quyền với mảnh đất của mình, có thể tiếp tục trồng trọt đến lúc muốn về hưu, hoặc bán lại cho người khác, hoặc để lại cho con, cho cháu. Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa ở Miền Nam công nhận và tôn trọng quyền tư hữu của người dân.   Ở Miền Bắc, Chủ tịch Hồ Chí Minh đưa ra chương trình Hợp tác xã (HTX) và quyền làm chủ tập thể, đó là một quyền mơ hồ và không có lợi ích thực tế cho người dân. Đảng CS ép buộc nông dân vào HTX, các nông dân là những ông chủ tập thể của HTX. Sau vài năm, HTX sản xuất yếu kém, gia đình nông dân bị đói.   Nông dân phát hiện ra những người lãnh đạo HTX không có khả năng chuyên môn về nông nghiệp, không có khả năng điều hành một tổ hợp mấy trăm người, chỉ biết tụng kinh Mác-Lê như con vẹt. Nông dân muốn thay đổi lãnh đạo HTX để sản xuất khá hơn nhưng các ông chủ tập thể không có quyền thay đổi lãnh đạo, chỉ có đảng CS có quyền chỉ định đảng viên của họ làm lãnh đạo. Ngày nay, đảng CS vẽ ra chữ mới, thay thế "làm chủ tập thể" thành "sở hữu toàn dân".   Năm 1982, Tỉnh ủy Sông Bé (nay là Bình Dương) thành lập công ty 3 tháng 2 để kinh tài cho đảng. Thời gian đầu, công ty hoạt động trong lãnh vực cao su. Từ năm 1997, nhiều công ty ngoại quốc vào đầu tư ở Bình Dương, công ty 3 tháng 2 hoạt động mạnh về khu công nghiệp và bất động sản. Năm 2003, đảng cộng sản chỉ đạo các đảng viên trong chính quyền giao 188 ha đất của nước Việt Nam tại Hòa Phú ở Thủ Dầu Một cho công ty 3 tháng 2.   Năm 2016, Bí thư Trần Văn Nam cho công ty 3 tháng 2 bán khu đất 43 ha cho công ty Tân Phú với giá 250 tỉ đồng. Năm 2017, Nam và Trần Thanh Liêm cho bán khu đất 145 ha cho công ty Tân Thành với giá 570.000 đồng/m2. Vài năm sau, đảng CS cho rằng như vậy là lời ít, đúng ra Tỉnh ủy Bình Dương phải được thêm 1.800 tỉ đồng (80 triệu USD).   Nam là người trong cuộc nên biết rỏ đảng cộng sản ăn lời rất nhiều từ đất đai của nước Việt Nam. Một ngày đẹp trời, Nam cảm thấy yêu vợ con hơn yêu đảng, muốn vợ con sung sướng, muốn có tiền cho con cháu đi du học nước ngoài, Nam hạ giá bán đất để ăn chia số tiền chênh lệch với bên mua. Đảng cộng sản bị đảng viên ăn chặn, đảng ra lệnh cho Đảng ủy tòa án thay đổi tội danh Gây thất thoát tài sản của Tỉnh ủy Bình Dương, trở thành Gây thất thoát tài sản của nhà nước để bắt Nam vào tù.   Năm 2004, Thành ủy Hồ Chí Minh thành lập công ty Tân Thuận để kinh tài cho đảng. Năm 2009, đảng cộng sản chỉ đạo các đảng viên trong chính quyền giao 32 ha đất của nước Việt Nam tại Phước Kiển ở ngoại ô Sài Gòn cho công ty Tân Thuận. Năm 2017, Phó bí thư Tất Thành Cang cho công ty Tân Thuận bán khu đất 32 ha cho công ty Quốc Cường Gia Lai với giá 419 tỉ đồng. Vài năm sau, đảng CS cho rằng như vậy là lời ít, đúng ra Thành ủy Hồ Chí Minh phải được thêm 150 tỉ đồng.   Cang là người trong cuộc nên biết rỏ đảng cộng sản ăn lời rất nhiều từ đất cát của nước Việt Nam. Một ngày đẹp trời, Cang cảm thấy yêu bản thân hơn yêu đảng, muốn sống ngon lành như bạn bè cùng đẳng cấp, nhưng lương của cán bộ thì không đủ, Cang hạ giá bán đất để ăn chia số tiền chênh lệch với bên mua. Đảng cộng sản bị đảng viên ăn chặn, đảng ra lệnh cho Đảng ủy tòa án thay đổi tội danh Gây thất thoát tài sản của Thành ủy Hồ Chí Minh, trở thành Gây thất thoát tài sản của nhà nước để bắt Cang vào tù.   Đảng viên cộng sản lấy tiền của đảng, đảng tức giận. Đảng khiển trách đảng viên, cách chức đảng viên, bỏ tù đảng viên.   Đảng cộng sản lấy đất của nước Việt Nam cho các công ty của đảng, khi nào thì nhân dân Việt Nam tức giận? Khi nào thì nhân dân sẽ khiển trách đảng, cách chức đảng, bỏ tù đảng?  
......

Sau khi cho vay các khoản tiền khổng lồ, Trung Quốc hiện đang giải cứu các quốc gia

Sri Lanka, quốc gia đã nhận tài trợ từ Trung Quốc để xây dựng ở Colombo vào năm 2018, là một trong những quốc gia ngập trong nợ nhận các khoản vay khẩn cấp từ Bắc Kinh. Ảnh: NYT   New York Times - Cù Tuấn, dịch Tóm tắt: Bắc Kinh đang nổi lên như một đối thủ nặng ký mới trong việc cho các quốc gia mắc nợ vay các khoản tiền khẩn cấp, bắt kịp IMF với tư cách là tổ chức cho vay cuối cùng. Kể từ khi Chiến tranh thế giới thứ hai kết thúc, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) và Mỹ là người cho vay cuối cùng của thế giới, mỗi bên đều có ảnh hưởng rộng lớn đối với nền kinh tế toàn cầu. Giờ đây, một đối thủ nặng ký mới đã xuất hiện trong việc cung cấp các khoản vay khẩn cấp cho các quốc gia đang ngập trong nợ nần: Trung Quốc. Dữ liệu mới cho thấy Trung Quốc đang cung cấp nhiều khoản vay khẩn cấp hơn bao giờ hết cho các quốc gia, bao gồm Thổ Nhĩ Kỳ, Argentina và Sri Lanka. Trung Quốc đã và đang giúp đỡ các quốc gia có ý nghĩa địa chính trị, như vị trí chiến lược hoặc nhiều tài nguyên thiên nhiên. Nhiều quốc gia trong số này đã vay nặng lãi từ Bắc Kinh trong nhiều năm để chi trả cho cơ sở hạ tầng hoặc các dự án khác. Mặc dù Trung Quốc chưa bằng IMF, nhưng họ đang bắt kịp nhanh chóng, với việc cung cấp 240 tỷ đô la tài trợ khẩn cấp trong những năm gần đây. Theo một nghiên cứu mới của các chuyên gia Mỹ và châu Âu dựa trên số liệu thống kê từ AidData, một viện nghiên cứu tại Đại học William và Mary, Trung Quốc đã cho các nước đang gặp khó khăn vay 40,5 tỷ đô la vào năm 2021. Trung Quốc đã cho vay 10 tỷ đô la vào năm 2014 và không có khoản nào vào năm 2010. Để so sánh, IMF đã cho các quốc gia gặp khó khăn về tài chính vay 68,6 tỷ đô la vào năm 2021 – một tốc độ duy trì khá ổn định trong những năm gần đây ngoại trừ một bước nhảy vọt vào năm 2020, khi đại dịch bắt đầu. Theo nhiều cách, Trung Quốc đã thay thế Mỹ trong việc giải cứu các quốc gia có thu nhập thấp và trung bình mắc nợ. Khoản vay giải cứu lớn gần đây nhất của Bộ Tài chính Mỹ dành cho một quốc gia có thu nhập trung bình là khoản tín dụng trị giá 1,5 tỷ đô la cho Uruguay vào năm 2002. Cục Dự trữ Liên bang vẫn cung cấp khoản tài trợ rất ngắn hạn cho các nước công nghiệp hóa khác khi họ cần thêm đô la trong vài ngày hoặc vài tuần. Vị thế mới nổi của Trung Quốc với tư cách là người cho vay cuối cùng phản ánh vị thế đang phát triển của nước này với tư cách là một siêu cường kinh tế vào thời điểm toàn cầu suy yếu. Hàng chục quốc gia đang phải vật lộn để trả nợ khi nền kinh tế chậm lại và lãi suất tăng đẩy nhiều quốc gia đến bờ vực thẳm. IMF cũng đã tăng cường các gói cứu trợ của riêng mình trong những tuần gần đây, để đối phó với cuộc chiến của Nga ở Ukraine và hậu quả của đại dịch. IMF đã đạt được thỏa thuận sơ bộ vào thứ Ba tuần trước để cho Ukraine vay 15,6 tỷ USD, một ngày sau khi hội đồng quản trị của tổ chức này phê duyệt khoản vay 3 tỷ USD cho Sri Lanka. Vai trò mới của Bắc Kinh cũng là kết quả tự nhiên của Sáng kiến Vành đai và Con đường kéo dài hàng thập kỷ. Đây là dự án tiêu biểu của Tập Cận Bình, nhà lãnh đạo hàng đầu của Trung Quốc, nhằm phát triển quan hệ địa chính trị và ngoại giao thông qua các nỗ lực tài chính và thương mại. Trung Quốc đã cho 151 quốc gia có thu nhập thấp trên thế giới vay 900 tỷ USD, chủ yếu để xây dựng đường cao tốc, cầu, đập thủy điện và các cơ sở hạ tầng khác. Các quan chức Mỹ đã cáo buộc Trung Quốc áp dụng “ngoại giao bẫy nợ”, và việc này đang gây khó khăn cho các quốc gia mắc nợ quá nhiều cho các dự án xây dựng do các công ty Trung Quốc thực hiện, vốn thường sử dụng kỹ sư Trung Quốc, công nhân Trung Quốc và thiết bị Trung Quốc. Các quan chức Trung Quốc cho rằng họ đã xây dựng các cơ sở hạ tầng rất cần thiết mà phương Tây nói đến trong nhiều thập kỷ nhưng chưa bao giờ làm. Không giống như nhiều tổ chức cho các nước đang phát triển vay, các tổ chức tài chính do nhà nước kiểm soát ở Trung Quốc chủ yếu cho vay với lãi suất có thể điều chỉnh. Các khoản thanh toán đến hạn của nhiều khoản vay này đã tăng gấp đôi trong năm qua, khiến nhiều quốc gia rơi vào tình thế khó khăn về tài chính. Về phần mình, Trung Quốc đổ lỗi cho ngân hàng trung ương Mỹ, Cục Dự trữ Liên bang, đã gây áp lực lên các quốc gia khác bằng cách đẩy lãi suất lên cao. Ngân hàng trung ương Trung Quốc đang mở rộng các khoản vay khẩn cấp, riêng biệt với lãi suất khá cao cho Lào, Pakistan, Nigeria, Suriname và các quốc gia gặp khó khăn về tài chính khác. Các ngân hàng quốc doanh của Trung Quốc đối mặt với thua lỗ nếu Bắc Kinh không bảo lãnh cho những quốc gia đi vay của họ nhưng có thể thu được lợi nhuận nếu các quốc gia khác đủ khả năng quản lý để duy trì các khoản thanh toán nợ Trung Quốc. Trung Quốc tính lãi suất hơi cao đối với tín dụng khẩn cấp đối với các nước thu nhập trung bình đang gặp khó khăn, thường là 5%, khi so sánh với lãi suất 2% cho các khoản vay từ IMF, theo nghiên cứu mới. Bộ Tài chính Mỹ đã tính lãi suất gần như bằng với Trung Quốc – 4,8% – khi họ đưa ra các khoản vay cứu trợ cho các nước có thu nhập trung bình trong những năm 1990 đến năm 2002. Fed gần đây đã tính lãi suất khoảng 1% đối với các khoản vay rất ngắn hạn của mình đối với các nước công nghiệp hóa khác. Khoản cho vay khẩn cấp của Trung Quốc gần như hoàn toàn dành cho các quốc gia có thu nhập trung bình, và họ đang nợ rất nhiều tiền của các ngân hàng Trung Quốc do nhà nước kiểm soát. Hơn 90% các khoản vay khẩn cấp của Trung Quốc vào năm 2021 là bằng đồng tiền riêng của nước này, đồng nhân dân tệ. Không có gì lạ khi một quốc gia sử dụng đồng tiền riêng của mình trong các cuộc giải cứu quốc tế. Đồng đô la đã thay thế các đồng tiền châu Âu trong việc vay mượn của nhiều nước đang phát triển sau khi Mỹ đóng vai trò trung tâm trong việc giải quyết cuộc khủng hoảng nợ Mỹ Latinh vào những năm 1980. Khi cho vay bằng nhân dân tệ, Bắc Kinh đang tăng cường nỗ lực hạn chế sự phụ thuộc vào đồng đô la Mỹ như một loại tiền tệ toàn cầu. Khi vay đồng nhân dân tệ từ ngân hàng trung ương Trung Quốc bằng cách sử dụng cái gọi là thỏa thuận hoán đổi, các quốc gia mắc nợ sau đó giữ đồng nhân dân tệ trong dự trữ trung ương của họ trong khi chi tiền đô la của họ để trả nợ nước ngoài. Brad Parks, giám đốc điều hành của AidData và là tác giả của nghiên cứu cho biết, một số quốc gia, như Mông Cổ, hiện nắm giữ phần lớn dự trữ tiền tệ của họ bằng đồng nhân dân tệ, dù trước đó chủ yếu nắm giữ đồng đô la Mỹ. Những động thái tài chính như vậy buộc các quốc gia xích lại gần Trung Quốc hơn, vì đồng nhân dân tệ khó chi tiêu hơn, ngoại trừ mua hàng hóa và dịch vụ của Trung Quốc. Trong cuộc gặp vào tuần trước, ông Tập và Tổng thống Nga Vladimir V. Putin đã đồng ý rằng nhiều quan hệ thương mại và các mối quan hệ thương mại khác của hai nước sẽ thanh toán bằng đồng nhân dân tệ. Bộ trưởng Ngoại giao Tần Cương của Trung Quốc đã bảo vệ mạnh mẽ hồ sơ cho nợ của đất nước mình, lưu ý rằng Trung Quốc đã cho phép hàng chục quốc gia nghèo nhất thế giới trì hoãn việc trả nợ vào năm 2020 và 2021. “Trung Quốc đã đình chỉ nhiều khoản thanh toán nợ hơn bất kỳ thành viên nào khác trong Nhóm G20”, ông nói trong bài phát biểu ngày 2 tháng 3 tại một cuộc họp mặt của các bộ trưởng ngoại giao của Nhóm 20 quốc gia lớn. Khi Trung Quốc ngày càng đóng vai trò là người cho vay khẩn cấp và nền kinh tế của chính họ tăng trưởng chậm lại, họ cũng đang đánh giá lại chương trình cho vay rộng lớn của mình. Gần đây hơn, Trung Quốc đã bắt đầu rút lại các khoản vay cơ sở hạ tầng. Theo dữ liệu từ Bộ Thương mại Trung Quốc, giá trị hàng năm của các hợp đồng đã hoàn thành ở các quốc gia thuộc Sáng kiến Vành đai và Con đường đã giảm xuống còn 85 tỷ USD vào năm ngoái, từ mức cao nhất là 98 tỷ USD vào năm 2019. Christoph Trebesch, giám đốc nghiên cứu về tài chính quốc tế và kinh tế vĩ mô tại Viện Thế giới Kiel tại Đức cho biết: “Chúng ta đang chứng kiến sự xuất hiện của một tay chơi giải cứu tài chính lớn khác trong hệ thống tài chính quốc tế, khi chi phí của các khoản vay Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường trở nên rõ ràng”.  
......

Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang: Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ

Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang (1944-2011) Trần Trung Đạo   Giới thiệu: Sửa lời nhạc trở thành một hiện tượng khá phổ biến tại Việt Nam, sửa do chỉ thị, sửa để được hát, sửa để khỏi bị làm khó dễ, sửa để kiếm sống v.v.. Tuy nhiên, có một nhạc phẩm rất phổ biến nhưng không ai sửa đó là Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang (1944-2011). Nhạc phẩm này được hát vang trên đường phố Sài Gòn, Hà Nội trong hầu hết các cuộc biểu tình chống Trung Cộng bành trướng từ đầu thập niên 2000 đến nay. Nhạc phẩm được giữ nguyên vẹn bởi vì bài hát được cất lên từ tuổi trẻ, từ những tấm lòng Việt Nam yêu nước trong sáng, không vụ lợi, không nịnh đảng, không vì tiền. Nhân ngày giỗ của nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, 27 tháng 3, mời đọc lại bài viết Khi Bài Hát Trở Về. --------- Nếu phải xếp hạng những bài hát được sinh ra và lớn lên cùng với thăng trầm của đất nước, với thao thức của thanh niên, sinh viên, học sinh, với tâm trạng của những người lính trẻ trong cuộc chiến tranh tự vệ đầy gian khổ ở miền Nam trước đây, tôi tin, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của nhạc sĩ du ca Nguyễn Đức Quang sẽ là một trong những bài ca được xếp hàng đầu.   Không giống như một số hành khúc quen thuộc trong giới trẻ trước 1975 như Dậy mà đi của Nguyễn Xuân Tân (Tôn Thất Lập), Tổ quốc ơi ta đã nghe của La Hữu Vang thiết tha, mạnh mẽ nhưng chỉ giới hạn trong các phong trào sinh viên tranh đấu và ngay khi ra đời đã bị đảng sử dụng cho mục đích tuyên truyền trong các trường đại học, các đô thị miền Nam, hay Việt Nam Việt Nam của Phạm Duy chan chứa tình dân tộc, kêu gọi người người thương mến nhau nhưng thiếu đi cái hùng khí, sôi nổi của tuổi trẻ, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ của Nguyễn Đức Quang không dừng lại ở nỗi đau của đất nước mà còn nói lên cả những bi thương, công phẫn, thách đố của tuổi trẻ Việt Nam trước những tàn phá của chiến tranh và tham vọng của con người.   Trong vườn hoa âm nhạc Việt Nam, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ nổi bật lên như một biểu tượng cho khát vọng của một dân tộc đã vượt qua bao nhiêu gian nan khốn khó để tồn tại và vươn lên cùng các dân tộc khác trên mặt đất nầy.   Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang Lê sau bàn chân gông xiềng một thời xa xăm Đôi mắt ta rực sáng theo nhịp xích kêu loang xoang.   Lời nhạc của Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ tương đối khó nhớ nhưng nhờ cách sử dụng ngôn ngữ trẻ trung, mạnh mẽ, tượng thanh, tượng hình như “xích kêu loang xoang”, “trên bàn chông hát cười đùa vang vang” hay “Da chân mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân tươi” đã làm cho Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ trở thành độc đáo, không giống như những bài ca yêu nước khác với những ý tưởng quen thuộc và lời ca phần lớn là lập lại nhau.   Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ đẹp tự nhiên như một đoá lan rừng, không mang màu sắc chính trị, không nhằm cổ võ hay biện minh cho một chủ nghĩa nào, không cơ quan nhà nước nào chỉ đạo thanh niên sinh viên học sinh phải hát và bài hát cũng chẳng nhằm phục vụ lợi ích riêng của chính quyền, tôn giáo hay đảng phái chính trị nào.   Trước 1975, từ thành phố đến thôn quê, từ các trường trung học tỉnh lẻ đến đại học lớn như Huế, Sài Gòn, từ các phong trào Hướng đạo, Du ca đến các tổ chức trẻ của các tôn giáo như Thanh niên Công giáo, Gia đình Phật tử, từ các quân trường Đà Lạt, Thủ Đức, Quang Trung, Nha Trang đến các tổ chức, đoàn thể xã hội từ thiện đều hát Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ.   Sau 1975, bài hát theo chân hàng trăm ngàn sĩ quan và viên chức miền Nam đi vào tù. Nhiều hồi ký, bút ký kể lại Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ đã được hát lên, kín đáo hoặc cả công khai, ở nhiều trại tù khắp ba miền đất nước. Trong tận cùng của đói khát, khổ nhục, đớn đau, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ đã hoá thành những hạt cơm trắng, hạt nếp thơm nuôi sống tinh thần những người lính miền Nam sa cơ thất thế.   Những năm sau đó, bài hát, như tác giả của nó và hàng triệu người Việt khác lên đường ra biển tìm tự do. Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ lại được hát lên giữa Thái bình dương giông bão, hát lên ở các trại tỵ nạn Palawan, Paula Bidong, Panat Nikhom trong nỗi nhớ nhà, hát lên ở Sungai Besi, White Head trong những ngày chống cưỡng bách hồi hương, hát lên ở San Jose, Santa Ana, Boston, Paris, Oslo, Sydney trong những cuộc biểu tình cho tự do dân chủ Việt Nam, hát lên ở các trại hè, trại họp bạn Hướng đạo, các tổng hội sinh viên Việt Nam tại hải ngoại.   Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, trong buổi phỏng vấn dành cho chương trình Tiếng Nói Trẻ đã kể lại câu chuyện ra đời của Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ trong âm nhạc Việt Nam: “…Thế bài Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ cũng vậy, nó không phải là một bài ca tôi nghĩ là quá lớn, nhưng lúc bấy giờ khi tôi kết thúc tập Trường Ca vào năm 1965, cuối 1965 hay đầu 1966 gì đó, khoảng thời gian đó, 10 bài trường ca, những bài như Nỗi buồn nhược tiểu, Tiếng rống đàn bò, Lìa nhau, Thảm kịch khó nói v.v. những bài nói về đất nước của mình rất là khổ sở, tôi nghĩ nên kết nó bằng một bài hát có tiếng gọi hùng tráng và tha thiết hơn. Thành ra tôi viết bài Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ một cách rất là dễ dàng. Tất cả những ý đó tôi đem vào hết trong bài hát đó để nó vượt qua cái khốn khó, vượt qua cái quê hương nhỏ bé, nhược tiểu mà trở thành một nước to lớn, và lòng người cực kỳ dũng mãnh. Viết xong bài đó tôi nghĩ chỉ kết thúc tập Trường Ca mà thôi, không ngờ về sau càng ngày đi các nơi càng thấy nhiều người ưa thích bài đó, có lẽ đáp được ước vọng của nhiều người, tôi nghĩ tiếng gọi đáp ứng đúng được tiếng của nhiều người, không riêng gì giới trẻ đâu, cả người lớn tuổi ở các hội đoàn về sau này, rồi đi vào trong quân đội, đi rất nhiều nơi. Thành ra, tôi cho đó là một bài hát tự nó trưởng thành nhưng khi viết tôi chỉ đúc kết cho tập Trường Ca lúc đó mà thôi.”   Thật đơn giản và tự nhiên như thế. Không một ông Bộ trưởng Bộ Chiêu hồi nào đặt hàng hay một ông Tổng ủy trưởng Dân vận nào chỉ thị anh phải viết. Anh viết không phải để thi đua sáng tác hay mong mang về giải thưởng, huân chương. Trong tâm hồn của một nghệ sĩ chân chính, tình yêu nước bao giờ cũng là sự thôi thúc tự nguyện. Anh viết Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ để kết thúc tập trường ca của riêng anh nhưng cũng nối tiếp tập trường ca lớn hơn của đất nước. Sau ba mươi năm, nhiều nhạc sĩ, ca sĩ đã trở về qua nhiều ngả, trong nhiều tư cách khác nhau, một số tình ca sáng tác trước 1975 đã được nghe lại trong nước, nhưng đây là lần đầu tiên một bài hát đã về lại quê hương qua ngả của trái tim, trở về trong vòng tay nồng ấm của tuổi trẻ Việt Nam.   Bất ngờ và cảm động, một buổi sáng tuần trước, khi đi dạo một vòng qua các blog Việt ngữ, tôi bắt gặp không chỉ những mẩu tin nóng viết vội vàng trên đường phố, những đoạn phim biểu tình vừa mới đưa lên YouTube, những tấm hình ghi lại cảnh xô xát giữa đồng bào, sinh viên với công an, nhưng còn được nghe lại bài hát quen thuộc Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ. Tôi cảm nhận qua lần gặp gỡ đó một niềm vui chung khi có một bản nhạc mà các em sinh viên Việt Nam ở California, Washington DC, Oslo, Paris, Hà Nội, Sài Gòn cùng hăng say hát trong những cuộc biểu tình chống Trung Quốc bành trướng bá quyền mà không cảm thấy ngần ngại, nghi ngờ, xa cách.   Ta khua xích kêu vang dậy trước mặt mọi người Nụ cười muôn đời là một nụ cười không tươi Nụ cười xa vời nụ cười của lòng hờn sôi Bước tiến ta tràn tới tung xiềng vào mặt nhân gian.   Trong số một trăm em đang hát trong nước hôm nay có thể hơn chín mươi em chưa hề nghe đến tên Nguyễn Đức Quang lần nào, và nếu có nghe, có đọc qua bộ máy tuyên truyền của đảng, cũng chỉ là một “nhạc sĩ ngụy đã theo chân đế quốc”. Biết hay không biết, nghe hay không nghe không phải là điều quan trọng. Điều quan trọng là bài hát đã đáp ứng được ước vọng về tương lai và tình yêu tổ quốc của tuổi trẻ. Tổ quốc, vâng, không có gì lớn hơn tổ quốc. Văn hoá không phải chỉ là đời sống của một dân tộc mà còn là những gì giữ lại được sau những tàn phá, lãng quên.   Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ sau 30 tháng Tư 1975 hẳn đã nằm trong danh sách các tác phẩm “văn hoá đồi trụy” mà đảng tìm mọi cách để xóa bỏ, tận diệt. Thế nhưng, như giọt nước rỉ ra từ kẽ đá và như bông hoa mọc giữa rừng gai, bài hát đã sống sót, đã ra đi và đã trở về. Để tồn tại, một bài thơ, một bản nhạc cũng phải trải qua những gạn lọc, những cuộc bỏ phiếu công bằng không chỉ của người nghe, người đọc dưới một chế độ chính trị nào đó mà còn của cả lịch sử lâu dài. Bài hát phát xuất từ tình yêu nước trong sáng như Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ sẽ ở lại rất lâu trong lòng tuổi trẻ Việt Nam hôm nay và nhiều thế hệ mai sau.   Là một người thích tham gia các sinh hoạt văn nghệ cộng đồng, bài hát mang tôi về thời trẻ tuổi của mình.   Tôi còn nhớ, mùa hè 1973, khi còn là sinh viên năm thứ nhất, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ cũng là nhạc sinh hoạt chính của trại hè sinh viên toàn quốc quy tụ đại diện sinh viên các trường đại học và cả sinh viên du học về nghỉ hè, do Bộ Giáo dục và Thanh niên tổ chức lần đầu và có lẽ cũng là lần cuối tại trường Thiếu Sinh Quân, Vũng Tàu. Đêm trước ngày chia tay, chúng tôi không ai ngủ được. Ngày mai sẽ mỗi người mỗi ngả, chị về Huế, anh về Đà Lạt, em về Cần Thơ và đa số chúng tôi sẽ trở lại Sài Gòn. Cùng một thế hệ chiến tranh như nhau, khi chia tay biết bao giờ còn gặp lại. Những ngày tháng đó, cuộc chiến vẫn còn trong cao điểm. Mỹ đã rút quân nên máu chảy trên ruộng đồng Việt Nam chỉ còn là máu Việt Nam. Thảm cảnh của “mùa hè đỏ lửa” chưa qua hết. Trên khắp miền Nam, đâu đâu cũng có đánh nhau, đâu đâu cũng có người chạy giặc. Mơ ước của tuổi trẻ chúng tôi là được thấy một ngày đất nước hoà bình, một ngày quê hương không còn nghe tiếng súng. Đêm cuối trại hè, chúng tôi ngồi quây quần thành một vòng tròn rộng quanh cột cờ trường Thiếu Sinh Quân và hát nhạc cộng đồng như để vơi đi những vương vấn, lo âu đang trĩu nặng trong lòng. Bài hát được hát nhiều nhất trong đêm đó là Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ, và khi điệp khúc cất lên cũng là khi chúng tôi hát trong nước mắt:   Máu ta từ thành Văn Lang dồn lại Xương da thịt này cha ông miệt mài Từng ngày qua Cười ngạo nghễ đi trong đau nhức không nguôi. Chúng ta thành một đoàn người hiên ngang Trên bàn chông hát cười đùa vang vang Còn Việt Nam Triệu con tim này còn triệu khối kiêu hùng.   Những giọt nước mắt của tuổi sinh viên nhỏ xuống xót thương cho dân tộc mình. Tại sao có chiến tranh và tại sao chiến tranh đã xảy ra trên đất nước chúng tôi mà không phải tại một quốc gia nào khác? Mấy tháng sau, tháng Giêng năm 1974, bài hát Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ đã được hát vang trên đường phố Huế, Đà Nẵng, Sài Gòn, Cần Thơ sau khi Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc. Những bản tin đánh đi từ Đà Nẵng, danh sách những người hy sinh được đọc trên các đài phát thanh làm rơi nước mắt.   Và hôm nay, ba mươi ba năm sau, trong cái lạnh mùa đông trên xứ người, những lời nhạc Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ từ YouTube phát ra như xoáy vào tim.   Tôi lại nghĩ đến các anh, những người đã hy sinh ở Hoàng Sa tháng Giêng năm 1974, ở Trường Sa tháng Ba năm 1988. Các anh khác nhau ở chiếc áo nhưng cùng một mái tóc đen, một màu máu đỏ, một giống da vàng, cùng ăn hạt gạo thơm, hạt muối mặn, cùng lớn lên bằng giòng sữa mẹ Việt Nam, và cùng chết dưới bàn tay hải quân Trung Quốc xâm lăng.   Việt Nam, sau ba mươi ba năm “độc lập, tự do” vẫn chưa thoát ra khỏi số phận nhược tiểu bị xâm lược, vẫn chưa tháo được cái vòng kim cô Trung Quốc trên đầu. Việt Nam có một lãnh hải dài trên ba ngàn cây số nhưng thực tế không còn có biển. Cả hành lang Đông hải rộng bao la từ Hải Nam đến Hoàng Sa và xuống tận Trường Sa đã bị Trung Quốc chiếm. Nếu vẽ một đường cung dọc theo lãnh hải đó, ngư dân Việt Nam chỉ còn có thể đi câu cá ven bờ chứ không thể đánh cá như ngư dân Trung Quốc, Nhật Bản, Thái Lan hay các quốc gia khác trong vùng biển Đông. Phía sau tấm bảng in đậm “mười sáu chữ vàng” hữu nghị thắm thiết giữa hai đảng Cộng sản Việt Nam và Trung Quốc là thân xác của ngư dân Việt Nam trôi bềnh bồng dọc các hải đảo của tổ tiên mình để lại.   Trong suốt dòng lịch sử, hoạ xâm lăng từ phương Bắc vẫn là mối đe doạ thường xuyên. Khác với các thời đại trước đây, cái bất hạnh của Việt Nam ngày nay không phải chỉ là mất đất nhưng mất đất mà không đòi lại được ngay. Cuộc kháng Nguyên lần thứ nhất trong hàng vương tước nhà Trần chỉ có mỗi Trần Nhật Hiệu chủ trương “Nhập Tống” và lần thứ hai chỉ có Trần Ích Tắc và đám hầu tước Trần Kiện, Trần Văn Lộng, Trần Tú Viên chủ trương “Hàng Nguyên” nhưng ngày nay, về mặt lập trường quan điểm, Việt Nam có đến 14 Trần Ích Tắc và 160 Trần Kiện. Trận đụng độ giữa Việt Nam và Trung Quốc diễn ra tại Trường Sa năm 1988 theo tác giả Daniel J. Dzurek trong biên khảo Xung Đột Trường Sa: Ai có mặt trước? (The Spratly Islands Dispute: Who’s on First?) chỉ kéo dài vỏn vẹn 28 phút và Việt Nam chịu đựng hầu hết thương vong. Với một giới lãnh đạo tham quyền cố vị và sự chênh lệch quá xa về kỹ thuật chiến tranh như thế, cuộc đấu tranh giành lại hai quần đảo sẽ vô cùng khó khăn.   Dù sao, tuổi trẻ Việt Nam, khác với các thế hệ Tân Trào, Pác Bó trước đây, thế hệ Hoàng Sa, Trường Sa ngày nay có nhiều cơ hội tiếp xúc, học hỏi và so sánh giữa chế độ các em đang sống với các tư tưởng tự do dân chủ, khoa học kỹ thuật tiên tiến, nhờ đó, hy vọng các em sẽ có những chọn lựa đúng cho mình và cho đất nước phù hợp với dòng chảy của văn minh nhân loại.   Trong cuộc chiến Việt Nam dài mấy mươi năm đảng đã sản xuất ra không biết bao nhiêu bài hát, bài thơ kích động lòng yêu nước nhưng tại sao các em không đọc, không hát nữa? Như một độc giả trong nước đã trả lời, đơn giản chỉ vì chúng nhạt nhẽo. Ý thức sâu sắc đó đã được thể hiện không chỉ trong khẩu hiệu các em hô mà ngay cả trong những bài hát các em hát. Sau những Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng, Dậy mà đi, Nối vòng tay lớn của những ngày đầu phong trào, các bạn trẻ trong nước đã đi tìm những nhạc phẩm nói lên lòng yêu nước trong sáng, tích cực, không bị ô nhiễm, chưa từng bị lợi dụng và họ đã tìm được Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ.   Ta như giống dân đi tràn trên lò lửa hồng Mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm Da chan mồ hôi nhễ nhại cuộn vòng gân tươi Ôm vết thương rỉ máu ta cười dưới ánh mặt trời.   Mỗi khi nhắc đến những khó khăn đất nước, chúng ta thường nghe đến những “bất hạnh”, “nỗi đau”, “tính tự ti mặc cảm”, vâng đó là một thực tế hôm nay, thế nhưng dân tộc Việt Nam “vốn xưng nền văn hiến đã lâu, nước non bờ cõi đã chia, phong tục Bắc Nam cũng khác” như Nguyễn Trãi khẳng định, không phải chỉ biết đau, biết tự ti mặc cảm mà thôi nhưng từ những nỗi đau đã biết lớn lên bằng tự hào và kiêu hãnh làm người Việt Nam. Chỗ dựa tinh thần của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay không có gì khác hơn là lịch sử. Không thể làm nên lịch sử mà không cần học lịch sử. Lịch sử sẽ là vũ khí, là hành trang trong hành trình tranh đấu cho một nước Việt Nam mới, cũng như để xây dựng một Việt Nam tươi đẹp sau nầy.   Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian Hỡi những ai gục xuống ngoi dậy hùng cường đi lên.     Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ như giọt nước mắt bi tráng của tuổi trẻ Việt Nam ngày nào nhỏ xuống trên quê hương chiến tranh khốn khổ, đã bốc thành hơi, tụ thành mây và sau bao năm vần vũ khắp góc bể chân trời đã trở về quê hương qua ánh mắt của em, qua nụ cười của chị, qua tiếng hát của anh, hồn nhiên và trong sáng.   Từ “vết thương rỉ máu” của một dân tộc đã từng bị nhiều đế quốc thay phiên bóc lột, lợi dụng và hôm nay còn đang chịu đựng trong áp bức của độc tài đảng trị, Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ cất lên như một lời khuyên, hãy sống và hãy vững tin vào lịch sử.   Sẽ có một ngày, sẽ có một ngày.  
......

Dấu chấm hết cho Putin

Một tranh tường tại Wroclaw, Ba Lan, vẽ Tổng thống Putin với gương mặt giống Adolf Hitler và tay bị còng, cùng hàng chữ “Nuremberg for Putin” gợi đến phiên tòa xét xử tội ác chiến tranh sau Đệ nhị Thế chiến (ảnh: Adam Berry/Getty Images) Mặc Lâm - SaiGon Nhỏ Ngày 17 Tháng Ba vừa qua, Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC) ở The Hague đã ban hành lệnh bắt giữ Tổng thống Vladimir Putin, hầu như ngay lập tức thế giới chợt tỉnh ra trước quyết định này và dĩ nhiên người giả vờ xem thường nó chính là Putin. Xem thường bởi chắc chắn Putin đã lường trước động thái này khi tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine. Putin tự tin rằng ông ta sẽ chiến thắng một cách mau chóng và mọi sự kết án của bất cứ định chế nào đối với ông ta và đạo quân xâm lược sẽ bị vô hiệu hóa một khi Nga chiến thắng. Nhưng không đúng như tính toán của Putin, loài người, ít nhất là cả EU và nước Mỹ cùng đồng minh chưa bao giờ im lặng trước kẻ thủ ác đối với nhân loại, lệnh truy bắt Putin sớm muộn gì cũng tới khi con người khắp nơi bừng tỉnh trước cái ác của Putin và đạo quân của y. Phản ứng trước động thái này của những người theo Putin rất giống nhau: Quyết định của ICC không hiệu lực đối với một tổng thống đương nhiệm và đối với những quốc gia không ký tên vào công ước Rome về vấn đề tội phạm chiến tranh và diệt chủng. Tuy nhiên những lập luận này ngay lập tức tỏ ra thiếu kiểm chứng những tiền lệ trước đây. Người ta đều biết Tòa án Hình sự Quốc tế từng ra lệnh bắt giữ Tổng thống đương nhiệm Nam Tư Slobodan Milosevic vì phạm tội ác chống lại loài người, không khác mấy với trường hợp Putin hiện nay Thời điểm ấy, Tổng thống Milosevic và chính phủ của ông ta không tiếc lời chế giễu và bác bỏ thẩm quyền của lệnh bắt giữ vì Nam Tư không là thành viên của toà. Không ai tin rằng một tổng thống quyền lực như Milosevic lại chịu sự khống chế của một quyết định bên ngoài Nam Tư. Nhưng Milosevic quên rằng ông ta không thể mãi mãi ngồi trên chiếc ghế Tổng thống nên khi bị thất bại trong cuộc bầu cử sau đó, Slobodan Milosevic không đảo ngược được kết quả bầu cử, bị chính phủ mới bắt giữ và giao cho Tòa án Hình sự Quốc tế xét xử, bị chết khi đang chấp hành hình phạt tù. Putin -  Milosevic Tình hình hiện nay của Putin không khác gì mấy với Milosevic, có khi tệ hại hơn. Milosevic không bị cả khối EU và Mỹ mang vào tầm ngắm, Milosevic không bị cả thế giới nguyền rủa như Putin, Milosevic không đe dọa cả thế giới bằng chiến tranh hạt nhân, Milosevic không gây xáo trộn cho cả thế giới như Putin và sau cùng Milosevic không xua quân xâm lược nước khác. Putin và chính phủ của ông ta có thể không vượt qua lần bầu cử tới với bất cứ thủ đoạn nào bởi lẽ người dân Nga dù có tôn sùng ông ta cách mấy cũng không thể chịu nổi cái thòng lọng lủng lẳng trên đầu. Người Nga dù thực dụng và cuồng Putin đến đâu cũng không thể mang cái án chung với Putin nếu không hạ bệ ông ta vì chính tương lai của họ đang sống chung trên mảnh đất với một kẻ đào thoát quốc tế trú ẩn. Putin không có sức mạnh tuyệt đối như người ta tưởng. Ông ta luôn phải đối phó với những khuôn mặt đối lập và những phong trào lớn nhỏ khắp nước luôn chờ đợi cơ hội lật đổ ông ta, lật đổ tư tưởng Đại Đế đang cuồng nhiệt thúc đẩy ông ta vào vòng xoáy giết người. Nếu trước đây những sân sau đầy quyền lực luôn ủng hộ ông ta để làm giàu thì nay cũng chính những nhóm thân hữu đó chính là mầm mống gây họa cho Putin khi âm thầm liên kết lật đổ Putin để “xóa bài làm lại” còn hơn thua trắng và bị liên lụy vì kết nối với Putin trong chiến tranh với Ukraine. Nếu Putin bằng cách nào đó vượt qua được lần bầu cử sắp tới liệu ông ta có vượt qua những thách thức khác đang chờ ông ta phía trước? Thứ nhất, một đất nước bị cô lập thật sự đối với hầu hết những quốc gia trên thế giới, lãnh đạo nào dám bắt tay làm ăn chính thức cấp nhà nước với một đất nước mà tổng thống của nó đang bị truy nã? Hiệp định kinh tế hay hợp đồng mua bán vũ khí nào sẽ được thỏa thuận khi cái lệnh truy nã đang sờ sờ ra đó? Rồi đây liệu Nga có được chấp nhận có mặt trong các hội nghị quốc tế khi một trong 123 quốc gia đã phê chuẩn ICC đứng ra tổ chức? Thứ hai, hơn 10 ngàn lệnh cấm vận sẽ không được đàm phán và vĩnh viễn có hiệu lực khi Putin chưa bị bắt và xét xử. Thứ ba, tuy chưa có thông lệ nhưng vai trò một trong năm nước trong Hội đồng Bảo An của Nga có còn giữ được hay không và nếu Liên Hiệp Quốc xem xét tư cách của nước này thì việc gì sẽ xảy ra? Thứ tư, ngay lập tức sau lệnh truy bắt Putin, ai là người có thẩm quyền đàm phán với Ukraine khi Tổng thống Nga đang là một phạm nhân bị truy nã? Ngay cả khi quân đội Nga rút khỏi tất cả các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng của Ukraine họ sẽ phải đối mặt với áp lực phải giao nộp tội phạm chiến tranh ngay lập tức. Thứ năm, binh lính trong quân đội Nga đã trực tiếp giết người, bắt bớ trẻ em về Nga sẽ bị truy nã vậy họ còn tinh thần để theo đuổi cuộc chiến phi nhân mà Putin đề xướng? Putin khó thoát tội khi bị bắt. Nếu giết người tập thể hay tra tấn, hãm hiếp thì còn chờ bằng chứng nhưng tội ác của Putin đối với trẻ em lẫn người lớn Ukraine là quá rõ ràng. Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Kyiv trích dẫn Bộ Ngoại giao Ukraine tuyên bố rằng 2,389 trẻ em Ukraine đã bị đưa bất hợp pháp khỏi các nước cộng hòa tự xưng là Donetsk và Luhansk và đưa đến Nga. Theo Bộ Quốc phòng Nga, cư dân Mariupol có “sự lựa chọn tự nguyện” là di tản đến lãnh thổ do Ukraine hoặc Nga kiểm soát và đến ngày 20 Tháng Ba, khoảng 60,000 cư dân Mariupol đã được “sơ tán đến Nga.” Vào ngày 24 Tháng Ba, Lyudmyla Denisova, thanh tra nhân quyền của Ukraine cho biết rằng hơn 402,000 người Ukraine đã bị cưỡng bức đưa đến Nga, trong đó có khoảng 84,000 trẻ em. Các nhà chức trách Nga cho biết, hơn 384,000 người, trong đó có hơn 80,000 trẻ em, đã được sơ tán đến Nga từ Ukraine và từ các nước cộng hòa tự xưng như Donetsk và Luhansk. Putin không từ chối những con số này nhưng ông ta cho rằng họ tự nguyện. Những nạn nhân đó vẫn đang sống trên đất Nga sẽ là bằng chứng sinh động nhất trước Tòa ICC. Việc lưu đày những người được bảo vệ như dân thường trong chiến tranh bị cấm theo Điều 49 của Công ước Geneva lần thứ tư. Câu chuyện của Putin sẽ kết thúc theo chiều hướng mà ông ta không hề nghĩ tới. Tài sản của Putin có lớn đến mấy cũng không thể mua chuộc được phán quyết của công lý và vì vậy Putin chỉ có thể chết trong tù hay chết ngay trong đất nước của mình bởi sự phẫn nộ của dân chúng.  
......

Tin, có một chữ “tin”

Nhạc sĩ Tuân Khanh - Tuấn Khanh's Blog Chuyện 4 nữ tiếp viên hàng không mắc sai lầm – theo như mô tả của báo chí nhà nước, và được thông hiểu oan khiên bởi cơ quan điều tra – tất cả nằm trong gọn trong một chữ, là “tin”. Có tin vào lời khai, có tin vào suy đoán vô tội làm tiền đề, thì các nhân viên điều tra mặt lạnh lùng và đủ nghiệp vụ để xoay mọi chiều luận tội mới để mọi thứ đi qua. Nói trên báo Dân Việt ngày 22 Tháng Ba, Tiến sĩ, luật sư Đặng Văn Cường (Trưởng văn phòng luật sư Chính Pháp) nhận định rằng những người đang bị điều tra, bị can, bị cáo “không có nghĩa vụ phải chứng minh mình vô tội, không có nghĩa vụ nhận tội, thậm chí không có nghĩa vụ phải đưa ra bằng chứng để chống lại mình”.  Nhưng mấu chốt, là tin. Vì nếu không tin, mọi thứ tìm thấy trong quá trình điều tra đều có thể được cho là dàn dựng sẵn, và lại càng đáng nghi ngờ hơn. Chỉ có duy nhất là tin, thì mới có thể đưa đến kết quả như vụ án 11kg ma túy mang về từ Pháp. Hơn nữa, mọi tường thuật của báo chí đều xoay quanh một tình huống là các bản khai của cả 4 nữ tiếp viên hàng không chính là điểm cốt yếu để cơ quan điều tra nhận biết. Hình ảnh cho thấy một vụ trọng án, mà cả 4 nữ tiếp viên hàng không ngồi trong một căn phòng tạm, cùng nhau viết lời khai, giống như học sinh cấp hai vi phạm nội quy cùng viết kiểm điểm. Luật sư Hà Huy Sơn trong một status có tên là “Công lý có bị nhạo báng?” có đặt vấn đề với tấm ảnh lấy lời khai rất lạ đó, là “Các tiếp viên hàng không được ngồi chung bàn để viết tường trình thì có “thông cung”, nghiệp vụ đấu tranh với tội phạm ở đâu?” Có thể tạm trả lời ngay, là những phụ nữ mang 11kg ma túy đó về nước không bị coi là tội phạm, họ không bị “đấu tranh”, và họ được tin vào những gì họ nói, và viết ra. Dĩ nhiên, bài viết này không nhằm để cố làm khó các cô gái của ngành hành không, mà mục đích là muốn đặt câu hỏi: niềm tin ấy, niềm tin và  tinh thần suy đoán vô tội của luật pháp tuyệt vời đó, công dân Việt Nam nào sẽ được hưởng? Trong vụ án của tử tù Nguyễn Văn Chưởng, đến nay treo lơ lửng đã 16 năm, chứng cứ quan trọng nhất anh Chưởng ở cách nơi xảy ra án mạng đến 30 cây số, nhưng các công an điều tra viên vẫn có một niềm tin chắc chắn là Chưởng đã bằng cách nào đó xuyên không về gây án. Niềm tin đó chắc chắn đến mức Chưởng bị đánh nhiều lần ép nhận tội. Thư viết bằng máu kêu oan lén gửi ra, Chưởng kể rằng anh bị “đánh bằng gậy gỗ rồi đạp, giật xiềng, xiết đạp xích, đấm, tát, lấy đầu gậy tre chọc thẳng vào giữa ngực để buộc nhận tội”. Chưởng nói thà chết chứ không chịu nhận điều mà anh không làm. Lúc đó, đánh mệt, các công an viên nói “Thế mày biết thằng nào giết người?”. Rõ ràng, phải có một niềm tin vô cùng vững chắc, dù không có chứng cứ đủ, các điều tra viên mới muốn lấy cho được bản nhận tội bằng máu của một thanh niên. Bên cạnh đó, dù biết rõ cách điều tra và thói quen lấy cung của phần lớn các điều tra viên, quý vị thẩm phán luôn nói không hề ngượng miệng rằng “không có chứng cứ nhục hình”. Điều này đã từng được vỡ òa vào ngày 4 Tháng 2014, khi tử tù Huỳnh Văn Nén nói ông bị đánh đến mức quẩn trí và buộc phải ký nhận mình là kẻ giết người. Điều tra viên Cao Văn Hùng trơ trẽn lên giọng nói không có chuyện nhục hình, quan tòa cũng gật đầu không tin. Ông Nén đã phải cởi áo phơi bày những vết tích thương tật trên thân thể mình trước mọi người, thì mọi thứ mới được tỏ tường. Ông Huỳnh Văn Nén cởi áo chứng minh vết nhục hình Nguyên cớ mà ông Nén bị bắt cũng là kiểu rất đặc thù của luật pháp Việt Nam. Ngay sau lúc có vụ án giết người, ông Nén kể ông đi đến chủ tiệm tạp hóa xin mua chịu 20 ngàn rượu trắng về nhậu. Chủ quán bực mình nên hỏi là “uống gì mà uống hoài”. Ông Nén lúc đó nói vui là “uống để giải bớt tội lỗi”. Chuyện đến tai công an, đêm đó ông Nén bị bắt vì trở thành nghi can. Điều kinh hoàng hơn là để ép cung, cả gia đình 9 người nhà vợ ông Nén đều bị bắt giam, nhục hình và không ai trong số đó được dịu dàng hưởng quyền suy đoán vô tội. Cũng là một chữ “tin”, nhưng cái ác được tin và có những niềm tin đồng thuận với cả cái ác. Trong cuốn Hành trình minh oan cho tử tù Hàn Đức Long, được luật sư Ngô Ngọc Trai viết lại toàn bộ quá trình của vụ án, ông có viết “Liệu các nhà lãnh đạo tư pháp cấp cao có tin vào lời kêu oan của tử tù và luật sư, hay là tin vào đội ngũ cán bộ tư pháp dưới quyền?”. Các cơ quan điều tra sau khi kết tội, tin đó là nấc thang thăng tiến của mình, và luôn chống lại các suy nghĩ ngược chiều hay minh oan, nên trong vụ án của Hàn Đức Long, việc tiến hành sao lục hồ sơ để làm rõ là một trong những điều khó khăn nhất. Cả hai ông Nguyễn Thanh Chấn và Hàn Đức Long đều kêu khóc trước tòa, nói mình không phạm tội nhưng bị nhục hình quá sức chịu đựng mà phải tự viết ra giấy nhận tội. Thật kinh khủng với niềm tin lạnh lẽo của các thẩm phán, khi họ thấy những tờ giấy viết tay thú tội đó, đã không hề có chút nghi hoặc nào – và tin ngay lập tức. Nhận định trong sách, luật sư Ngô Ngọc Trai viết “Ép người ta nói miệng thừa nhận là một chuyện, nhưng buộc người ta phải viết ra bằng tay những điều mình không làm, điều này cho thấy mức độ cưỡng bức khuất phục cao hơn hẳn, cũng tức là mức độ tra tấn nhục hình đã ở tầng nấc cấp độ mới”. Dĩ nhiên, những tử tù như ông Chấn và ông Long lúc đó, chỉ có một niềm tin trong nỗi đau đớn vô kể ấy, là cứ nhận tội đã, rồi tin mình sẽ được minh oan. Thật khó mà nói hết và phân định được, ai ở vòng lao lý được “tin” và nhận được “quyền suy đoán vô tội” trên chính đất nước mà họ sống, làm việc và tin vào luật pháp được ban hành. Vụ án Hồ Duy Hải đã 15 năm chờ thi hành án tử hình, bất chấp các chứng cứ đều không có. Công an tìm thấy vân tay của Hồ Duy Hải không trùng khớp với dấu vân tay thu giữ được ở hiện trường, nhưng tòa án vẫn tin rằng đó không phải là bằng chứng ngoại phạm. Thậm chí đến nay đã có 7 nhân chứng xác nhận thời điểm án mạng xảy ra, anh Hải đang có mặt tại một đám tang. Ở vị trí Chánh án, ông Nguyễn Hòa Bình khi trơ mặt xác nhận các chứng cứ như dao, thớt… hoàn toàn là điều tra viên ra chợ mua về làm tang vật, mà vẫn khẳng định anh Hồ Duy Hải là kẻ thủ ác, thì chỉ có một điều duy nhất nơi ông ta có, là niềm tin. Nhưng khác với những niềm tin được nói kể trên, niềm tin của ông Nguyễn Hòa Bình nhân danh luật pháp nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam, đẫm nước mắt, nỗi đau của gia đình nạn nhân và sự bất tín của những người Việt Nam đang đăm đăm nhìn vào hệ thống tòa án. Vậy thì, ai sẽ được tin, ai sẽ được quyền suy đoán vô tội trong một quốc gia được gọi là “phát triển đầy nhân văn” hôm nay? Chắc chắnđó  không thể là chuyện may rủi như trò xổ số, mà luật pháp ở bất kỳ quốc gia nào biết tôn trọng dân tộc của mình, bắt buộc phải thật sự là chỗ dựa, niềm hy vọng và niềm tin của con người. Khi nào thì quyền suy đoán vô tội là niềm tin được chia đều cho mỗi con người Việt Nam?  
......

Vậy là vụ 4 tiếp viên hàng không Vietnam Airlines lại được vi vu trên bầu trời tự do.

Thao Ngoc   Vừa đúng một tuần lễ, kể từ khi 4 nữ tiếp viên là Trần Thị Thu Ngân, Võ Tú Quỳnh, Nguyễn Thanh Thuỷ và Đặng Phương Vân bị bắt vì vận chuyển trái phép 11,3kg chất ma túy(16/3/2023)đã được trả tự do. Vì vậy mà dư luận bàn tán xôn xao về vụ này.   Đầu tiên là khi mới bị bắt, các nhà đoán mò bàn về mức phạt nào dành cho 4 cô gái này.   Theo Thông tư liên tịch số 17/2007, tại điều 3.2 quy định: “Vận chuyển trái phép chất ma túy” là hành vi chuyển dịch bất hợp pháp chất ma túy từ nơi này đến nơi khác dưới bất kỳ hình thức nào”. Tại khoản 4 Điều 250 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi 2017): “Trường hợp phạm tội vận chuyển trái phép chất ma túy bị phạt tù từ 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình”.   Nhưng khi nghe tin 4 cô gái này đã được trả tự do, đã làm cho không ít người mơ mộng phải ngơ ngác ngỡ ngàng.   Lý do được thả, theo Ls Đặng Văn Cường:“Theo luật sư Đặng Văn Cường, kết quả xác minh hành vi không thỏa mãn dấu hiệu cấu thành tội phạm nên cơ quan điều tra trả tự do cho 4 nữ tiếp viên là đúng quy định” Nhưng với những ai theo dõi vụ này thì thấy những dấu hiệu bất thường ngay từ đầu.   Đầu tiên là các nghi can bị bắt về tội vận chuyển ma túy là rất nghiêm trọng, nhưng họ không bị còng tay và cách ly từng người. Ngược lại các cô này được ngồi túm tụm với nhau và bàn bạc cách khai báo, là được thông cung. Ngày 19/3 luật sư Đặng Văn Cường- Đoàn Luật sư TP Hà Nội đã mớm trước rằng : “Các nữ tiếp viên không biết đây là chất ma túy thì sẽ không bị xử lý về tội vận chuyển trái phép chất ma túy”. Nghĩa là căn cứ lời khai để kết có tội hay không có tội.   Trong khi đó, luật sư Nguyễn Minh Cảnh (Đoàn luật sư TP HCM, cựu thẩm phán Toà Hình sự TAND TP HCM) cho rằng, với các tình tiết, thông tin về vụ việc báo chí nêu, thì hành vi của các tiếp viên "đã có dấu hiệu" tội Vận chuyển trái phép chất ma tuý quy định tại Điều 250 Bộ luật Hình sự.   Trong vụ này, các nghi can đã vận chuyển hơn 11 kg ma tuý - vượt rất nhiều lần số lượng được nêu trong điều luật trên, với mức án phạt tù 20 năm, chung thân hoặc tử hình.   Theo một lãnh đạo Cục Hải quan TP HCM, việc phát hiện 4 tiếp viên mang ma tuý về nước "không phải chuyện tình cờ". "Căn cứ thông tin tình báo, các nghiệp vụ kiểm soát hải quan; căn cứ các dấu hiệu nghi vấn về tuyến, đối tượng trọng điểm, kết quả thu thập thông tin, Cục Hải quan TP HCM đã chỉ đạo phá án".   Có nghĩa là đường dây hình thành và hoạt động từ lâu, đã được hải quan đưa vào tầm ngắm. Và sau đây cũng là những lời khai không biết nhưng vẫn bị kết tội. Ngày 17/4/2013, Việt kiều Úc tên Dũng nhận mang hộ cho người đàn ông tên Kiên 2 chiếc vali về Úc. Khi làm thủ tục xuất cảnh thì bị hát hiện trong 2 chiếc vali của Dũng có chứa gần 2kg ma túy và Dũng bị bắt quả tang. Sau đó Dũng bị tuyên án tử hình.   Ngày 29/6/2016, TAND TP.HCM tuyên án tử hình đối với bị cáo Nguyễn Thị Hương, sinh năm 1943 (quốc tịch Úc) về tội “Vận chuyển trái phép chất ma túy”. Bà Hương bị phát hiện trong hai vali có 36 hộp xà phòng, bên trong có chứa 2,8 kg ma túy. Bà Hương khai được một người mới quen tên Helen cho số xà phòng nói trên, không biết bên trong là ma túy. Trong quá khứ, hãng hàng không Vietnam Airlines cũng đã có rất nhiều thành tích trong các chuyến bay.   Năm 2008,phi công Lại Quốc Việt và Trần Đình Quang của Vietnam Airlines đã bị bắt giữ tại Úc do có liên quan tới đường dây rửa tiền và ma túy lớn tại quốc gia này. Năm 2008, hai tiếp viên khác là Nguyễn Quý Hiển và Nguyễn Hoàng Hương Xuân bị Hải quan Hàn Quốc bắt giữ tại sân bay Incheon khi mang 300.000 USD Mỹ vào nước này. Tháng 6/2010, cơ quan chức năng của Úc bắt giữ tới 7 tiếp viên của VNA do liên quan việc vận chuyển một số điện thoại iPhone và iPad từ nước này về Việt Nam. Năm 2011, Vietnam Airlines cũng xảy ra vụ tiếp viên Thái Anh Tiến bị khởi tố cùng người mẫu Vĩnh Thụy do liên quan đến đường dây buôn lậu hàng điện tử, ngoại tệ từ nước ngoài về TP HCM. Tháng 9/2013, tiếp viên Bùi Ngọc Tuấn của VNA bị nhân viên an ninh sân bay Nội Bài phát hiện mang 50 điện thoại iPhone 5S từ Paris (Pháp) nhưng không khai báo. Tháng 3/2014, nữ tiếp viên Nguyễn Bích Ngọc của Vietnam Airlines bị cảnh sát Tokyo (Nhật Bản) bắt giữ vì vận chuyển 21 món hàng quần áo trị giá 125.000 yen (tương đương 25,7 triệu đồng). Ngày 10/3/2015, sau khi hoàn thành chuyến bay từ Hà Nội đến sân bay quốc tế Gimhae (Pusan, Hàn Quốc), 2 phi công và tiếp viên của Vietnam Airlines bị bắt giữ do giấu 6 kg vàng được chia làm 6 miếng, mỗi miếng năng 1 kg dưới đế giày khi đi qua hệ thống máy dò kim loại của sân bay.   Trên đây chỉ là những vị điển hình.   Có người cho rằng: Nếu vụ này bị chìm xuồng thì CA biến HQ thành thằng hề, khi đã chém là chuyên án, có tin tình báo, nghiệp vụ nọ kia rất chi là công phu!   Kẻ khác lại phản bác lại rằng, nói vậy chứng tỏ những người này chưa biết cái “đầu b.ò.i” gì về VN hết.   Họ nhắc lại câu nói của Bộ trưởng 4T Nguyễn Mạnh Hùng rằng: “Đi con đường VN để thế giới khôg ai bắt chước được mình”.   Cách đây hơn 200 năm, đại thi hào Nguyễn Du đã lý giải về việc vì sao 4 cô tiếp viên của hãng hàng không Vietnam Airlines hôm nay vận chuyển số lượng may túy lớn (11,3kg) mà lại được trả tự do một cách nhẹ như lông hồng như sau: “Xưa nay trong đạo đàn bà Chữ trinh kia cũng có ba bảy đường Có khi biến có khi thường”.   Chính đây là lúc chữ TRINH được vận dụng một cách sáng tạo có định hướng XHCN và rất đúng quy trình. https://vov.vn/.../vi-sao-4-tiep-vien-trong-vu-hanh-ly...   Thao Ngoc 23/3  
......

Hồ Chí Minh có thực là người tài, đức?

Chí Thành P.(VNTB)   Có vợ, con mà nói “tôi không vợ, không con”, là hành vi gian dối, không có đạo đức.   Viết nhân cả nước đang là một công trường dựng tượng đài ông Hồ Chí Minh.   Thế nào là người tài, đức?   Người Bình thường và người Tài, Đức có ranh giới rất rõ ràng.   Người Bình thường là người nghĩ và làm những việc bình thường. Trong xã hội số này luôn chiếm số lượng tuyệt đối.   Người Tài, Đức là người nghĩ và làm những việc vĩ đại mà những người Bình thường không nghĩ và làm được. Trong xã hội số này luôn chiếm thiểu số tuyệt đối, gần bằng không, tức hiếm lắm.   35 triệu năm qua, hàng tỷ con người đã sống và đã chết ở trái đất này, trong đó số lượng người Tài, Đức của chủng tộc Người chỉ đủ đếm trên đầu ngón tay.   Người Việt Nam ta cũng vậy. 35 triệu năm qua có cả tỷ người đã sống và chết trên mảnh đất hình chữ S này, nhưng số lượng người Tài, Đức được dân tộc định vị, tôn vinh, cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Người tài hiếm đến mức, ai đã học qua lịch sử Việt Nam đều có thể xòe tay mình ra đếm hết số lượng người Tài. Đức mà không sợ bỏ sót người Tài, Đức nào. Xa lắc xa lơ có hai Bà Trưng, Bà Triệu; gần một ngìn năm trở lại đây có Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh, Lê Hoàn, Lê Lợi, Trần Hưng Đạo, Nguyễn Ánh, Quang Trung; có thể kể thêm những người Tài, Đức hạng dưới như Lý Thường Kiệt, Nguyễn Trãi.   Ở thì đương đại, người đang được ĐCSVN tung hô là người Tài, Đức nhất Việt Nam từ xưa đến nay, đã tốn kém cả hàng chục tấn vàng tiền dựng tượng đài la liệt khắp non sông- Người đó có tên: Hồ Chí Minh.   Nhưng có thực ông Hồ Chí Minh là người Tài, Đức nhất Việt Nam từ xưa đến nay?   Tài?   Nếu đem chân lý Tài là người nghĩ và làm những điều vĩ đại mà người thường không nghĩ và làm được thì thấy:   – Ông Hồ cướp được chính phủ Trần Trọng Kim không tốn một giọt máu nào thì quả ông là người Tài.   – Ông Hồ đánh Pháp và thắng Pháp, ông cũng là người Tài.   – Ông Hồ đánh Mỹ, đã đánh cho Mỹ cút về nước, ông cũng là người Tài.   – Ông Hồ đem học thuyết Mác- Lenin về Việt Nam rồi gom một nửa dân nước Việt Nam đa phần còn mù chữ vào những cái chuồng HTX, xếp hàng chỉnh tề, vừa cầm liềm búa đi lên Chủ nghĩa xã hội, vừa cầm súng, cầm gậy đánh giặc với đường lối, chủ trương “biến không thành có”, với tinh thần “Không có gì quý hơn độc lập tự do”, trong khi thầy (Mac –Lenin) của ông dạy ông, phải là một nước có nền công nghiệp phát triển mới có thể xây dựng được Xã hội cộng sản. Thế mà, từ già đến trẻ, từ kẻ vô học đến trí thức, từ người chỉ biết uống nước ao, gặm cỏ ở ruộng làng cho đến kẻ đi Tây, đi Tàu, ăn bơ dư, sữa hậu cũng nhất tin theo, đi theo, làm theo. Ông cũng là người Tài.   – Thêm Tài nữa, ông có vợ có con hẳn hoi, nhưng ông tuyên bố “tôi không vợ, không con” mà cả dân tộc Việt Nam từ gìa đến trẻ, từ trí thức đến vô học, đều tin và thừa nhận điều này. Ông cũng là người tài.   – Ông là con của ông Nguyễn Sinh Sắc và bà Hoàng Thị Loan, là con cháu chút chít trụt trịt của Lạc Long Quân và Âu Cơ, của Vua Hùng, Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Đinh Tiên Hoàng, Lý Công Uẩn, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung, Nguyễn Ánh… mà ông tự xưng mình là “Cha gìa dân tộc”. Thế mà cả trăm họ con dân Đại Việt đều phấn khởi tin và cúi đầu, chắp tay thành kính thừa nhận. Ông cũng là người Tài.   Thật, từ cổ chí nay, từ già đến trẻ, từ kẻ vô học cho đến trí thức Việt, chưa từng có một đại thánh nhân, một lãnh tụ vĩ đại nào của con dân trăm họ Đại Việt làm được những điều này. Ông thực sự là một người Tài.   Đức?   Đức vĩ đại, lớn lao và cao cả của một người Bình thường hay Vĩ đại là luôn biết hy sinh quyền và lợi của riêng mình cho đất nước, cho dân tộc. Vì đất nước, vì dân tộc họ sẵn sàng hiến dân cả mạng mình cho sự nghiệp đó.   – Thời nhà Trần,Trần Bình Trọng chấp nhận cái chết, không chấp nhận ngôi Vương để làm tay sai cho người Hán cướp nước Đại Việt, nên ông đã mắng thẳng vào mặt người Hán, kẻ dụ dỗ ông, rằng: “Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không thèm làm Vương đất Bắc”. Trần Bình Trọng là người có Đức vĩ đại. Hoặc như Trần Hưng Đạo, nhất nhất bảo vệ nền độc lập của Đại Việt trước hùng thế ào ạt xâm lược Đại Việt của Nguyên Mông, rằng: “Bệ hạ muôn đầu hàng xin hãy chém đầu thần trước đã”.   – Ông Hồ Chi Minh, tuổi còn non trẻ, nhưng đã nhận ra nỗi nhục của một đất nước không có độc lập nên rời đất nước ra đi, tìm đường cứu nước, khởi thủy, ông cũng là người mang trong lòng nỗi niềm đạo đức.   Có thực ông Hồ Chí Minh là người Tài, Đức?   Trên đường đi “tìm đường cứu nước”, mới chân ướt chân ráo vào đến Sài Gòn, ông đã bập ngay bé Huệ, rồi thề ước với nhau: “Hẹn gặp lại Sài Gòn”, để út Huệ mỏi mòn chờ đợi cho đến già hết kiếp vẫn không gặp được người hẹn hò tình yêu với mình. (Theo truyện Búp Sen Xanh của NV Sơn Tùng và phim Tài liệu Việt Nam: “Hẹn gặp lại Sài Gòn). Ông Hồ biết ngày mình ra đi, chưa biết bao giờ biết ngày trở lại, mà thề bồi hẹn ước với người ta, để người ta chờ đợi đến tàn cả một đời mà ông không có động thái gì quan tâm đến người ta sau đó, trong khi ông đã là Chủ tịch nước Việt Nam đầy quyền uy, mưu mẹo. Ứng xử giữa người với người như thế, ông không thể được xem là người có đạo đức.   Có vợ, con mà nói “tôi không vợ, không con”, là hành vi gian dối, không có đạo đức.   Cha Già Dân tộc   Ông thuộc thế thứ mấy ngàn của lớp lớp con cháu Lạc Hồng, là con đẻ cụ thể của ông Nguyễn Sinh Sắc và bà Hoàng Thị Loan mà ông dám xưng xưng mình là “Cha già dân tộc”. Ông là kẻ mất dạy, không có đạo đức.   Nhiều vợ, nhưng không nhận vợ nào   Ông đã ít nhất có hai vợ, hai con, một với bà Tăng Tuyết Minh, người Trung Quốc, cưới năm 1926 tại nhà hàng Thanh Bình bên Trung Quốc và sinh được một cháu gái nhưng chết yểu ( Tài liệu công bố của ĐCSTQ); hai với bà Nông Thị Xuân người Việt Nam, sinh con với bà Xuân năm 1956 ( tài liệu công khai trên mạng Internet). Ấy mà, ở cương vị Chủ tịch nước, quyền uy nhất nước, mưu mẹo thiên tài; một, ông lại không đoái hoài gì đến bà Tăng Tuyết Minh, để bà sống trong nỗi chờ đợi mỏi mòn cô đơn cho mãi đến năm 1991 mới chết; hai, ông sinh con với bà Xuân, nhưng ông không dám cưới bà ấy, để mặc cho tay chân của ông là ông Trần Quốc Hoàn, Bộ trưởng Bộ Công an, thủ tiêu mà không có bất kỳ sự ngăn chặn hay thương xót gì ( tài liệu công khai trên mạng Internet). Ông là người ích kỷ, tàn ác, không có đạo đức.   Không nhìn chị ruột Chị ruột ông, bà Nguyễn Thị Thanh, một chiến sĩ cách mạng, lần mò từ Nghệ An ra Hà Nội, ông chỉ gặp có 15 phút rồi biến, để chị ông phải ngậm ngùi, uất ức trở về quê, mang tâm nguyện trong lòng “Thề không bao giờ gặp thằng Sinh Cung nữa”. Ruột rà, máu trên máu dưới mà đổi xử với nhau như vậy, ông chỉ là một kẻ vô tình, bạc nghĩa, không có đạo đức làm người tối thiểu.   Háo danh, hại dân   Cướp được chính quyền của Trần Trọng Kim, không chấp nhận nước Việt Nam non trẻ nằm trong một thể chế cộng hòa thuộc Khối Liên hiệp Pháp, quyết đưa cả dân tộc, hơn 20 triệu người, đang đói nghèo xác xơ, suy dinh dưỡng vào cuộc chiến tranh 9 năm đánh Pháp, làm mấy vạn thanh niên trai tráng, sinh lực cốt yếu của dân tộc, bị bỏ mạng, bị thương lê lết trong trận Điện Biên phủ. Ông là người tàn ác, không có đạo đức cứu sinh cho dân tộc.   Sự thật, cái Tài này của ông, chỉ qua sau 6 năm đã bộc lộ ra cái Tài Ngu. Sự thật, năm 1960 Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc đã ra nghị quyết và “Tuyên Bố Về Trao Trả Độc Lập Cho Các Nước Và Các Dân Tộc Thuộc Địa, 1960” (Xem toàn văn tuyên bố đính kèm phía dưới), cáo chung cho chế độ thực dân. Nhờ đó, hàng loạt các nước ở 4 châu Phi, châu Á, Châu Mỹ đã nhận về sự độc lập dân tộc mà không bị hao tổn của cải và xương máu với các nước đế quốc như: Anh , Pháp, Ý, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha… Như thế, Việt Nam, nếu có hay không có trận chiến Điện Biên Phủ với Pháp, hao tổn người và của cải, thì Việt Nam cũng sẽ được trao trả độc lập vào năm 1960. Rõ ràng, máu xương và của cải đổ xuống ở trận Biên Phủ Phủ là lợi ít, hại nhiều. Với những người chủ trương cuộc chiến này, đứng đầu là ông Hồ Chí Minh, phải nhận về sự Ngu nhiều, Tài ít là không thể phủ nhận. Tài ở đây là đánh thắng được Pháp. Ngu ở đây là không biết thời, biết thế, đợi thời, đợi thế như nhiều nước, để mục tiêu vẫn đạt được mà xương máu, sinh lực của dân tộc không phải đổ ra một cách phí phạm nhiều hơn là có ích như vậy. Lịch sử thế giới đã diễn ra, đủ rõ ràng để chứng thực điều này.   Như vậy, với chiến thắng Điện Biên Phủ “Vang dội năm châu, chấn động địa cầu” chỉ là chiến thắng của kẻ vừa ngu, vừa ác.   Cái ngu và cái ác còn được ông Hồ Chí Minh và đám tay chân thuộc hạ của ông ta tiếp tục thực hiện trong cuộc trường kỳ 20 năm phiêu diêu đánh Mỹ. Tuy có kết cục là Mỹ cút, nhưng dân tộc Việt Nam đã bị thiêu vào đây 5 triệu mạng người và cả dân tộc với mấy chục triệu người bị thương lê lết; non sông gấm vóc từ Mục Nam Quan đến Mũi Cà Mau bị bom đạn cày xới, bị thuốc độc hóa học hủy diệt tanh bành, bung nát.   Ngu là, chỉ thấy người Mỹ có mặt trên đất nước mình thì lao đầu vào đánh, chẳng biết Mỹ, người Mỹ, xã hội Mỹ là thế nào, tại sao họ lại có mặt ở nước mình? Không biết Mỹ là thế nào, cắm mặt cắm mũi vào đánh nhau với Mỹ, quyết giành thắng lợi kỳ được bằng mọi giá, dù phải đánh tới người Việt Nam cuối cùng, cũng chỉ là suy nghĩ của số đông người bình thường, không phải của người Tài. Người Tài phải là người luôn biết kẻ thù là ai, như thế nào và đặc biệt phải biết thời, biết thế, biết “bánh xe lịch sử” tất yếu quay như thế nào, và quan trọng bậc nhất là nó quay theo hướng nào. Cụ thể, người Tài phải biết, nước Mỹ là nước dân chủ nhất thế giới, giàu có nhất thế giới, khoa học kỹ thuật hàng đầu thế giới, quân sự mạnh nhất thế giới. Mục đích người Mỹ có mặt ở Việt Nam, không phải xâm lược Việt Nam, thống trị dân Việt Nam, kiếm lợi từ Việt Nam mà chỉ là để ngăn chặn sự bành trướng của cái quái thai nhân loại là Chủ nghĩa Cộng sản, đứng đầu là Liên Xô, Trung Quốc đang hùng hổ bành trướng xuống vùng Đông Nam Á, và khai sáng văn minh, dân chủ cho người Việt Nam mà thôi. Ta đánh Mỹ không chỉ là đem sức cào cào, châu chấu của ta ra đọa với voi, nguyên tử mà còn trực tiếp đánh vào dân chủ, văn minh của nhân loại và của chính dân tộc Việt Nam đang khao khát mãnh liệt. Bởi vậy, khi đuổi được Mỹ ra khỏi Việt Nam, cả dân tộc trong cơn hấp hối lại tìm mọi cách để cầu thân với Mỹ để mong Mỹ ra tay cứu vớt. Điều này cũng đã rõ như ban ngày.   Vì vậy,việc quyết định đánh Mỹ đến tận tâm, tận lực của cả dân tộc để giành thắng lợi cho kỳ được, không phải là suy nghĩ và quyết định của người Tài, nó chỉ là suy nghĩ và quyết định của người bình thường. Nó chỉ là quyết định của kẻ cuồng tín, ngu muội và thích làm điều ác.   Lịch sử 70 năm của ĐCSVN cầm quyền, đứng đầu là ông Hồ Chí Minh và kế tiếp là những người do ông lựa chọn và đào tạo là lịch sử lầm đường, lạc lối, là lịch sử của cái Ác kế tiếp nhau, không ngừng nở rộ. Nhìn chung, không thể tìm đâu ra cái Đức vì đất nước, vì dân tộc của những người cộng sản cầm quyền ở Việt Nam mà đứng đầu là ông Hồ Chí Minh.   Những sự thật trên, đủ để kết luận, ông Hồ Chí Minh không phải là người có Tài và càng không phải là người có Đức. Ông chỉ là người bình thường. Đơn giản vì ông cầm đầu cả Đảng CSVN, cả dân tộc Việt Nam quyết chọn đường đi cho dân tộc Việt Nam với những mất mát, đau thương về của cải và mạng người Việt Nam tới ngút trời, ngập đất mà không mang lại một giá trị tiến bộ xã hội nào cho nước Việt Nam nói riêng và thế giới nói chung. Hơn nữa, con đường ông quyết chọn, đã và đang đưa đường dân tộc phải đối mặt với nguy cơ mất nước bởi bọn Tàu Cộng.   Một người không biết thời thế, không biết tất yếu nhân loại phải tiến lên trên con đường nào, đã đưa cả dân tộc vào bão lửa chiến tranh, chui sâu vào hầm mộ, lạc loài với con đường đi tất yếu của thế giới văn minh, người đó sao có thể có Tài được? Không, nhất định không thể.   Ai đó, thậm chí cả một dân tộc, thừa nhận ông Hồ là người Tài, người Đức, người đó, dân tộc đó chỉ là đồng bọn và thuộc hạ cùng tàn bạo, ngu dốt như ông ta mà thôi. Những kẻ thi nhau làm ăn trên thân xác của ông Hồ bằng cách dựng tượng đài la liệt khắp non sông để bòn rút kiếm ăn mồ hôi nước mắt của 90 triệu dân, kẻ đó còn khốn nạn, còn ác, còn ngu, còn táng tận lương tâm hơn ông Hồ Chí Minh gấp hàng vạn lần.   Tóm lại, nôm na sự thật là thế này: Anh (ông Hồ) bảo với nhân dân Việt Nam hãy theo tôi, đi trên con đường mới Xã hội chủ nghĩa này sẽ có dân chủ, tự do, ấm no, hạnh phúc. Nhân dân Việt Nam cũng tin và đi theo, tự nguyện để cho anh (ông Hồ) ngốn tươi 5 triệu mạng người, cả dân tộc bị thương lê lết, non sông gấm vóc bị bom cày, đạn xới tan nát, tanh bành. Hơn nữa, sau 70 năm, đám đệ tử của ông lãnh đạo “toàn diện và triệt để” đất nước, tiếp tục đi theo con đường ông đã vạch, nhân dân vẫn chẳng thấy tự do, ấm no, hạnh phúc ở đâu mà chỉ thấy toàn điều ngược lại, đất nước, dân tộc lại còn phải đối mặt với họa mất nước, mất dân tộc bởi Tàu Cộng. Như thế là anh (ông Hồ) đã dẫn dân tộc đi sai đường, tức nhầm đường, lạc lối. Một người được công nhận là Tài, phải là người “thấy trước được điều thiên hạ thấy” và khôn khéo dẫn dắt cả dân tộc đi theo với thương vong và khổ đâu ít nhất. Anh (ông Hồ) đã không thấy và làm được điều này mà ông cũng chỉ nghĩ và làm được những việc bình thường như chán vạn người Việt Nam bình thường khác.Vậy thì, còn căn cứ nào để Đảng của anh (ông Hồ), dân tộc Việt Nam của anh( ông Hồ) tôn vinh anh (ông Hồ) là người Tài? Không thể có căn cứ nào nữa.   Ôi khổ hạnh thay cho dân tộc Việt Nam tôi!  
......

Chiến tranh ở Đông Âu nhìn từ góc độ văn hóa

Lê Phú Khải - Báo Tiếng Dân Chiến tranh xâm lược Ukraine của Nga hiện nay có cội nguồn từ chiều sâu văn hóa. Đó là đụng độ giữa văn hóa pháp quyền phương Tây và văn hóa cường quyền phương Đông. Aristote (384 – 322 trước công nguyên) từng tuyên bố: Platon là thầy tôi, nhưng chân lý còn quý hơn thầy! Cái văn hóa “chân lý quý hơn thầy” đó đã làm nên nền văn minh cổ đại Hy – La (Hy Lạp – La Mã) rực rỡ. Vượt qua đêm dài Trung cổ, văn hóa Hy – La được phục hưng ở thế kỉ ánh sáng (Siècle Lumiere) với những tên tuổi lẫy lừng: Diderod, Montesquieu, Rousseau, Voltaire… Nhân loại còn ghi nhớ những câu nói bất hủ của Voltaire: Dù tôi không tán thành điều anh nói; nhưng tôi sẵn sàng chết để bảo vệ quyền được nói của anh (Je désapproure ce que vous dites, mais je me baittrai jusqu’à la mort pour que vous avez le droit de le dire). Đại cách mạng Pháp 1789 đã cho ra đời bản Tuyên ngôn về quyền Con Người và các quyền Công Dân. Hơn 200 năm đã qua đi, những lời lẽ bất hủ của bản Tuyên ngôn đó vẫn vang vọng bên tai loài người: “Các đại biểu của công dân Pháp họp thành Quốc Hội, cho rằng việc không biết tới, sự lãng quên hay sự coi thường các quyền Con Người là nguyên nhân đã gây ra những đau khổ chung thân và sự hư hỏng của những kẻ cẩm quyền, vì thế đã quyết định trình bày những quyền tự nhiên thiêng liêng và không thể tước bỏ được của Con Người”. Khi phương Tây đã tràn ngập ánh sáng “Tự do, bình đẳng, bác ái” của cách mạng Pháp thì ở phương Đông nước Nga mới thoát khỏi chế độ nông nô vào năm 1861! Nông thôn Nga rất lạc hậu và phụ thuộc vào đại địa chủ. Đó là một nước Nga dưới thời chuyên chế của Alexander Đệ Nhất, rất lạc hậu so với châu Âu thời đó. Nối tiếp là thời Nicolai I tàn bạo. Hãy nghe những lời mà Puskin (1799- 1837) viết lúc thi hào mới 18 tuổi: “Tôi muốn ngợi ca Tự do cho trần thế Muốn đạp vào những tàn bạo gian tham Đang nghiễm nhiên ngự trị trên ngai vàng!” Chế độ phong kiến ở Nga kéo dài cho đến đầu thế kỉ 20 khi Nga thua trận trong chiến tranh Nga – Nhật 1904 – 1905. Cách mạng dân chủ tư sản Nga thành công tháng 2 năm 1917 do Kerenski lãnh đạo. Nhưng chỉ mấy tháng sau đó, cách mạng vô sản đã nổ ra, và nhà nước vô sản chuyên chính là “thanh gươm không đối thoại” (Causki) kéo dài suốt 74 năm cho đến khi Liên Xô tan rã, độc tài Putin lên nắm quyền! Rõ ràng, suốt chiều dài lịch sử, nước Nga chưa bao giờ tiếp cận được với giá trị văn minh phổ quát của nhân loại. Tự do, dân chủ, nhân quyền, pháp quyền… chưa bao giờ là “những luồng khí quyển xã hội” (Stefan Zweig) lưu hành chính thống trên đất nước mênh mông này. Tháng 3 năm 1991, lúc Liên Xô sắp tan rã, người viết bài này may mắn có mặt tại Mát-xcơ-va và có dịp phỏng vấn vị giáo sư là Trưởng ban cải cách Hiến pháp Liên Xô và được vị giáo sư đáng kính này cho biết: Chúng tôi đang nghiên cứu Montesquieu! Tôi vô cùng sửng sốt vì nhận ra nước Nga đã lạc hậu đến thế! Vì Montesquieu là cha đẻ của thuyết Tam quyền phân lập! Và tôi đã hiểu ra, vì sao nhà tương lai học nổi tiếng của Mỹ Alvin Toffler tác giả của bộ ba sách: Cú sốc tương lai (Future Shock), Làn sóng thứ ba (The Third Wave), Thăng trầm quyền lực (Power Shift), những cuốn sách mà giới trí thức Trung Quốc xem là Kinh thánh của mình! Tác giả Alvin Toffler nhìn nhận Cách mạng tháng Mười Nga 1917 như một “làn sóng” tăng tốc hệ thống công nghiệp quy mô lớn, mà không nhìn nhận nó như một tiến trình xã hội bền vững, văn minh. Alvin Toffler viết: “Khi những người bôn-sê-vích quét sạch những dấu vết cuối cùng của chế độ nông nô và nền quân chủ phong kiến, họ đẩy nông nghiệp ra phía sau và tăng tốc hệ thống công nghiệp quy mô lớn. Họ trở thành Đảng của làn sóng thứ hai”. (Làn Sóng Thứ Ba. Alvin Toffler. Nhà xuất bản Thông Tin Lý Luận. Hà Nội. Trang 23). Lý giải của tác giả Làn Sóng Thứ Ba cho chúng ta hiểu vì sao trước Chiến tranh thế giới lần thứ nhất, Nga chỉ là một nước tư bản trung bình với nhiều yếu tố lạc hậu, nhưng chỉ sau 15 năm, Liên Xô trở thành một cường quốc công nghiệp hàng đầu với sản lượng thép đứng đầu châu Âu. Ở nước láng giềng của nước Nga phía Viễn Đông là nước Trung Hoa rộng lớn. Nhưng cùng thời với Aristote trước công nguyên, triết thuyết của Khổng Tử (551 – 479 TCN) chỉ đề cao đạo lý vua – tôi. Vua là chân lý, yêu nước là yêu vua, là trung với vua (trung quân ái quốc). Kẻ sỹ ở phương Đông suốt đời lo dùi mài kinh sử để đi thi, để đỗ đạt, để được làm quan, để được quỳ lạy dưới ngai vàng của vua. Cái văn hóa quỳ lạy ấy đã tồn tại suốt chiều dài lịch sử nước Trung Hoa cho đến nay. Yêu nước là yêu Đảng cộng sản, yêu ông vua mới Tập Cận Bình! Cái văn hóa quỳ lạy ấy đã tạo ra xã hội thần dân, xã hội thảo dân, dân chỉ là cỏ dại. Người dân chỉ biết nghe theo đấng bề trên. Ai có quyền, ai là bề trên thì người đó là chân lý. Tướng Lưu Á Châu, một nhà phản biện nổi tiếng ở Trung Quốc kể lại rằng khi ông là một sĩ quan phải đi học chính trị, thấy thầy nói chướng tai quá, ông đứng lên phản biện. Thầy đã quát: Ai cho phép anh dám cãi lại tôi! Vẫn theo tướng Lưu Á Châu thì đáng lẽ thầy phải nói: Vì sao anh lại nói như thế!? Và sau đó là hai thầy trò tranh luận. Nhưng trong nền văn hóa quỳ lạy thì ai là người bề trên, người đó đúng, người đó là chân lý. Kẻ bề dưới chỉ cuối đầu vâng lệnh mà thôi. Cái văn hóa quỳ lạy ấy đã tồn tại nghìn năm tạo ra một xã hội thần dân ở phương Đông. Xã hội thần dân là “cơ sở hạ tầng” vững chắc của các chế độ độc tài. Nó đối lập với xã hội công dân ở phương Tây. Trung Quốc hiện nay đang xây dựng các viện Khổng Tử khắp nơi là muốn duy trì cái văn hóa quỳ lạy ấy và xem đó là giá trị Trung Hoa! Thật là nực cười! Ông Putin cuồng vọng muốn làm Nga hoàng ở thời đại @ nên nơm nớp lo sợ nước láng giềng Ucraina có tổng thống được dân bầu và đang hướng tới xã hội Tự do, Bình đẳng, Bác ái phương Tây. Sự “đe dọa” của NATO với nước Nga chỉ là trò lừa gạt thần dân nước Nga vốn đã sống bao năm trong hệ thống truyền thông độc Đảng, độc trị thời Xô Viết và xa hơn nữa từ xã hội nông nô của các bạo chúa Sa hoàng! Hơn một năm qua, sự sa lầy của quân xâm lược Nga ở Ucraina càng làm cho dân Nga bừng tỉnh về cái gọi là sức mạnh cường quốc quân sự Nga! Nhà báo Mỹ gốc Việt – Đinh Quang Anh Thái vừa từ Hoa Kỳ đến thăm Ukraine về cho đài BBC biết, dân Nga hiện giờ đã gọi Putin bằng cái tên miệt thị: Thằng Pu! Và người Ukraine nào cũng tin tưởng sắt đá vào công cuộc bảo vệ đất nước của mình đến thắng lợi cuối cùng. Cuộc đụng độ kéo dài suốt lịch sử nhân loại giữa hai nền văn hóa Tây – Đông mà đại diện là Aristote và Khổng Tử đến nay xem ra có vẻ như sắp đến hồi kết thúc bởi cuộc chiến Đông Âu. Putin đã coi thường thời đại và vô lễ với lịch sử!!! Sài Gòn, tháng 3 năm 2023  
......

Chính sách xóa bỏ nền văn hóa của VNCH cũng là một tội ác

Đốt sách, xóa bỏ nền văn hóa của VNCH Trương Nhân Tuấn Tòa Hình sự Quốc tế ra thông cáo lịnh bắt giữ Tổng thống Vladimir Putin và bà Maria Lvova-Belova (Ủy viên Ủy ban Nga về Quyền trẻ em) vì tình nghi vi phạm tội ác chiến tranh, qua việc bắt cóc các trẻ em Ukraine, lưu đày chúng qua Nga và cải tạo chúng trở thành công dân ái quốc Nga. Bản thông cáo ghi rằng, có nhiều bằng chứng cho thấy cá nhân TT Putin là người có trách nhiệm về việc này. Một số bằng chứng cụ thể, như lời kêu gọi của bà Maria Lvova-Belova đến các gia đình người Nga về việc thâu nhận con nuôi, những đứa trẻ đến từ Mariupol (thuộc vùng Donetsk). Đối với người Nga thì đây là một hành vi đơn thuần nhân đạo. Nhưng đối với Tòa ICP, việc tước đoạt các trẻ em ra khỏi đất nước của chúng là một hành vi phạm tội ác chiến tranh. Ngoài ra, các sắc lệnh của TT Putin về việc thúc đẩy nhanh chóng việc cấp quốc tịch cho các em bé cũng là một bằng chứng. Báo chí VN và nước ngoài có nhiều bài bình luận về việc này. Theo tôi, lịnh bắt giữ TT Putin của tòa Hình sự quốc tế đã đưa ra rất đúng lúc. Việc này có thể sẽ ảnh hưởng đến các toan tính địa chiến lược của TQ. Tập Cận Bình trong tuần tới sẽ công du qua Nga. Theo tôi, Tập Cận Bình sẽ suy nghĩ đôi ba lần trước khi bắt tay TT Putin. Không ai muốn thân cận với một người tình nghi vi phạm “tội ác chiến tranh”, nhứt là tội ác đối với trẻ em. Việc này cũng có thể ảnh hưởng tới quyết định TQ có cung cấp vũ khí cho Nga hay không. *** Trở lại chuyện “lịch sử” chiến tranh VN. Theo tôi, các hành vi “bán bãi cho dân vượt biên” là một hành vi vi phạm tội ác “chống nhân loại” của CSVN. Hàng triệu người, nam phụ lão ấu đã ra đi trên những chiếc tàu đánh cá mong manh. Khoảng 1/3 số người vượt biên đã không tới bến bờ. Các quốc gia Đông Nam Á lân cận còn có thể buộc CSVN vào các tội “gây xáo trộn an ninh khu vực”. Nội dung chính sách “học tập cải tạo” của CSVN cho thành phần cựu công nhân viên chức và lính của VNCH cũng có thể là một ác chiến tranh. Nhưng người “học tập cải tạo” đã bị đối xử như tù khổ sai và biệt xứ trong rất nhiều năm. Nhũng người này đã bị giam giữ một cách tùy tiện, không thông qua bất kỳ một bản án của một tòa án nào. Ngoài ra chính sách “tẩy não”, không chỉ cho tập thể quân nhân công chức VNCH cũ, mà mở rộng ra toàn thể dân chúng VNCH cũng là một tội ác chiến tranh. Khung cảnh một trại tù 'cải tạo' dựng lại trong phim "Vượt Sóng" được nhiều người tù 'cải tạo' nhìn nhận là trung thực 80%. Chính sách xóa bỏ nền văn hóa của VNCH cũng là một tội ác. Công tác hàng đầu của tòa Hình sự Quốc tế, được viết trong lời mở đầu của Statut de Rome, là chống lại việc xóa bỏ một nền văn hóa của một dân tộc. Câu hỏi đặt ra là, tại sao tập thể trí thức VNCH cũ đã không có một hành vi nào, như lập một hồ sơ, về tội ác của CSVN đối với dân, quân, cán, chính VNCH cũ? Thật là ngạc nhiên, vì tập thể người VNCH cũ có thể lập hồ sơ kiện CSVN ra một tòa án ở Úc. Vì sao Tòa án ở Úc? Là vì Úc là quốc gia duy nhứt nhìn nhận “hiện hữu hai quốc gia Việt Nam”, Việt Nam Cộng Hòa và Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, trong thời kỳ 1954-1975. Đáng tiếc là tập thể VNCH cũ đã bỏ mất dịp may thiết lập lại “sự thật lịch sử”. Nền văn hóa của VNCH cũ đã có thể được bảo vệ bằng các công cụ Quốc tế công pháp.
......

Văn hoá Marx- Lenin độc tài và lừa đảo còn kìm kẹp dân tộc ta bao lâu nữa?

Âu Dương Thệ   VĂN HÓA Marx-Lenin độc tài và sai lầm dựa trên lừa đảo và xảo trá đã được những người sáng lập ĐCSVN nhắm mắt áp dụng ngay từ khi ra đời VĂN HÓA Marx-Lenin độc tài còn đang làm nổ tung bệnh thần thánh hóa lãnh tụ và làm bùng nổ bệnh nịnh trên đạp dưới trong Đảng và chính quyền VĂN HÓA Marx -Lenin ru ngủ làm ngu dân ------------   Trong những tuần lễ gần đây có ba sự kiện VĂN HÓA và CHÍNH TRỊ quan trọng diễn ra ở VN. Đó là lễ kỉ niệm 80 năm Đề cương về Văn hóa, với cao điểm là cuộc Hội thảo cấp Nhà nước vào ngày 27.2.2023[1]; lễ „Kỷ niệm 75 năm "Công an Nhân dân (CAND) học tập, thực hiện Sáu điều Bác Hồ dạy", 75 năm Ngày truyền thống Xây dựng lực lượng CAND (11/3/1948 - 11/3/2023) và đón nhận Huân chương Bảo vệ Tổ quốc hạng Nhất“ [2] và Hội nghị Trung ương (HNTU) bất thường lần thứ 4 và Quốc hội (QH) họp bất thường lần thứ 4 để „bầu“ Võ Văn Thưởng làm Chủ tịch nước (CTN) 2.3[3] thay thế Nguyễn Xuân Phúc vừa bị Nguyễn Phú Trọng đuổi về vườn vài tuần trước.   Mới thoạt nhìn tưởng như ba sự kiện trên không dính dáng gì với nhau, nhưng trong thực tế nó lại như anh em sinh đôi, như bóng với hình. Nó biểu lộ chân tướng thực của người cầm đầu chế độ hiện nay là Nguyễn Phú Trọng cho tới những người đứng đầu các cơ quan của chế độ toàn trị, xét về các mặt tư cách, thái độ của họ đối với đảng viên và các tầng lớp nhân dân. Cho thấy trong đó những giá trị đạo đức tối thiểu của người cầm quyền đã bị đánh mất!   Nếu phân tích nghiêm túc thì sẽ thấy, đây chính là những hậu quả tất yếu về VĂN HÓA và CHÍNH TRỊ của Đảng Cộng sản VN (ĐCSVN) đã tạo ra ở VN sau khi ra đời gần 100 năm, trong đó gần 80 năm cầm quyền, lúc đầu ở miền Bắc, sau mở rộng ra toàn quốc từ 1975.   Văn hóa và Chính trị là hai lãnh vực quan trọng trong cuộc sống của mỗi cá nhân, gia đình, cộng đồng, dân tộc và nhân loại. Khái niệm VĂN HÓA được hiểu là cách cư xử của mỗi cá nhân với chính mình, với gia đình, với bên ngoài cộng đồng, dân tộc và nhân loại. Trong đó là những giá trị tinh thần và vật chất mà mình muốn theo đuổi trong cuộc sống hằng ngày. Các giá trị tinh thần như quí sự thật, lòng tự trọng, thương người…, hay thích chức tước, danh vọng sẵn sàng giả dối và nịnh trên đè dưới… Các giá trị vật chất như muốn có cuộc sống ổn định, hay thích có nhiều tiền bạc, của cải. Tùy theo cách sống và cách cư xử, nên một cá nhân có thể được coi là người có văn hóa hay người vô văn hóa…   Ngoài văn hóa cá nhân còn có VĂN HÓA ĐOÀN THỂ, như VĂN HÓA ĐẢNG (chính trị); VĂN HÓA TÔN GIÁO, VĂN HÓA DÂN TỘC, VĂN HÓA NHÂN LOẠI…Tùy theo chính đảng và chế độ chính trị, có những VĂN HÓA CHÍNH TRỊ khác nhau căn cứ trên những giá trị tinh thần và vật chất của từng đảng và chế độ trong việc xây dựng đất nước trên các lãnh vực chính trị, kinh tế, văn hóa-xã hội; cụ thể rõ ràng nhất là xuyên qua thái độ cư xử của đảng và chính quyền đối với nhân dân. Trong đó có thể thấy rõ những đặc điểm của VĂN HÓA PHONG KIẾN trong các thế kỉ trước, VĂN HÓA ĐỘC TÀI theo cách đảng trị hay lãnh tụ chế (thần tượng hóa cá nhân) như ở Trung quốc (TQ), VN, Bắc Hàn, Kampuchia, Nga, Lào, Cuba…và VĂN HÓA DÂN CHỦ ĐA NGUYÊN từ cấp thấp tới cấp cao, như Hoa kì, Gia nã đại, nhiều nước trong Liên minh Âu châu (EU), Úc , Nhật, Ấn, Nam Hàn, Đài loan…   *** Lịch sử cận đại hiện nay trên thế giới cho thấy rất rõ, tùy theo thời gian nắm chính quyền, các chế độ chính trị - độc tài hay dân chủ - tạo dựng lên những VĂN HÓA CHÍNH TRỊ gây ảnh hưởng trực tiếp và sâu rộng trong cuộc sống hằng ngày tới từng cá nhân, dân tộc và nhân loại. Như trường hợp của Putin, là bạo chúa ham danh vọng và nuôi tham vọng tái lập đế quốc đại Nga, sau hơn hai thập kỉ nắm độc quyền đã bịt miệng báo chí và trên 144 triệu nhân dân Nga, đàn áp tàn bạo đối lập và trên một năm nay thực hiện văn hóa dối trá với nhân dân Nga để mở cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine và đe dọa hòa bình thế giới. Trường hợp Tập Cận Bình cũng tương tự vậy. Sau khi nắm chức Tổng bí thư (TBT) 2012 vì tham vọng quyền lực cá nhân và tham vọng đế quốc tái lập Đại Hán, nên họ Tập đã biến chế độ độc đảng thành độc tài cá nhân, tự thần thánh hóa, bắt kẻ dưới quyền gọi mình là „hạt nhân“ của ĐCS TQ và của trên 1,4 tỉ người TQ, đang mở rộng tham vọng đế quốc ở Đông Nam Á và còn muốn biến văn hóa độc tài của TQ trở thành kiểu mẫu trên thế giới! Mới vài ngày trước Tập Cận Bình đã bắt gần 3000 đại biểu QH gật đồng loạt cử ông làm CTN lần thứ ba và đưa ra chủ trương gia tăng ngân sách quốc phòng lên tới 7,2% để xây dựng bức tường thép cho quân đội TQ! [4]   Trong khi đó nhiều nước có truyền thống văn hóa Dân chủ Đa nguyên lâu đời như ở Hoa kì, Gia nã đại và nhiều nước trong EU đã đưa dân tộc các nước này và cả khu vực được hưởng cuộc sống vật chất cao, các quyền tự do dân chủ được tôn trọng…Riêng ở Hoa kì, mặc dù các thủ đoạn xảo trá và nham hiểm nhưng D.Trump đã không thể cầm quyền lâu. Đó là nhờ truyền thống văn hóa dân chủ, báo chí tự do và ý thức đấu tranh cao của nhân dân nhiều giới ở Mĩ.   Tại Đài loan, sau khi Tưởng Giới Thạch qua đời, nhiều tổ chức chính trị, văn hóa và nhân dân đã ý thức nguy cơ trước độc tài đảng trị ở lục địa TQ, nên đã chuyển dần sang Dân chủ Đa nguyên. Ở Nam Hàn cũng vậy. Sau chiến tranh Nam-Bắc tàn khốc, chế độ độc tài quân phiệt đã đàn áp nhân dân và đòi thực hiện thần thánh hóa lãnh tụ. Nhưng nhân dân và nhiều tổ chức chính trị và văn hóa đã nhận rõ những tai hại này, nên đã đồng lòng cương quyết đấu tranh, nhờ đó Nam Hàn nay trở thành một xã hội Dân chủ Đa nguyên trong chính trị, trình độ kĩ thuật phát triển cao và nhanh, lợi tức đầu người trên 35.000 USD/năm (2021), các quyền tự do dân chủ căn bản ngày càng được thực hiện nghiêm túc. Tại Nhật, sau hai quả bom nguyên tử của Mĩ đã làm chế độ phong kiến tỉnh ngộ. Sự ra đời của các chính đảng dân chủ và được sự hưởng ứng của đa số nhân dân. Nên mọi thành phần trong xã hội đã biết đặt quyền lợi dân tộc lên trên, để từ đống tro tàn đã mau chóng kiến thiết lại đất nước. Nhờ thế sau hơn 70 năm, từ một nước bại trận Nhật ngày nay đã trở thành nước công nghiệp tiên tiến, cường quốc kinh tế đứng thứ 3-4 trên thế giới, lợi tức đầu người trên 39.000 USD/năm.   Bài này đặt trọng tâm phân tích và lí giải VĂN HÓA CHÍNH TRỊ của ĐCSVN, căn cứ trên những tiêu chí giá trị về tư tưởng như ý thức hệ, về lối sống cá nhân của những người nắm quyền lực và thái độ cư xử của họ đối với các đảng viên và với nhân dân. Từ đó hiểu rõ những vấn đề cực kì nóng bỏng mà nhóm cầm đầu CSVN đang phải đối phó, những hậu quả cực kì nguy hiểm cho nhân dân và đất nước xuất phát từ chế độ toàn trị. Nhờ đó mỗi đoàn thể và cá nhân -tùy theo những điều kiện thích hợp- rút ra những bài học chính xác và cách giải quyết thiết thực và hiệu quả cho cá nhân và đất nước.   VĂN HÓA Marx-Lenin độc tài và sai lầm dựa trên lừa đảo và xảo trá đã được những người sáng lập ĐCSVN nhắm mắt áp dụng ngay từ khi ra đời   Còn VN hiện nay sau gần 80 năm dưới sự cai trị hà khắc của chế độ độc tài toàn trị, từ người sáng lập là HCM cho tới người „đốt lò“ Nguyễn Phú Trọng đang thực hành mô hình VĂN HÓA CHÍNH TRỊ nào trong đảng và với nhân dân? Các mô hình chính trị và kinh tế này đang đưa đất nước tiến lên hay tụt hậu? Đồng bào ta có thực sự được hưởng dân chủ tự do và hạnh phúc như lời thề của Hồ Chí Minh (HCM) 9.1945?   Sau gần 80 năm cai trị độc tài của ĐCS, nhưng VN vẫn là một nước chậm tiến tụt hậu. Lợi tức đầu người hàng năm hiện nay là 3.700 USD, chỉ xấp xỉ bằng 1/9 Nam Hàn và Đài loan. Nhưng Nguyễn Phú Trọng lại cố tình giả dối và kiêu ngạo hão, nói là „Chưa bao giờ đất nước ta có cơ đồ, vị thế, uy tín như ngày hôm nay!“ Giữa lúc nhiều người đấu tranh dân chủ trong các giới trí thức, nhà báo, văn nghệ sĩ , thanh niên và phụ nữ bị hành hạ, giam giữ, nhưng Nguyễn Phú Trọng vỗ ngực tự khen là, dưới thời đại cầm quyền của ông „VN dân chủ đến thế là cùng!“ Hiện nay giữa lúc triều đình đỏ đang rơi vào đại khủng hoảng, khiến Nguyễn Phú Trọng phải dùng „thủ đoạn hạ Chủ trảm Tướng“[5] thì ông lại hô hoán „tiền hô, hậu ủng“!   Trong những ngày cuối tháng 2 vừa qua các cơ quan tư tưởng và tuyên truyền của chế độ toàn trị đã mở cuộc vận động lớn trên toàn quốc đề kỉ niệm 80 năm „Đề cương về Văn hóa“ tháng 2.1943 – 2.2023. Cao điểm là cuộc hội thảo cấp Nhà nước ngày 27.2. của các cơ quan cầm đầu Tư tưởng, Tuyên giáo… Với sự hiện diện của Võ Văn Thưởng và chủ trì của Nguyễn Xuân Thắng, Ủy viên Bộ chính trị (UVBCT), Giám đốc Học viện chính trị quốc gia HCM, Chủ tịch Hội đồng lí luận trung ương, và kết thúc là dạ hội vào tối 28.2 dưới sự chủ tọa của Thủ tướng Phạm Minh Chính. Các đồng minh và học trò của Nguyễn Phú Trọng có dám nói thẳng và thành thực về những động cơ nào về sự ra đời của Đề cương Văn hóa 1943 và có dám trình bày sự thực về những chính sách văn hóa và kết quả của nó trong 80 năm qua cho nhân dân và đất nước?   Trong diễn văn hướng dẫn Hội thảo này Nguyễn Xuân Thắng đã không úp mở nói thẳng về ý đồ thực hiện chủ trương suốt trên 80 năm qua trong chính sách VĂN HÓA CHÍNH TRỊ của ĐCS kể từ Đề cương về Văn hóa do TBT Trường Chinh khi đó:   „Sự lãnh đạo của Đảng trên lĩnh vực văn hóa vừa là một tất yếu chính trị, vừa là một tất yếu khách quan. Cách mạng muốn xây dựng thành công nền văn hoá mới dứt khoát phải do Đảng tiền phong lãnh đạo. Mặt khác, có lãnh đạo được phong trào văn hóa, Đảng mới lan tỏa được tư tưởng cách mạng, tạo nên ảnh hưởng sâu rộng trong xã hội. Việc xây dựng nền văn hóa mới phải gắn liền với cuộc cách mạng giải phóng dân tộc và sự nghiệp xây dựng chế độ xã hội chủ nghĩa. Công cuộc cải tạo xã hội, loại bỏ những gì cũ kỹ lạc hậu, hướng tới xây dựng một chế độ xã hội mới ưu việt hơn chỉ hoàn thành khi hình thành được nền văn hóa mới: "Nền văn hoá xã hội chủ nghĩa"“.[6]   Như thế có nghĩa là, dựa trên chủ nghĩa Marx-Lenin nên ngay từ khi chuẩn bị cướp chính quyền HCM và các đồng chí thân cận đã từng bước tiến hành thực hiện VĂN HÓA ĐỘC TÀI của ĐCS cưỡng chế nó thành VĂN HÓA CHUNG của Dân tộc! Cách khẳng định của Nguyễn Xuân Thắng „Sự lãnh đạo của Đảng trên lĩnh vực văn hóa vừa là một tất yếu chính trị, vừa là một tất yếu khách quan“ vào những năm đầu thập niên 40 của thế kỉ trước phải hiểu rõ ý đồ nham hiểm của những người cầm đầu ĐCS khi đó là, CỜ ĐẾN TAY THÌ PHẢI PHẤT! Phải biết nắm cơ hội để giữ độc quyền cho Đảng; mặc dầu biết rằng, như thế sẽ gây ra những hậu quả cực kì tai hại cho nhân dân và đất nước về sau này!!   Khi ấy Thế chiến thứ hai đang chuyển vào giai đoạn quyết liệt, đặc biệt ở Âu châu và Á châu. Đây là giai đoạn tranh tối tranh sáng đặc biệt ngay cả ở VN. Nhật-Pháp đánh nhau chưa biết ngã ngũ ra sao, các đảng phái tả hữu tìm cách trỗi dậy. Nhiều giới rất hoang mang, lo ngại, nhưng cũng hi vọng cơ hội mới cho dân tộc. Trong thời kì giao thời, tranh tối tranh sáng, ít người nắm được tình hình, ngay cả việc không biết nhóm của HCM là ai và theo đuổi mục tiêu gì. Nên đây chính là cơ hội ngàn năm một thuở cho bọn đầu cơ chính trị, các tổ chức độc tài vô lương tâm đặt quyền lợi đảng mình trên quyền lợi chung của đất nước, lợi dụng tâm lí hoang mang, lo ngại và hi vọng trong toàn xã hội để khai thác có lợi nhất cho họ.[7]   Đứng trước tình hình chứa đựng nhiều thách đố nhưng cũng có nhiều cơ hội như vậy thì đúng ra, những đảng phái hoạt động khi đó phải biết ưu tiên đặt quyền lợi đất nước trước lợi ích riêng của đảng mình, cùng nhau gánh vác trách nhiệm trước lịch sử, và biết cùng với các thành phần khác trong xã hội hướng dẫn nhân dân đấu tranh sáng suốt giải quyết những thách đố trước mắt và tận dụng những cơ hội để đưa đất nước sớm chấm dứt hoàn cảnh một cổ hai ba tròng của thực dân Pháp cũng như phát xít Nhật và nguy cơ lợi dụng của quân Tưởng Giới Thạch khi ấy. Từ đó VN sẽ có thể sớm giành lại độc lập, tự chủ tránh được những cuộc chiến tranh với các đế quốc cũ và mới, đẩy đất nước vào cuộc nội chiến tàn khốc và giai đẳng. Nhờ đó bảo vệ được sinh mạng của nhân dân, tài sản của đất nước và nhất là giữ được nội lực dân tộc đoàn kết, từ đó có thể xây dựng một nước VN mới trong đoàn kết dân tộc, dân chủ và phú cường!   Nhưng thật vô cùng đáng tiếc, trong thời kì giao thời, tranh tối tranh sáng, trong nhân dân ít người nắm được tình hình, nên chính là cơ hội ngàn năm một thuở cho các bọn đầu cơ chính trị vô lương tâm lợi dụng tâm lí hoang mang, lo ngại và hi vọng để khai thác có lợi nhất cho riêng phe phái của họ, bất kể tới những quyền lợi chung và lâu dải của đất nước.   Khi ấy tại Liên xô, Stalin bắt đầu phản công phát xit Đức quốc xã của Hitler. HCM - cán bộ đặc biệt của Đệ tam Quốc tế Cộng sản- đã học tập nhiều năm ở Nga cách tổ chức và vận động quần chúng theo chủ nghĩa Marx-Lenin và thường xuyên nhận được chỉ thị của Đệ tam Quốc tế dưới quyền của bạo chúa Stalin, nên đã sớm thấy rõ thời cơ. Vì thế Thường vụ Đảng CS Đông dương (tên gọi khi đó) do TBT Trường Chinh chủ tọa họp từ 25-18.2.1943 tại làng Chài, huyện Đông anh, Hà nội và tìm cách mở rộng Mặt trận Việt minh (MTVM) (nay là Mặt trận Tổ quốc- MTTQ) để chuẩn bị cuộc kháng chiến, nên đã cho ra đời Đề cương về Văn hóa gọi chung là Đề cương Văn hóa Việt Nam. Sau đó cho ra đời các „Hội Văn hóa Cứu quốc“ ở các thành phố lớn trên toàn quốc. Mục đích chính là lôi kéo các nhà văn, nhà thơ, nhân sĩ và trí thức yêu nước nhưng nhẹ dạ dưới chiêu bài ba giá trị được đề cao trong Đề cương Văn hóa là Dân tộc, Khoa học và Đại chúng.[8]   VĂN HÓA Mark-Lenin độc tài còn đang làm nổ tung bệnh thần thánh hóa lãnh tụ và làm bùng nổ bệnh nịnh trên đạp dưới trong Đảng và chính quyền   Trong các xã hội Dân chủ Đa nguyên bộ công an là cơ quan của chính phủ phụ trách lãnh vực an ninh nội trị, chỉ nhận chỉ thị và thực hiện công việc do chính phủ giao phó. Luật pháp nghiêm cấm đảng cầm quyền không được phép biến ngành công an thành công cụ riêng của đảng. Trái lại tại VN dưới chế độ đảng trị từ gần 80 năm qua bộ Công an là công cụ của ĐCS, thực hiện các nhiệm vụ do đảng quyết định, bộ máy công an chịu trách nhiệm trực tiếp và tuyệt đối của ĐCS. Các bộ trưởng, thứ trưởng, các tướng lãnh và sĩ quan đều là đảng viên ĐCS. ĐCS lập Đảng ủy Công an trung ương để chỉ huy, điều khiển và kiểm soát mọi hoạt động của ngành công an và phải trung thành tuyệt đối với ĐCS.   Vì thế tại lễ „Kỷ niệm 75 năm "CAND học tập, thực hiện Sáu điều Bác Hồ dạy"; 75 năm Ngày truyền thống Xây dựng lực lượng CAND (11/3/1948 - 11/3/2023)“ với sự hiện diện của Nguyễn Phú Trọng, bộ trưởng Công an Tô Lâm đã công khai lập lại châm ngôn hành động của các công an là „còn Đảng còn mình!“[9] Chẳng những thế Tô Lâm còn khúm núm cúi mình trước Nguyễn Phú Trọng. Mới đây Tô Lâm đã chủ trì cuộc hội thảo của bộ Công an để giới thiệu sách mới xuất bản về chống tham nhũng của ông Trọng. Dịp này ông đã nịnh bợ Nguyễn Phú Trọng, gọi sách đó là “cẩm nang” và bắt bộ máy Công an phải “Thường xuyên tu dưỡng”.[10]   Vì thế từ gần 80 năm qua Công an không phải là lực lượng gìn giữ an ninh quốc gia và bảo vệ tính mạng và tài sản nhân dân, nhưng chính là lực lượng đàn áp, kìm kẹp nhân dân theo lệnh của ĐCS. Chế độ đảng trị ở VN đang bị các tổ chức nhân quyền quốc tế kết án là một trong những chế độ đàn áp nhân quyền thô bạo nhất trên thế giới. Mặc dầu lương bổng và các phương tiện đều là từ tiền thuế của nhân dân.   Dưới thời Nguyễn Phú Trọng lực lượng Công an được ưu đãi nhiều mặt, nắm ưu thế hơn cả Quân đội. Trong Đại hội 12 (2021) số tướng lãnh Công an trong Bộ chính trị (BCT) và nắm giữ các chức vụ quan trọng trong Đảng lẫn Chính phủ cao gấp bốn lần so với Quân đội [11]. Hiện nay lực lượng công an chính qui và bán chính thức có tới một triệu người và ngân sách quốc gia dành cho ngành này lên tới 12%. Ngân sách dành cho ngành Công an cao hơn cả y tế, giáo dục. Mới đây bộ Công an còn đòi gia tăng số tướng Công an.[12] Tâm lí đòi được trả công, ép lãnh đạo phải trả công, tâm lí giành quyền, giành bổng lộc là do hậu quả của chính sách Công an trị. Vì Công an đang là lực lượng bảo vệ cho Nguyễn Phú Trọng và phe cánh trong việc tranh giành quyền lực.   Trong khi ấy tại lễ nói trên Nguyễn Phú Trọng lại vẫn giả dối nhắc lại khẩu hiệu suông của HCM với ngành Công an là "Dĩ công vi thượng" (tức là phải đặt công việc chung lên trên hết)[13]. Trong thực tế thì phải sửa lại là „Dĩ Đảng vi thượng“, tức phải đặt lợi ích của ĐCS lên trên hết!   Theo dõi cách leo thang quyền lực rất nhanh của Võ Văn Thưởng trong những năm gần đây cũng thấy có sự song song đồng hành giữa nịnh hót người trên để được thăng quan, sẵn sàng vứt bỏ tư cách đạo đức và lòng tự trọng. Trong dịp trao huy hiệu 55 tuổi Đảng cho Nguyễn Phú Trọng, Võ Văn Thưởng đã gọi Nguyễn Phú Trọng là „HẠT NHÂN LÃNH ĐẠO“ của ĐCSVN. Danh từ này cũng được nhóm cận thần tay sai giành riêng cho Tập Cận Bình ở TQ. Dịp này Võ Văn Thưởng đã tâng bốc thần thánh linh thiêng hóa Nguyễn Phú Trọng:   „Trong không khí linh thiêng của đất trời khi vào Xuân; toàn Đảng, toàn dân và toàn quân ta đang sôi nổi thi đua lập thành tích chào mừng 93 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam; các đồng chí lãnh đạo, nguyên lãnh đạo Đảng, Nhà nước, lãnh đạo các cơ quan đảng Trung ương rất vui mừng, phấn khởi cùng dự Lễ trao Huy hiệu 55 năm tuổi Đảng tặng đồng chí Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.… Trên cương vị Tổng Bí thư, Đồng chí đã thể hiện rõ vai trò hạt nhân lãnh đạo.“ [14]   Mới chỉ vài năm trước, khi mới lên nắm Trưởng ban Tuyên giáo trung ương Võ Văn Thưởng đã hô hoán cổ động cho „phản biện“ giữa Đảng với nhân dân. Nhưng sau đó đã đánh trống bỏ dìu, ngậm miệng và chỉ cúi mình, nịnh hót Nguyễn Phú Trọng để leo lên ghế CTN ngày 2.3.23![15]   VĂN HÓA Marx -Lenin ru ngủ làm ngu dân   Những khẩu hiệu đao to búa lớn như „Dân tộc, Khoa học, Đại chúng“ trong Đề cương Văn hóa, hay „6 điều dậy của Bác“, „lấy dân làm gốc“…chỉ là những ngôn ngữ mật ngọt chết ruồi, thủ đoạn đánh lừa để mua chuộc, chia rẽ và đàn áp dân theo phương pháp cướp chính quyền để thực hiện độc quyền cho đảng của Lenin và được HCM nhắm mắt thực hiện từ 1945 cho thời Nguyễn Phú Trọng hiện nay.   Văn hóa Marx-Lenin đặt trên những giá trị căn bản sau đây[16]:   - ĐCS phải nắm quyền độc tài toàn diện - Đấu tranh giai cấp - Dùng bạo lực để đàn áp những người khác chính kiến - Chủ trương vô thần   VĂN HÓA LỪA ĐẢO và ĐÀN ÁP cực kì vô lương tâm đã trở thành nề nếp suy nghĩ và hành động của những người cầm đầu CSVN từ HCM tới Nguyễn Phú Trọng hiện nay trong thái độ cư xử với các đoàn thể và nhân dân:   - Từng thời kì cho ra đời hay đổi tên -thích hợp với tình thế chính trị khi đó- các Mặt trận Dân tộc dưới sự lãnh đạo của ĐCS như MT Việt minh, MT Liên Việt, MT Giải phóng, MT Tổ quốc…   - Công khai nói là giải tán ĐCS 11. 11. 1945, nhưng lập Hội nghiên cứu chủ nghĩa Marx ở Đông dương“. Đến khi nắm được chính quyền thì cho ra đời lại ĐCS tại Đại hội 2, 2.1951 ở Tuyên quang với tên là Đảng Lao động VN   - Nhắm mắt theo Mao phát động Phong trào „Cải cách ruộng đất“ giết hại và bỏ tù hàng trăm ngàn người giữa thập niên 50 của thế kỉ trước   - Thực hiện „Trăm hoa đua nở“ kiểu Mao để đàn áp „Phong trào Nhân văn giai phẩm“, giam giữ và bẻ cong ngòi bút nhiều văn nghệ sĩ và trí thức đã từng tin lời hứa của HCM   - Mở vụ án „xét lại chống Đảng“ để đàn áp các cán bộ trung cấp và cao cấp giữa thập niên 60 của thế kỉ trước   - Trương cờ „Mặt trận Giải phóng miền Nam“ và tung khẩu hiệu „Hòa giải hòa hợp dân tộc“ trong giai đoạn nội chiến - Sau khi cướp được miền Nam bằng bạo lực, vội vất „Hòa giải hòa hợp dân tộc“ vào sọt rác, dựng các „trại cải tạo“ giam giữ vô nhân đạo hàng trăm ngàn người trong nhiều năm   - Đàn áp Giáo hội Phật giáo VN thống nhất, cô lập Giáo hội Công giáo, nhưng lại lập Giáo hội Phật giáo VN dưới quyền của Ban Tôn giáo của Đảng   - Xua đuổi mấy triệu thuyền nhân cực kì tàn bạo. Nay họ lại mở miệng „thương nhớ khúc ruột xa ngàn dặm“ chỉ vì số tiền rất lớn kiều bào gởi về hàng năm   - Hô hào „Đổi mới“ giả hiệu theo kiểu „treo đầu dê bán thịt chó“ từ cuối 1986   - Cách chức Ủy viên BCT Trần Xuân Bách vì đã can đảm đòi phải đổi mới thực sự cả bằng hai chân chính trị và kinh tế. Đàn áp Phó chủ tịch QH, Trưởng ban Tư tưởng Văn hóa trung ương Tướng Trần Độ, vì ông đã đòi hỏi Đảng phải cởi trói cho các văn nghệ sĩ và trí thức   - Từ sau Hội nghị Thành đô (9.1990) những người cầm đầu CSVN đã phải tuân lệnh Bắc kinh „khép lại quá khứ“, không được làm lễ kỉ niệm hàng năm để tưởng nhớ hàng chục ngàn bộ đội và nhân dân đã bị giết hại trong chiến tranh xâm lược của phương Bắc đầu 1979. Trong khi đó vẫn làm lễ ăn mừng chiến thắng 1975, mặc dầu đó là cố khơi dậy hận thù dân tộc. Vì vào dịp này „có hàng triệu người vui thì cũng có hàng triệu người buồn“ như cố TT Võ Văn Kiệt đã phê bình nghiêm khắc. - Sau khi vụ tham nhũng có hệ thống trong vụ Việt Á chống đại dịch Covid-19 liên quan trách nhiệm trực tiếp tới TBT, CTN, TT và các cơ quan Đảng và Nhà nước, nhưng Nguyễn Phú Trọng đã trốn tránh trách nhiệm để chỉ cách chức CTN, 2 phó TT và nhiều cán bộ cấp cao đã dẫn tới khủng hoảng chính trị lớn nhất ngay trong tứ trụ từ trước tới nay.[17] Chỉ trong vòng hơn nửa năm Nguyễn Phú Trọng đã phải triệu tập 4 lần HNTU và QH gật để tìm cách thoát thân.   - Hiện nay song song với sự phân hóa và thanh toán lẫn nhau ở cấp cao nhất, các bộ máy Tuyên giáo, Dân vận và Mặt trận cũng đang tìm cách đánh lạc bất mãn của quần chúng, nhất là trong giới trẻ thanh niên, để tung ra những hoạt động văn hóa sa đọa. Nhiều nơi, nhất là ở các thành phố lớn, các buổi văn nghệ chơi bời hạ cấp, các buổi thi hoa hậu, các cuộc họp tôn giáo mê tín đang được khuyến khích.[18] Mặt khác Nguyễn Phú Trọng lại ra lệnh cho Công an và Tuyên giáo thẳng tay chụp mũ và đàn áp các tổ chức xã hội dân sự, các blogger điện tử đang tố cáo những sai lầm và đàn áp nhân quyền của chế độ toàn trị. Vì Nguyễn Phú Trọng rất lo sợ, thấy rõ sức mạnh của báo chí điện tử của thời đại hiện nay trong việc chống độc tài. Ông Trọng rất lo ngại đã phải nhìn nhận là, sức mạnh tinh thần có thế biến thành sức mạnh vật chất của lực lượng quần chúng: Ngày nay “làn sóng điện đang thay thế thanh gươm; cây bút là phương tiện đi vào trái tim khối óc con người!”[19] Đây là những hoạt động ru ngủ và mị dân của ĐCS nhằm đánh lạc hướng theo dõi của nhân dân, nhất là những người trẻ nhạy cảm. Các thủ đoạn hạ cấp này thực dân Pháp cũng đã thực hiện vào giai đoạn cuối trước đây ở VN. Phải chăng đây cũng là những báo hiệu cho chính chế độ toàn trị hiện nay đang rơi vào tình trạng thoái trào?!   *** Nói tóm lại, VĂN HÓA Marx-Lenin độc tài đã được HCM du nhập một cách vô ý thức và vô trách nhiệm vào VN gần một thế kỉ qua và được triển khai rất tàn bạo ở VN. Bản chất của VĂN HÓA CHÍNH TRỊ này là lừa đảo, đàn áp, xu nịnh, thần thánh hóa lãnh tụ và ru ngủ nhân dân. Nó hoàn toàn đi ngược với trào lưu hiện nay của nhân loại. VĂN HÓA Marx-Lenin dựa trên độc tài, bạo lực và dối trá để thực hiện chế độ toàn trị. Vì thế các thủ đoạn đàn áp, mua chuộc nhằm mục tiêu ru ngủ và làm ngu dân là sách học thuộc lòng cho các đảng viên CS đã đánh mất lòng tự trọng!   Áp dụng VĂN HÓA Marx-Lenin dựa trên những giá trị cực kì sai lầm trên vào VN đã gần một thế kỉ. Nó giống như thuốc cực độc đã dùng lâu gây ra những hậu quả cực kì tai hại cho dân tộc ta. Nó gây ra những cuộc nội chiến tàn khốc, giết hại nhiều triệu đồng bào, phân hóa nội lực dân tộc khủng khiếp, luồn cúi và lệ thuộc phương Bắc. Vì thế sau gần một thế kỉ, nhưng VN vẫn là một nước tụt hậu về kinh tế, kĩ thuật; nhân dân vẫn bị đàn áp và tước đoạt nhân quyền, đa số phải chịu cuộc sống đói rách lầm than! Áp dụng VĂN HÓA CHÍNH TRỊ này ở VN 80 năm qua đã cản trở nhân dân ta bỏ lỡ nhiều cơ hội rất tốt để đổi đời!   Trái lại trong các nước áp dụng VĂN HÓA theo Dân chủ Đa nguyên, cơ cấu tổ chức chính quyền, các tổ chức xã hội dân sự và cá nhân được xây dựng trên những nền tảng tôn trọng nhân dân, bảo đảm tự do dân chủ, đoàn kết để phát huy nội lực và sáng kiến. Nhờ đó các nước này từ sau Thế chiến thứ hai đến nay đã trở thành những nước công nghiệp tiên tiến, lợi tức đầu người rất cao và nhân phẩm của công dân được tôn trọng và bảo vệ.   Chẳng những thế nó còn giúp cho các dân tộc này đủ bản lĩnh và sức mạnh để đổi đời trước những tình thế nguy ngập. Như từ hơn một năm qua sau khi Putin mở cuộc chiến tàn bạo tìm cách xâm lấn Ukraine, thì EU, Hoa kì và NATO đã thay đổi triệt để và toàn diện chính sách với Nga từ kinh tế, thương mại, an ninh tới ngoại giao. Những quyết định cực kì quan trọng và can đảm này Thủ tướng Đức Scholz đã gọi là, từ nay các quốc gia này đã CHUYỂN SANG THỜI ĐẠI MỚI (Zeitenwende).[20] Hiện nay các nước này và nhiều nước Dân chủ Đa nguyên trên thế giới cũng đang nghiêm túc xét lại chính sách với Trung quốc thời Tập Cận Bình đang nuôi tham vọng đế quốc!   So sánh kết quả thực tiễn trên mọi mặt gần một thế kỉ qua giữa VĂN HÓA CHÍNH TRỊ Marx-Lenin độc tài đảng trị và VĂN HÓA CHÍNH TRỊ Dân chủ Đa nguyên, mọi người đều có thể kiểm chứng rõ ràng sự khác biệt như đen với trắng, như mặt trăng với mặt trời. Đi theo con đường nào thì dẫn đất nước đến tận giệt, nhân dân lầm than và bị tước đoạt nhân phẩm. Và đi theo con đường nào chắc chắn đưa đất nước tới phú cường, nhân dân sống trong hạnh phúc và ấm no!   Khi sinh thời HCM thường khuyên mọi người phải sống thành thực với nhau. Nhưng cho tới nay ai cũng biết, hành động cố tình đánh lừa nhân dân của HCM, người sáng lập ĐCSVN, khi dùng bút hiệu Trần Dân Tiên để viết sách „Những mẩu chuyện về đời hoạt động của HCM“ đã tự thần thánh hóa cho mình là „Nhân dân ta gọi Hồ Chủ tịch là Cha già của dân tộc“.[21]   Một người đã mất thì không thể làm khác, ngay cả khi nếu họ muốn cải chính. Nhưng những người cầm đầu CSVN sau này, cho tới cả Nguyễn Phú Trọng hiện nay, biết rất rõ việc này là cố ý đánh lừa Đảng và nhân dân. Nhưng không một người nào trong số họ đủ bản lĩnh chính trị và lương tâm, đứng ra xin lỗi nhân dân thay cho HCM. Trái lại họ vẫn nhắm mắt theo ngựa quen đường cũ, bắt đảng viên và nhân dân phải „học tập và làm theo HCM!“ Đây chính là hậu quả cực kì tai hại của VĂN HÓA Marx-Lenin độc tài, lừa đảo và sai lầm gây ra cho ĐCSVN và dân tộc ta suốt gần thế kỉ qua!!!   Nguyễn Phú Trọng vẫn dậy đảng viên „Danh dự mới là điều thiêng liêng, cao quý nhất“.[22] Nhưng tại sao 80 năm sau Nguyễn Phú Trọng vẫn không đủ bản lãnh và lòng tự trọng, không dám mở mắt nhìn thẳng vào sự thật, rũ bỏ ngay VĂN HÓA Marx-Lenin, cởi trói cho nhân dân, giải phóng cho người cầm bút?!   14.3.2023  
......

Luật sư Nguyễn Ngọc Bích [1944-2023]

Ảnh: Luật sư Nguyễn Ngọc Bích và một trong những học trò của ông, luật sư Ngô Thanh Tùng [ảnh xin từ facebook Tung Ngo] Truong Huy San Chiều qua, khi nghe tin, luật sư Nguyễn Ngọc Bích từ trần, tự nhiên tôi nhớ tới cuộc nói chuyện với ông gần 20 năm trước, rồi, tìm mở kinh thánh, tìm lại bài giảng về Tám Mối Phúc Thật: “Phúc cho anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa… Quả vậy, các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng bị người ta bách hại như thế.” Như rất nhiều trí thức miền Nam khác, ba ngày trước tổng tuyển cử, 26-4-1976, Luật sư Nguyễn Ngọc Bích bị bắt. Ông Bích từng làm cho cơ quan trợ giúp Mỹ USAID trong chương trình “cấp căn cước cho người từ mười sáu tuổi trở lên” và, năm 1972, sau khi tốt nghiệp cử nhân luật, ông nhận được học bổng đi học thêm một năm tại Đại học Harvard, Mỹ. Tháng 4-1975, ông là “chuyên viên đặc nhiệm” cho Tổng cục Dầu hỏa và Khoáng sản. Trước đó, 2-1976, ông Nguyễn Ngọc Bích được mời lên cơ quan công an. Cán bộ hỏi cung đặt vấn đề: “Tại sao 15-4 mới được nhận vào mà Tổng cục đã cho làm chuyên viên đặc nhiệm ngay?”. Làm sao mà ông trả lời được câu hỏi đó. Luật sư Nguyễn Ngọc Bích bị giam trong xà lim loại dành cho tử tù suốt một năm và khi bị hỏi cung: “Anh biết gì về kế hoạch hậu chiến; trong đó, anh được giao nhiệm vụ gì?”, ông đoán ra, “Cách mạng nghĩ ông là người do Mỹ cài lại”. Hai năm sau, khi đã được đưa ra phòng giam chung, khi “được” thẩm vấn, luật sư Nguyễn Ngọc Bích nói: “Lưng tôi bị gù thế này làm sao được tuyển làm tình báo!” Khi ấy, những người hỏi cung dường như vô tình nói ra lý do khiến ông bị bắt: “Anh là người do Mỹ đào tạo, anh sẽ chống chúng tôi đến cùng”. Chiều qua, khi nghe tin, luật sư Nguyễn Ngọc Bích từ trần, tự nhiên tôi nhớ tới cuộc nói chuyện với ông gần 20 năm trước, rồi, tìm mở kinh thánh, tìm lại bài giảng về Tám Mối Phúc Thật: “Phúc cho anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa… Quả vậy, các ngôn sứ là những người đi trước anh em cũng bị người ta bách hại như thế.” Luật sư Nguyễn Ngọc Bích bị giam cầm suốt 13 năm, từ 1976 cho đến năm 1988. Khi được hỏi làm sao mà ông có thể đi qua được những tháng năm oan khuất, luật sư Nguyễn Ngọc Bích nói với tôi, “Kinh thánh. Hằng ngày, tôi đọc đi đọc lại Tám Mối Phúc Thật.” “Phúc cho anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa…” Trong hơn 30 năm biết ông, tôi chưa bao giờ thấy ông than phiền, oán trách. Sau khi ra tù, ông chọn ở lại Việt Nam. Và, khi đất nước đổi mới, bằng trí tuệ và kiến thức học được từ các “thế lực thù địch”, ông đã giúp những nhà lãnh đạo ở trong cái thể chế đã bắt bỏ tù mình, giúp các thế hệ luật sư hiểu như thế nào là pháp quyền, như thế nào là kinh tế thị trường, bằng cách nào để dẫn dắt một công ty đúng cách. Từ hôm qua, rất nhiều luật sư có tiếng từ Bắc chí Nam cùng viết trên Face gọi ông là “THẦY”, dù nhiều người trong số họ chỉ học ông qua những cuốn sách của ông và qua những bài ông viết trên báo chí, chủ yếu trên Thời báo Kinh Tế Sài Gòn, từ thập niên 1990s. Khi cầm bút, dù là những vấn đề mới mẻ, phức tạp ông đều trình bày giản dị và mạch lạc. Khi ngồi với những học trò trẻ tuổi, cho dù vẫn là con người uyên bác ấy, ông trở nên rất ân cần, gần gũi. Chính ông tự phá bỏ khoảng cách trí tuệ và hàng rào thế hệ để những người trẻ tuổi vẫn có thể dễ dàng tiếp cận và học được từ ông. Cho dù, đóng góp rất nhiều để xây dựng nền tảng pháp luật, luật sư Nguyễn Ngọc Bích luôn  tin rằng: “Nền kinh tế thị trường kiểu gì thì cũng chỉ hoạt động được trên nền tảng đạo đức cá nhân. Mỗi người tự mình phải biết kiềm chế mình. Nền kinh tế của ta đang phát triển nhưng vấn đề đạo đức cá nhân chưa được coi trọng. Muốn có đạo đức thì phải bắt đầu từ giáo dục…” “Ai có lòng khó khăn, ấy là phúc thật… Ai hiền lành, ấy là phúc thật… Ai khao khát nhân đức trọn lành, ấy là phúc thật… Ai thương xót người, ấy là phúc thật… Ai giữ lòng sạch sẽ, ấy là phúc thật… Ai làm cho người hòa thuận, ấy là phúc thật… Ai chịu khốn nạn vì đạo ngay, ấy là phúc thật…” Tôi đọc thêm một lần “Tin Mừng” để cố gắng hiểu ông. Giờ đây thì ông đã coi “Nước của Đức Chúa Trời là của mình” rồi.  
......

Làng biển đẹp bậc nhất Việt Nam sắp biến mất?

  Ước Mơ Việt Tân   - Thái Hạo -   Lộ Diêu, làng biển đẹp bậc nhất Việt Nam tại Bình Định đang đứng trước nguy cơ biến mất vĩnh viễn khi tỉnh này đã chấp thuận đầu tư dự án gang thép 53.000 tỉ đồng.   Đáng chú ý, năm 2021, tỉnh Bình Định đã có quyết định chấp thuận cho nhà máy này mọc lên nhưng là ở một địa điểm khác: hai xã Mỹ Thọ và Mỹ An (huyện Phù Mỹ). Vì sao phải "di dời" dự án? Trả lời câu hỏi này của Tuổi Trẻ Online chiều 28-12, ông Nguyễn Thành Hải - giám đốc Sở Kế hoạch và Đầu tư tỉnh Bình Định - cho biết: chủ đầu tư nghiên cứu địa điểm khác, thấy vị trí ở thôn Lộ Diêu tốt hơn về các điều kiện tự nhiên nên họ đề nghị và được UBND tỉnh đồng ý điều chỉnh chủ trương đầu tư (báo Tuổi Trẻ).   Một lo lắng lớn: dù đã chấp thuận chủ trưởng đầu tư và lập Ban chỉ đạo dự án, nhưng tỉnh này vẫn chưa có công bố đánh giá tác động môi trường.   Cũng theo báo Tuổi trẻ, lãnh đạo cơ quan chức năng và thị xã Hoài Nhơn (Bình Định) dự án này chỉ được triển khai khi được sự đồng thuận cao của người dân”. Nhưng như quan sát của tôi, người dân Bình Định lẫn người dân cả nước đang tỏ ra lo lắng và bức xúc, dẫn chứng là rất nhiều tiếng nói trái chiều đã cất lên trên khắp mạng xã hội. Báo chí cũng cùng tâm trạng.   Báo Dân Việt trong bài “Lộ diện "ông chủ" thực sự của Khu liên hợp Gang thép Long Sơn 53.500 tỷ vừa được Bình Định chấp thuận đầu tư” đã cho biết: Công ty CP Gang Thép Long Sơn Phù Mỹ thành lập ngày 5/7/2021, trụ sở chính hiện ở thôn Lộ Diêu, xã Hoài Mỹ, Thị xã Hoài Nhơn, Bình Định. Người đại diện pháp luật kiêm Chủ tịch HĐQT là ông Trịnh Quang Hải (SN 1968). Công ty Long Sơn được biết là chủ đầu tư Nhà máy Xi măng cùng tên nổi tiếng tại Khu kinh tế Nghi Sơn với tổng mức đầu tư 3.960 tỷ đồng, đi vào hoạt động cuối năm 2016.   Cũng theo bài báo này: “mới đây hồi tháng 9/2022, Công ty Long Sơn bị UBND tỉnh Thanh Hóa xử phạt số tiền 520 triệu đồng do vi phạm trong lĩnh vực tài nguyên nước và khoáng sản”. (https://danviet.vn/lo-dien-ong-chu-thuc-su-cua-khu-lien...)   Ước Mơ Việt Tân - FB Thái Hạo
......

Thuyền nhân

Xuân Sơn Võ Trong một chừng mực nào đó, tôi thuộc về "bên thắng cuộc". Nhưng ngay từ những ngày đầu tiên khi tôi vô Sài Gòn năm 1975, tôi không có cảm giác gì là mình thuộc về "bên thắng cuộc" cả.   Cho đến khi tôi bị đề nghị kỉ luật khai trừ đoàn, vì cái tội giới thiệu một bạn, là con của một đại tá chế độ cũ, gia nhập Hội Thanh niên (hội chứ không phải đoàn nhé), tôi nhận thấy, cho dù mình có lí lịch thuộc về "bên thắng cuộc", nhưng thân phận thì nằm ở phía ngược lại.   Năm 1979, ba tôi gặp lại gia đình, đã li tán từ năm 1940. Một trong những người cô ruột của tôi khi ấy sống ở Hàm Tân. Lúc ấy, tôi đang về nhà dịp hè để chuẩn bị đi du học ở Đông Âu. Tôi lên xe đò đi ra Hàm Tân. Đến ngã ba 46, tôi bị bắt lại vì không có CMND.   Lúc đó, CMND của tôi đã bị giữ lại để làm passport đi du học, và được cấp một cái giấy gì đó thay thế. Tuy nhiên, tại đồn công an 46, tôi bị bắt giữ vì bị cho là đi vượt biên. Tôi bị 4 tay công an quây lại đánh trong phòng giam, mà sau này tôi mới biết, là đánh để cho ra vàng.   Sau này, tôi đã từng đến những nơi có những tấm bia hoặc phù điêu, tượng... kỉ niệm việc các thuyền nhân đến các địa phương ở Mỹ, Đức... Tôi cũng đã đọc những cuốn truyện viết về những khó khăn, vất vả, những đau khổ, mất mát, thậm chí phải bỏ mạng... của những chuyến vượt biển đầy máu và nước mắt.   Nhưng tôi vẫn chưa cảm nhận hết được sự đau thương, mất mát của những người phải bước lên thuyền để ra đi. Thường thì khi giải thích cho bệnh nhân mổ, tôi luôn nói, mổ có thể liệt, có thể có biến chứng, thậm chí có thể chết người. Nhưng mổ thì mới có hi vọng. Đôi, khi, không mổ thì không còn chút hi vọng nào cả. Có lẽ, phần nhiều những người bước chân lên thuyền để trở thành thuyền nhân, đều ở trong hoàn cảnh như vậy./.   Điều đó tác động rất lớn đến cuộc đời một con người, lớn đến nỗi mà vào cái giờ phút nhận tượng vàng Oscar cực kì cảm xúc và long trọng, Quan Kế Huy đã phải nhắc đến nó./.  
......

Thằng Sứ Quán

Tưởng Năng Tiến  (VNTB)   Nếu thằng công an nhũng nhiễu dân chúng trong nước ra sao thì thằng sứ quán cũng gây phiền hà, tương tự, đối với nhiều người Việt đang sống ở nước ngoài. Vài năm sau này, cụm từ lỗi thằng đánh máy – xem chừng – thưa hẳn trên những trang báo của nước CHXHCNVN. Hỏi thăm mới biết rằng (với thời gian, cùng tuổi đời) mấy chả đều đã lần lượt chuyển qua từ trần ráo nạo. Đám hậu duệ thì vì không quan hệ và cũng chả tiền tệ nên cả lũ đành chạy xe ôm, chứ chả đứa nào chịu đút đầu vào làm một cái chân thư ký quèn ở xứ sở này. Địa vị thấp hèn, lương bổng thấp kém nhưng phải ghánh chịu hết mọi lỗi lầm của nguyên cả một chế độ (ngu xuẩn) thì thằng nào mà chịu đời sao thấu. Trám vào chỗ của thằng đánh máy, gần đây, có lẽ là thằng sứ quán. Nó hiện đang được thiên hạ nhắc đến thường xuyên. Nếu thằng công an nhũng nhiễu dân chúng trong nước ra sao thì thằng sứ quán cũng gây phiền hà, tương tự, đối với nhiều người Việt đang sống ở nước ngoài. Sự việc tệ hại đến độ mà ở Âu Châu đã phát động cả một CHIẾN DỊCH để đối phó với những thằng sứ quán. Mới đây, tại Mỹ Châu lại có thêm một dự án vừa được ra đời với đôi lời giới thiệu ngắn gọn và minh bạch như sau: “Trang web này được lập ra với hai mục đích: giám sát tình trạng nhũng nhiễu lạm thu của các sứ quán Việt Nam và cung cấp thông tin quy trình, thủ tục làm giấy tờ và chi phí, để giảm thiểu số nạn nhân của các sứ quán. Chúng tôi là một nhóm người Việt Nam đang sống và làm việc ở Silicon Valley. Từ nhiều năm nay, chúng tôi bị Tổng Lãnh sự quán San Francisco nhũng nhiễu lạm thu khi đến làm giấy tờ. Thông qua diễn đàn Tôi và Sứ quán, chúng tôi được biết vấn nạn này đã diễn ra nhiều năm nay, ở khắp mọi nơi, chứ không riêng gì ở Mỹ. Sẵn có chút nghề trong người, chúng tôi quyết định làm trang web này, như là một cách để góp lửa với các anh chị em trên diễn đàn Tôi và Sứ quán (https://www.facebook.com/groups/toivasuquan/). Chúng tôi viết chương trình để tự động tải về các bài viết trên diễn đàn, rồi thống kê theo địa điểm sứ quán và loại nhũng nhiễu, tạo thành một báo cáo minh bạch để chứng minh đây là lỗi hệ thống, kéo dài trong nhiều năm, ở khắp mọi nơi, chứ không phải riêng lẻ như Bộ Ngoại giao giải thích… Chúng tôi xác định đấu tranh với sứ quán là chuyện lâu dài và cam kết sẽ duy trì trang web này cho đến khi nào không còn nạn nhũng nhiễu lạm thu. Báo cáo Minh bạch Sứ quán sẽ được công bố 2 kỳ/năm. Chúng tôi còn nhiều dự định cho dự án này và sẽ sớm công bố trong thời gian sắp tới.” Giữa lúc nhân tâm ly tán, và vô cảm trở thành một vấn nạn lớn cho cả một dân tộc (như hiện cảnh) thì mọi nỗ lực hướng đến công ích – bất kể lớn/ nhỏ – đều phải được đón nhận với tất cả trân trọng cùng thiện cảm. Tôi vô cùng qúi mến tinh thần dấn thân và tính minh bạch của những vị ̣đang chủ trương, điều hành dự án thượng dẫn. Tuy thế, vấn đề e không phải do lỗi nơi thằng sứ quán mà ở thằng cơ chế. Trong một cuộc phỏng vấn dành cho blogger Nguyễn Thị Từ Huy (RFA) vào hôm 28 tháng 6 năm 2016, ông Đặng Xương Hùng – cựu lãnh sự Việt Nam tại Geneve – cho biết công chức bộ của Bộ Ngoại Giao ở nước ngoài “chỉ có lương cơ bản chừng khoảng 500 USD/ tháng.” Với số tiền nhỏ nhoi này mà một nhân viên thuộc Toà Tổng Lãnh Sự ở Houston dùng để ăn sáng thì có thể dư nhưng ở San Francisco thì chắc thiếu, còn ở Washington (D.C) thì thiếu chắc! Thảo nào mà dư luận không ít điều tiếng eo sèo, và nhiều lời cay đắng: - Trúc Bạch: Kể cũng tội, người ta bỏ ra rất nhiều, rất nhiều tiền để có một chân – lớn, nhỏ – trong Đại sứ quán, bây giờ là lúc “thu hoạch” để….trước là trả lãi ngân hàng, sau là để lấy lại vốn, rồi mới tới….lãi (chút ít) cho bản thân, vậy mà các anh chị em Việt kiều yêu nước lại không thông cảm được hay sao? - Hương Vũ: Trừ đại sứ được cấp nhà riêng, tất cả ở phòng tập thể. Thường thì 4 người chung 1 phòng 20m, họp hành ngoại giao thì lúc nào quần áo cũng sực nức mùi xào rán bởi quần áo lưu cữu trong gian phòng chật hẹp. Chế độ bảo hiểm y tế, tai nạn như cccc, trợ giá học tập hay trợ giúp hoàn cảnh gia đình gì, hoàn toàn không. Sống ở các nước tư bản trường lớp công được free thì đỡ, sống ở các nước thổ dân phải đóng tiền học cho con cái thì số tiền lương coi như chẳng bõ chua mép dép. Mà để có 1 chân trong sứ quán, các mẹ tưởng bần nông chân đất mắt toét đi thi tuyển công chức là nghiễm nhiên có 1 chỗ ấm êm trong sứ quán á há há??? Thế mà các mẹ đòi hỏi họ phải phục vụ các mẹ cách công chính, không lạm thu, không phiền nhiễu. Xin lỗi các mẹ, chân chạm xuống đất 1 tý nhìn đời thực tế hơn đi. Sống và làm việc cách công chính như nhân viên sứ quán các nước khác, nhân viên sứ quán VN chỉ còn cách cắn dép gặm không khí qua ngày. Nói thế (“cắn dép gặm không khí qua ngày”) e hơi quá lời nhưng cũng khó chối được rằng Nhà Nước VN chỉ trả lương tượng trưng, đủ để công nhân viên mua sắm quần áo và ăn sáng đến sở làm thôi. Đến nơi rồi họ mới tìm mọi cách “kiếm thêm” để trang trải cho cuộc sống. Số tiền phụ thu này bị coi là lạm thu, nếu nhìn với đôi mắt khắt khe. Bao dung và khách quan mà nói thì đây thực chất chỉ là một thứ “thuế gián thu – indirect tax” – mà nhà nước thu (khéo) qua tay của đám quan chức khốn khổ và khốn nạn thôi. Blogger Nguyễn Anh Tuấn đã có đôi lời tinh tế: “Bi kịch của những người cán bộ này, cũng như nhiều người Việt Nam khác dưới thể chế này, là cùng lúc phải đóng cả hai vai thủ phạm và nạn nhân trong rất nhiều hoàn cảnh, đôi khi trộn lẫn vào nhau đến mức không thể phân biệt. Dối trá sinh ra từ đây mà hèn hạ cũng từ đây.” Thế trên Bộ có biết không nhỉ? Biết tất. Không có loại thuế gián thu này thì Bộ Ngoại Giao chưa chắc tồn tại được đến … bẩy ngày! Bộ Công An, Bộ Y Tế, Bộ Giáo Dục, Bộ Giao Thông … cũng đều vậy cả. Bởi vậy, “mập mờ và gian dối” là chuyện tất nhiên. Và hống hách là hệ quả tất yếu. Cái thái độ thường bị “hiểu lầm” là “cửa quyền” của các ông/bà quan chức của nước ta, chả qua, chỉ để khoả lấp cái mặc cảm do những việc làm khuất tất của họ mà thôi. Nên chi chả riêng chi thằng sứ quán. Thằng công an, thằng bác sỹ, thằng thầy giáo … đều phải kiếm cách thu (thêm) mới đủ ăn và chung chi cho thượng cấp. Chớ có thằng nào được trả lương đàng hoàng đâu, và cũng chả thằng nào không “chạy” mà có được chỗ ngồi. Đây là chủ trương nhất quán của ĐCSVN và được áp dụng xuyên suốt khắp chốn, trên mọi nẻo đường, trong mọi ngõ ngách, và ở tất cả các cơ quan: nhà tù, nhà thương, toà án, học đường … Bởi thế, nghe các bạn “xác định đấu tranh với sứ quán là chuyện lâu dài và cam kết sẽ duy trì trang web này cho đến khi nào không còn nạn nhũng nhiễu lạm thu” khiến tôi có hơi ái ngại. Ngại rằng chúng ta sẽ mất rất nhiều thời giờ mà không mang lại được kết quả mong muốn vì vấn đề không nằm nơi thằng sứ quán mà ở thằng cơ chế. Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao./.  
......

“Việt Nam buồn lắm em ơi”

Trần Trung Đạo Chuyện ca sĩ Tuấn Ngọc sửa lời nhạc của Tình Bơ Vơ qua rồi. Chắc hôm nay ông đang hối hận trong lòng. Trước ông đã có nhiều ca sĩ cùng thời với ông hát bài này trong nước nhưng họ không sửa lời. Âu đó cũng là một bài học cho ông. Hát sai lời hay sửa lời không phải chỉ xảy ra lần đầu. Nhiều ca sĩ vô tình hát sai nhưng cũng có ca sĩ cố tình hát sai. Ca sĩ Khánh Ly trong bài Sài Gòn Niềm Nhớ Không Tên của nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn thu lần đầu năm 1979 đã sửa “đâu rộn ràng giọng hát Khánh Ly” thành “đâu rộn ràng giọng hát Thái Thanh” để bày tỏ sự kính trọng dành cho ca sĩ đàn chị của mình. Đó là một cách sửa lời đáng quý. Nhưng trường hợp của ca sĩ Tuấn Ngọc thì khác. Trong video, rõ ràng ông đã cố tình sửa hai chữ quan trọng nhất trong bản nhạc từ “Việt Nam” sang “Chiều nay”. Ca sĩ Tuấn Ngọc nhìn vào bản nhạc để ngay trước mặt và còn đeo kính lão nữa. Dù sao, để công bằng cho ca sĩ Tuấn Ngọc, người viết ‘google’ câu “chiều nay buồn lắm em ơi“ nhiều lần để biết đâu ai đó đã sửa trước và ông gặp vận xui nên đã dùng bản sai đó. Nhưng không có. Ông cố tình hát “Chiều nay buồn lắm em ơi”. Sửa những chữ khác không sao nhưng thay chữ “Việt Nam” bằng “Chiều nay” thì khác. Dư luận khắt khe, có khi nặng lời không cần thiết nhưng họ không có lý do riêng gì để thù hằn ca sĩ Tuấn Ngọc mà chỉ ghét thế lực mà họ nghĩ ca sĩ Tuấn Ngọc vừa thỏa hiệp. Dù ghét bao nhiêu cũng không nên mạt sát vì mạt sát là hành động của những người tuyệt vọng. Do đó, trong chiều sâu và thực chất của vấn đề, sự phẫn nộ vừa qua không phải là phẫn nộ giữa người dân với ca sĩ Tuấn Ngọc mà giữa người dân với đảng CS. Những người phê bình ca sĩ Tuấn Ngọc nghĩ rằng ông “mặc áo giấy” để làm vừa lòng “ma”. Phê bình ca sĩ Tuấn Ngọc là một cách phê bình đảng mà không sợ bị tù. Người viết cũng không nhắm vào cá nhân ca sĩ Tuấn Ngọc mà chỉ mượn câu chuyện thời sự có liên quan đến ông để viết về một quan tâm lớn hơn, đó là tính thỏa hiệp. Khái niệm thỏa hiệp (compromise) được dùng trong mọi lãnh vực để chỉ một sự nhân nhượng giữa hai bên tranh chấp mong đạt đến một điểm có thể cùng chấp nhận. Tuy nhiên trong nhiều trường hợp thỏa hiệp chỉ có tính đơn phương, một chiều, tự khuất phục, tự hạ thấp giá trị của mình để lấy lòng người khác, thế lực khác. Nhạc sĩ Vũ Thành An biện hộ cho ca sĩ Tuấn Ngọc: “Các bài hát cũ được truyền từ người nọ qua người kia, không có nguyên bản, không tham khảo Nhạc Sĩ nên sai lời là phổ biến. Ca Sĩ khi hát thường tìm lời trên Internet. Những gì trên Internet cũng là sao chép lại.” Lời biện hộ này không đủ tính thuyết phục. Ít thuộc nhạc và chưa từng hát Tình Bơ Vơ như người viết bài này mà còn biết trong nhạc phẩm đó có câu “Việt Nam buồn lắm em ơi” nói chi là một ca sĩ đã hơn nửa thế kỷ sống bằng nghề ca hát. Ông có thể chưa hát nhưng hẳn đã nghe đồng nghiệp hát không phải một lần mà nhiều lần. Một bản nhạc, một bài thơ hay một bài văn đều có tâm hồn và tâm hồn được thể hiện bằng những câu nổi bật làm người đọc sẽ nhớ lâu. Trong nhạc phẩm Tình Bơ Vơ câu nổi bật là “Việt Nam buồn lắm em ơi”. Nhạc sĩ nổi tiếng ở miền Bắc là Phú Quang từng bị trù dập suốt 10 năm chỉ vì câu “đâu phải bởi mùa thu” nhưng ông nhất định không thay lời bài hát mà còn chửi đám tuyên huấn là “ấu trĩ”. Nhạc sĩ Phú Quang không thỏa hiệp và đã thắng. Các nghệ sĩ Lộc Vàng, Phan Thắng Toán và Văn Thành bị kết án 10 năm tù chỉ vì hát những bản tình ca, đa số là về mùa thu, của Văn Cao, Đoàn Chuẩn, nhưng không ai đọc chuyện các anh sửa lời bài hát dù đang sống trong xích xiềng sắt máu của chế độ CS thập niên 1960. Ba nghệ sĩ trong nhóm Lộc Vàng không thỏa hiệp và bước ra khỏi nhà tù như những người chiến thắng. Một ngày khi chế độ CS ra đi, âm nhạc là lãnh vực được thay đổi nhanh chóng và dễ dàng nhất. Ngay hôm nay trên đường phố Sài Gòn, trong những quán nhạc, những quán cà phê đều hát nhạc VNCH và đặc biệt là nhạc lính VNCH. Bên cạnh những Tình Ca, Hướng Về Hà Nội, các nhạc phẩm Những Rừng Lá Thấp, Anh Không Chết Đâu Em, Trăng Tàn Trên Hè Phố v.v… đang được hát. Nhạc VNCH là một phần trong đời sống tinh thần của người dân thuộc nhiều thế hệ khắp ba miền. Các em, các cháu có thể chưa hiểu hết nội dung nhưng chắc chắn biết Việt Nam đã từng có một thời tự do và đáng yêu như thế. Có lẽ hôm nay ca sĩ Tuấn Ngọc đang tự trách phải chi mình cứ giữ nguyên và hát một cách tự nhiên. Nhưng giấu đi hai chữ “Việt Nam” làm cho vấn đề không chỉ trở nên trầm trọng mà còn xúc phạm đến mọi người Việt Nam có ý thức và tình cảm dân tộc. “Việt Nam” hai tiếng rất thiêng liêng nhưng cũng đầy đau thương và nhức nhối. Tiếng súng đã ngưng 47 năm nhưng mỗi người Việt trong cũng như ngoài nước, ở mức độ khác nhau, đều còn mang trong tâm hồn một vết thương chưa lành nằm phía dưới làn da mỏng. Họ sống có vẻ bình thường nhưng một hạt muối, một mũi kim, một cơn gió mạnh có thể sẽ làm vết thương đang mưng mủ vỡ ra. “Việt Nam buồn lắm em ơi” không chỉ là câu nhạc của nhạc sĩ Lam Phương mà cả một khung trời, một tâm cảm của con người và một vấn nạn chưa giải quyết xong của đất nước. Những kẻ làm cho “Việt Nam buồn lắm em ơi” đang sống trong các biệt thự cao sang, khi chết được chôn trong các nghĩa trang rộng 55 ngàn mét vuông như trường hợp Trần Đại Quang, con cái họ học trung học tư ở Mỹ, học đại học tư ở Mỹ, mua nhà giá hàng triệu dollar bằng tiền mặt ở Mỹ. Tiền đâu nếu không phải tham nhũng từ mồ hôi, nước mắt và cả máu của đại đa số người dân bị trị. Sau 47 năm nhưng cuộc chiến vẫn chưa tàn. Các thành phần dân tộc chống độc tài đảng trị cũng đang một lớn dần. Họ không còn cô đơn, lẻ loi, đơn độc nhưng những ngày sau 1975 ở nhà thờ Vinh Sơn, Sài Gòn hay ở chùa Dược Sư, Cần Thơ. Sức mạnh của người dân không thua kém gì sức mạnh của đảng. Họ tận dụng mọi thành quả của cuộc cách mạng tin học và khai thác mọi kẻ hở của bộ máy cai trị để chống lại bạo quyền. Dĩ nhiên trong đó có việc chống lại những kẻ a dua, toa rập và thỏa hiệp với bạo quyền. Đảng có nhà tù nhưng người dân có lương tri. Đảng có bộ máy tuyên truyền lừa bịp nhưng người dân có sự thật. Cuộc đấu tranh giữa công lý và bạo lực rất cam go và có thể còn kéo dài khá lâu nhưng đảng cũng biết không nhà tù nào đủ lớn để nhốt hết được lương tri. Nhà tù CS có giới hạn không gian trong khi lương tri là cả một dòng sông lịch sử dài mang tâm hồn Việt Nam bao la bát ngát chảy qua nhiều thế hệ. Dòng sông đó vẫn chảy và vẫn đang bồi đắp phù sa khát vọng tự do dân chủ cho hôm nay và mai sau. Sau 30 tháng 4, 1975, khi chủ trương đốt sách, đảng nghĩ chỉ cần nửa thế kỷ khi các thế hệ chiến tranh qua đời hết sẽ không còn ai nhắc đến Việt Nam Cộng Hòa, nhắc đến sách vở, âm nhạc, thơ ca được sáng tác trước 1975. Nửa thế kỷ sắp qua nhưng Việt Nam Cộng Hòa không chỉ được nhắc nhở mà đang sống hào hùng trong giáo dục, văn học, âm nhạc, thi ca và lý luận chính trị. Sự thật như ánh sáng mặt trời có thể nhất thời bị che khuất bởi đám mây đen nhưng không mất. Tần Thủy Hoàng, Stalin, Hitler đều đốt sách nhưng cũng đều không che giấu được tội ác của mình. Chế độ CS tại Việt Nam chỉ là một chế độ tạm thời. Cơn bão sẽ qua đi và những ngọn lúa Việt Nam sẽ đứng dậy. Wojciech Jaruzelski của Ba Lan biết điều đó. Janos Jozsef Kadar của Hungary biết điều đó. Họ là những hung thần của một thời chuyên chính vô sản nhưng cuối cùng đã phải đầu hàng trước lương tri của dân tộc họ và của loài người yêu chuộng tự do. Việt Nam rồi cũng thế. “Việt Nam buồn lắm em ơi” là sự thật hôm nay. Tùy theo tầm hiểu biết và nhận thức của mỗi người, một chị bán hàng rong hay một nhà nghiên cứu chính trị chiến lược dù không nói ra nhưng đều công nhận “Việt Nam buồn lắm em ơi”. Thân phận Việt Nam trong lòng một chị bán hàng rong và một nhà nghiên cứu có một điểm băn khoăn giống nhau là không biết ngày mai sẽ ra sao. Ngày mai gia đình chị sẽ ra sao. Ngày mai đất nước anh sẽ ra sao. Ngày mai dân tộc chúng ta sẽ ra sao. Nhà nghiên cứu nhìn sang Cambodia, nhìn sang Philippines, nhìn sang Đài Loan, nhìn ra những dàn hỏa tiễn đặt trên bảy căn cứ quân sự dưới dạng “đảo nhân tạo” của Trung Cộng trên Biển Đông đang chĩa vào Hà Nội, Đà Nẵng, Sài Gòn và lo cho tương lai dân tộc sẽ về đâu. Việt Nam như con ếch “ổn định” trong nồi nước nóng của Tập Cận Bình đang đun. Lửa mỗi ngày một bốc cao hơn. Nước mỗi ngày một nóng hơn. Với tình cảnh này, sớm hay muộn, nếu không tìm cách nhảy ra, ếch Việt Nam cô đơn sẽ bị luộc chết trong nồi Đại Hán. Chị bán hàng rong cũng thế. Chị nhìn đàn con ốm yếu, nhìn bếp lửa tối âm u, nhìn căn nhà tôn dột nát và lo cho gia đình mình, các con rồi sẽ ra sao. Chúng có cơ hội đến trường như bao nhiêu đứa trẻ khác hay không. Cho dù đủ sức học thì tiền đâu để đóng học phí, để ăn, để sống cho tới khi ra trường. Mùa đông nào cũng lạnh nhưng con nhà nghèo sẽ lạnh hơn và đêm nhà nghèo sẽ dài hơn. Phân tích từ phạm vi quốc tế cho đến gia đình để thấy Việt Nam cần thay đổi tận căn bản và cần sự góp sức của mọi người còn quan tâm đến vận nước. Thỏa hiệp với chế độ là phản bội lợi ích của đại đa số người dân Việt Nam. Dòng văn minh nhân loại đã chảy qua những sa mạc ở Bắc Phi và Trung Đông như Tunisia , Libya, Ai Cập v.v.. và Mùa Xuân Arab (The Arab Spring) đang có ảnh hưởng tích cực tới Việt Nam. Các cuộc cách mạng dân chủ Arab là những cuộc cách mạng đầu tiên trong lịch sử loài người được hướng dẫn bằng các mạng tin học. Trong cuộc cách mạng xã hội lần này, không cần ai phải “xếp bút nghiên”, không cần ai phải “biệt kinh kỳ”. Cuộc tranh đấu để bào mòn chế độ, cô lập chế độ và loại bỏ chế độ đang diễn ra ngay trước mắt mọi người dưới nhiều hình thức. Vô số việc cần làm và nên làm. Một nhóm bạn mang tình thương đến cho các cháu mồ côi, một nhóm bạn khác quyên góp từng áo mùa đông cho các cháu vùng cao, một nhóm bạn mở trường dạy chữ, mỗi người một việc, đơn giản nhưng tràn đầy ý nghĩa. Một khi nhận thức được nâng cao, tình thương được lan tỏa rộng, hận thù và nghi kỵ sẽ tan dần đi như khói như sương. Đảng đang ở trong thế thủ chỉ còn trông cậy vào nhà tù và bộ máy tuyên truyền đang mất dần tác dụng. Các thành phần dân tộc chống thỏa hiệp với chế độ có mặt ở khắp nơi và đang thắng thế. “Việt Nam buồn lắm em ơi” nên Việt Nam phải thay đổi để sống còn với thời đại. Mỗi người trong điều kiện và khả năng của mình nên thuận theo đà phát triển của văn minh để góp phần làm thay đổi xã hội Việt Nam thay vì thỏa hiệp với giới cầm quyền để kéo dài chế độ độc tài đảng trị. Về nước sống dưới sự cai trị của đảng CS là thỏa hiệp với chế độ dù người đó là ai và nhân danh bất cứ lý do gì. Nhưng trong khi sống và hành nghề trong lòng chế độ cũng nên đặt ra cho chính mình một lằn đỏ tránh vượt qua. Lằn đỏ đó chính là tư cách và trách nhiệm của một người Việt Nam đối với tương lai dân tộc và các thế hệ đi sau.  
......

Thấy gì từ vụ Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan?

  Trân Văn - Blog VOA Các yêu cầu của group Ugawa – Người Việt ở Ba Lan đối với cơ quan ngoại giao Việt Nam tại Ba Lan vốn là chuyện những cơ quan công quyền của nhiều quốc gia đã và đang thực hiện như lẽ đương nhiên. Tại sao các cơ quan ngoại giao của Việt Nam ở ngoại quốc, trong đó có Ba Lan tìm đủ cách để né tránh? Có nhiều bằng chứng cho thấy công cuộc chống tham nhũng tại Việt Nam không phải vì cần như thế. Bởi chống tham nhũng là vì… gì đó nên các viên chức, kể cả viên chức cao cấp sa lưới có lẽ là do… gì đó thành ra những viên chức còn lại vẫn thế, vẫn như… “ngựa quen đường cũ”… *** Nếu không có gì thay đổi thì đầu buổi chiểu ngày chủ nhật sắp tới (12/3/2023), những người Việt cư trú ở Ba Lan sẽ biểu tình trước Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan để phản đối lạm thu, cung cách làm việc vô trách nhiệm, trịch thượng của các nhân viên ngoại giao Việt Nam tại Ba Lan đối với đồng bào của họ. Chính quyền thành phố Warsaw (thủ đô Ba Lan) đã được thông báo về cuộc biểu tình này và đã đồng ý… Ý tưởng biểu tình nảy sinh trong cộng đồng người Việt ở Ba Lan sau khi ông Nguyễn Thiện Dương kể chuyện làm khai sinh và hộ chiếu Việt Nam cho con trai trong group Ugawa – Người Việt ở Ba Lan vào ngày 27/2/2023. Theo lời ông Dương. tuy ở rất xa lại đang lâm trọng bệnh nhưng không thể để con trai thiếu giấy tờ tùy thân nên ông phải ráng đến Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan. Lần đầu, nhân viên Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan đòi ông Dương phải cung cấp Giấy khai sinh Ba Lan loại có… hai mặt. Ông Dương đành quay về xin đúng loại giấy này! Lần sau, nhân viên Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan đòi ông Dương phải cung cấp Giấy Chứng nhận đăng ký kết hôn (GCN ĐKKH)… Vợ chồng ông Dương cưới năm 2009 nhưng không có GCN ĐKKH vì hồi đó, nhân viên Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan đòi họ phải có Giấy Chứng nhận độc thân (GCN ĐT). Khi họ nhờ thân nhân ở Việt Nam xin giúp GCN ĐT thì chính quyền địa phương không chịu cấp với lý do đương sự khiếm diện… Lẽ ra cả hai vẫn có thể được Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan cấp GCN ĐKKH mà không cần GCN ĐT từ Việt Nam nếu như họ có 4.000 Zl (Zloty – đơn vị tiền tệ Ba Lan, nếu qui đổi Zl sang USD theo tỉ giá hiện nay thì khoản tiền này vẫn rất cao ~ hơn 900 Mỹ kim) để trả thù lao cho những người làm “dịch vụ” làm thay nhưng họ lại… quá nghèo! Cuối cùng, họ quyết định không làm GCN ĐKKH nữa bởi họ nghĩ, loại giấy ấy thường chỉ dùng để phân chia tài sản nếu ly hôn mà họ có ly hôn thì cũng chẳng có tài sản để chia. Rồi vợ chồng ông Dương có con. Cách nay tám năm, lúc làm khai sinh và hộ chiếu Việt Nam cho con gái đầu lòng, bởi thiếu GCN ĐKKH, ông đành phải giao cho “dịch vụ”. Giờ, khi có đứa con thứ hai, do vẫn còn khó khăn về tài chính nên ông Dương quyết định tự làm. Ông tin, “dịch vụ” có thể làm khai sinh và hộ chiếu cho con gái mà không cần GCN ĐKKH thì ông cũng có thể tự làm khai sinh và hộ chiếu cho con trai. Không dè ông đến Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan ba lần mà vẫn bị đuổi về… Cũng vì vậy, ông lại phải cậy “dịch vụ”. Lúc đầu, một người làm “dịch vụ” nhận hồ sơ của ông Dương với giá 2.400 Zl (khoảng 542 Mỹ kim) nhưng mười ngày sau, “dịch vụ” này cho biết, trường hợp của ông phải trả 3.200 Zl (khoảng 723 Mỹ kim). Không kham nổi giá đó, ông Dương tìm nơi khác và nhu cầu của ông được giải quyết với giá 2500 Zl (khoảng 564 Mỹ kim). Tuy chuyện đã xong nhưng ông Dương không cam tâm tiếp tục nhẫn nhịn, chịu đựng như đã từng. Ông tiếp tục đến Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan để hỏi thăm và nhận ra “đa số đồng bào ta đều bị như vậy”. Ông kêu gọi mọi người cùng ông “mạnh dạn tố cáo vì tương lai con em chúng ta” (1)… *** Trường hợp của ông Dương giống như giọt nước làm tràn ly. Nhiều thành viên trong group Ugawa – Người Việt ở Ba Lan hưởng ứng vì tin rằng đã đến lúc cần phải làm gì đó. Một số người đề nghị bảo rằng nhũng nhiễu trên đất Ba Lan đối với những người đang cư trú hợp pháp trên đất Ba Lan là vi phạm luật pháp Ba Lan cho nên cần thông báo cho cảnh sát Ba Lan, hy vọng họ sẽ điều tra… Một số người khác thì đề nghị nên tập hợp thông tin chuyển cho báo giới Ba Lan… Đa số tin rằng cần tổ chức biểu tình… Ngày 1/3/2023, ông Dương tiếp tục kể thêm, rằng hai ngày vừa qua có rất nhiều người – cả nhân viên ngoại giao Việt Nam lẫn những người làm “dịch vụ” cho người Việt ở Ba Lan có nhu cầu về giấy tờ từ Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan – gọi điện thoại cho ông, đề nghị gặp ông để trao đổi. thậm chí người đã nhận của ông Dương 2.500 Zl còn đề nghị hoàn lại tiền và mong ông gỡ status đã đưa lên group Ugawa – Người Việt ở Ba Lan nhưng ông Dương từ chối (2)… Sau đó thì tổ chức có tên là Hội Người Việt Nam tại Ba Lan đột nhiên loan báo: Tổ chức này đã đề nghị và Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan đã đồng ý tổ chức một buổi đối thoại vào lúc 15:00 ngày 4/3/2023 tại trụ sở của sứ quán sau khi “trên mạng xã hội diễn ra sự việc gây nhiều bức xúc trong cộng đồng về việc lạm thu dịch vụ cũng như cách hành xử của cán bộ lãnh sự Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan đối với bà con trong cộng đồng”. Bởi không tin vào thành tâm, thiện ý của Hội Người Việt Nam tại Ba Lan – tổ chức song hành với Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan nên nhiều thành viên trong group Ugawa – Người Việt ở Ba Lan đã đề nghị một số người cụ thể tham gia cuộc đối thoại này và tường thuật công khai diễn biến cuộc đối thoại (3). Kết quả, Hội Người Việt Nam tại Ba Lan đưa ra một thông báo khác, cho biết “hoãn cuộc đối thoại đã thông báo vì số người đăng ký tham dự cuộc gặp gỡ với Đại sứ quán Việt Nam ngày mai không nhiều” (4)… Tin mới nhất từ Hội Người Việt Nam tại Ba Lan là Bộ Ngoại giao Việt Nam đã cử một “Đoàn công tác” sang Ba Lan và ủy nhiệm cho tổ chức này “mời những cá nhân có ý kiến đóng góp, khiếu nại trong việc giải quyết các thủ tục lãnh sự của Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan, tới dự buổi gặp gỡ, trao đổi với Đoàn” vào lúc 15:00 thứ bảy 11/3/2023 tại Đại sứ quán Việt Nam ở Ba Lan (5). Chưa rõ “Đoàn công tác” có hóa giải được sự kiện sẽ diễn ra vào ngày 12/3/2023 hay không nhưng trước mắt, group Ugawa – Người Việt ở Ba Lan đã cử ba đại diện tham dự cuộc họp bị giới hạn số khách ở con số 25 người này. Theo giới thiệu trên trang facebook của group Ugawa – Người Việt ở Ba Lan, các thành viên đại diện cho group sẽ công bố một số yêu cầu cụ thể đối với Đại sứ quán Việt Nam tại Ba Lan: a/ Tạo địa chỉ email hoặc đường dây nóng để mọi người có thể khiếu nại khi cần và xác định thời hạn trả lời cho các khiếu nại. b/ Thỏa mãn nhu cầu thanh toán phí lãnh sự thông qua tài khoản ngân hàng đối với những người muốn chọn phương thức thanh toán này. c/ Xác lập cơ chế làm việc thông qua các “dịch vụ”. d/ Tổ chức thêm một buổi làm việc trực tiếp giữa lãnh sự với toàn thể cộng đồng, tập trung vào những vấn đề vừa qua gây khúc mắc và giải đáp các vấn đề liên quan về thủ tục (6). Các yêu cầu của group Ugawa – Người Việt ở Ba Lan đối với cơ quan ngoại giao Việt Nam tại Ba Lan vốn là chuyện mà những cơ quan công quyền của nhiều quốc gia đã và đang thực hiện như lẽ đương nhiên. Tại sao các cơ quan ngoại giao của Việt Nam ở ngoại quốc, trong đó có Ba Lan tìm đủ cách để né tránh? Ai cũng biết đáp ứng những yêu cầu ấy sẽ giảm bớt nhũng nhiễu. Vì sao Bộ Ngoại giao không buộc các cơ quan ngoại giao ở Việt Nam phải làm như thiên hạ? Tại sao vụ án “giải cứu” vẫn còn nóng mà các nhân viên ngoại giao của Việt Nam ở ngoại quốc không… kinh? Chỉ có một lý do mà không cần ngẫm kỹ cũng biết câu trả lời. Thế thôi! Chú thích (1) https://www.facebook.com/groups/1059505760803139/posts/6082047555215576/ (2) https://www.facebook.com/groups/1059505760803139/user/100005347380243/ (3) https://www.facebook.com/groups/1059505760803139/posts/6096464410440557/ (4) https://www.facebook.com/groups/1059505760803139/permalink/6094461647307500/ (5) https://www.facebook.com/groups/1059505760803139/posts/6115878375165827/ (6) https://www.facebook.com/groups/1059505760803139/posts/6116307461789585/​  
......

Nga nắm thóp hệ thống năng lượng hạt nhân của châu Âu như thế nào

Một nhà máy điện hạt nhân ở Wattenbacherau, Đức, năm ngoái. Hai lò phản ứng cuối cùng của đất nước sẽ ngừng hoạt động vào tháng tới. Ảnh: Laetitia Vancon/NYT New York Times Cù Tuấn, dịch Tóm tắt: Các nguồn năng lượng mới để thay thế dầu mỏ và khí đốt tự nhiên dễ dàng có thể tìm thấy hơn là loại bỏ sự phụ thuộc vào Rosatom, siêu công ty hạt nhân thuộc sở hữu nhà nước Nga. Các trụ của các nhà máy điện hạt nhân do Nga xây dựng rải rác khắp châu Âu là những lời nhắc nhở hữu hình về vai trò quan trọng mà Nga vẫn giữ trong việc cung cấp năng lượng cho lục địa này. Châu Âu đã hành động với tốc độ đáng kinh ngạc để hết lệ thuộc dầu mỏ và khí đốt tự nhiên của Nga sau cuộc chiến ở Ukraine. Nhưng để phá vỡ sự phụ thuộc lâu dài vào ngành công nghiệp hạt nhân to lớn của Nga là một công việc phức tạp hơn nhiều. Nga, thông qua công ty điện hạt nhân khổng lồ thuộc sở hữu nhà nước, Rosatom, thống trị chuỗi cung ứng công nghệ hạt nhân toàn cầu. Nga là nhà cung cấp urani lớn thứ ba của Châu Âu vào năm 2021, chiếm 20% thị trường. Với rất ít lựa chọn thay thế sẵn có, các chính phủ châu Âu khó ủng hộ đối với các biện pháp trừng phạt chống lại Rosatom — bất chấp sự thúc giục từ chính phủ Ukraine ở Kyiv. Đối với các quốc gia có lò phản ứng do Nga sản xuất, sự phụ thuộc ngày càng sâu sắc. Tại 5 quốc gia thuộc Liên minh châu Âu, mọi lò phản ứng – tổng cộng 18 lò phản ứng – đều do Nga xây dựng. Ngoài ra, hai dự án nữa dự kiến sẽ sớm bắt đầu hoạt động ở Slovakia và hai dự án đang được xây dựng ở Hungary. Chúng củng cố mối quan hệ đối tác của các quốc gia này với Rosatom trong tương lai. Nhà máy điện hạt nhân Leningrad gần St. Petersburg, Nga. Rosatom, một công ty của Nga, thống trị chuỗi cung ứng hạt nhân toàn cầu. Ảnh: Sezgin Pancar/Anadolu Agency Trong nhiều năm, những người điều hành các nhà máy điện hạt nhân này có rất ít sự lựa chọn. Rosatom, thông qua công ty con TVEL, gần như là nhà sản xuất duy nhất của các tổ hợp nhiên liệu chế tạo – bước cuối cùng trong quá trình biến urani thành các thanh nhiên liệu hạt nhân để cung cấp năng lượng cho các lò phản ứng. Mặc dù vậy, kể từ cuộc xâm lược Ukraine vào tháng 2 năm 2022, một số nước châu Âu đã bắt đầu tách rời khỏi siêu thị năng lượng hạt nhân của Nga. Công ty năng lượng của Cộng hòa Séc, CEZ, đã ký hợp đồng với Công ty Điện lực Westinghouse có trụ sở tại Pennsylvania và công ty Framatome của Pháp để cung cấp các tổ hợp nhiên liệu cho nhà máy của họ ở Temelin. Phần Lan đã hủy bỏ một dự án rắc rối với Rosatom để xây dựng một lò phản ứng hạt nhân, và đã thuê Westinghouse thiết kế, cấp phép và cung cấp một loại nhiên liệu mới cho nhà máy của họ ở Loviisa sau khi các hợp đồng hiện tại hết hạn. Simon-Erik Ollus, phó chủ tịch điều hành của Fortum, một công ty năng lượng Phần Lan, cho biết: “Mục đích là để đa dạng hóa chuỗi cung ứng”. Bulgaria đã ký một thỏa thuận 10 năm mới với Westinghouse để cung cấp nhiên liệu cho các lò phản ứng hiện có của nước này. Và tuần trước, quốc gia này đã xúc tiến kế hoạch cho công ty Mỹ xây dựng các đơn vị lò phản ứng hạt nhân mới. Ba Lan sắp xây dựng nhà máy điện hạt nhân đầu tiên với ba lò phản ứng Westinghouse.
......

Nhạy cảm chính trị

Lâm Bình Duy Nhiên Ca sĩ Tuấn Ngọc, từ Mỹ về Sài Gòn hát bài “Tình bơ vơ” của cố nhạc sĩ Lam Phương. Nếu chỉ trình diễn bài hát thôi thì không có gì đáng bàn. Ở đây, ông đã sửa lời ca khúc nổi tiếng trên nên đã khiến dư luận bất bình. Tuấn Ngọc đã thay “Việt Nam” bằng “chiều nay”, trong bối cảnh “mùa Thu” tại Việt Nam. Nhưng “Trời vào thu chiều nay buồn lắm em ơi” sao hay, thấm, đớn đau, nhức nhối và lãng mạn bằng “Trời vào thu Việt Nam buồn lắm em ơi”! Cái đau và nỗi buồn của một mối tình được thể hiện một cách giản dị, qua lời ca khúc của người nhạc sĩ, ôm ấp trong lòng một mối tình đơn phương. Nỗi buồn ấy đâu chỉ còn của riêng ông! Trái lại, ông muốn người con gái kia cảm được sự tột cùng trống vắng và đau khổ. Cả một Việt Nam vào thu cũng buồn như đồng cảm với mối tình không trọn vẹn của ông. Đơn giản và lãng mạn thế thôi. Nhưng có điều, chính quyền Việt Nam, có lẽ với thói quen hay “giựt mình” nên nhìn vào đâu cũng thấy nhạy cảm chính trị nên mới bóp chết sự sáng tạo và tự do của người nghệ sĩ. Khó có thể cho rằng Tuấn Ngọc, một ca sĩ danh tiếng, lại có thể tự cho mình cái quyền tự sửa lời ca khúc của người khác. Cho nên, không khó có thể thấy rằng, chính Sở Văn Hóa-Thể Thao và Du Lịch tại Sài Gòn, đại diện cho thế lực chính trị, đã ra tay can thiệp, muốn ca sĩ này phải hát ca khúc bị chỉnh sửa. Mùa thu tại Việt Nam phải gắn liền với mùa thu cách mạng. Của cách mạng tháng Tám, của sự kiện ông Hồ Chí Minh đọc Bản Tuyên ngôn độc lập, của những lời thơ chuyên chở khát vọng cách mạng, không uỷ mị, yếu đuối, yêu đương tầm thường. Mùa thu như Nguyễn Đình Thi mô tả mới chính là mùa thu của người cộng sản. Một mùa thu với nhận thức chính trị rõ ràng, phù hợp với sự tuyên truyền của chế độ: “Mùa thu nay khác rồi Tôi đứng vui nghe giữa núi đồi Gió thổi rừng tre phấp phới Trời thu thay áo mới Trong biếc nói cười thiết tha Trời xanh đây là của chúng ta Núi rừng đây là của chúng ta Những cánh đồng thơm mát Những ngả đường bát ngát Những dòng sông đỏ nặng phù sa”. Hay mùa thu của Xuân Diệu cũng không còn sự lãng mạn của tình yêu, thay vào đó là khí thế cách mạng của giai cấp vô sản: “Gió bay đi, mà nhạc cũng bay theo, Đưa tin mới khắp trên trời nước Việt. Hoa cỏ đón, mà núi sông cũng biết, Cờ Việt Nam oanh liệt gió mừng bay!” Lam Phương ví von so sánh tình yêu của ông như mùa thu buồn tại Việt Nam. Một thái độ phản cách mạng, phản lại đường lối, định hướng của nhà nước. Và Tuấn Ngọc, người ca sĩ nổi tiếng, đã chấp nhận đánh đổi sự tự do của người nghệ sĩ, chỉ để được hát tại Việt Nam. Liệu có sự áp lực nào mà ông phải chịu để được hát? Ông có một sự chọn lựa nào khác hay không? Chắc chắn ông biết rất rõ khi ông chấp nhận trình diễn một ca khúc đã bị sửa lời. Ông cũng thừa biết bản chất của nhà nước Việt Nam khi kiểm duyệt, ngăn cản các chương trình ca nhạc của các ca sĩ hải ngoại. Tuấn Ngọc đã chọn “mùa thu” của đảng khi ông cất cao lời ca: “Trời vào thu chiều nay buồn lắm em ơi”. Ông đã tự đánh mất quyền tự do và sáng tạo của người nghệ sĩ. Và một khi không còn Tự Do thì người nghệ sĩ chỉ còn đơn thuần là công cụ tuyên truyền của quyền lực chính trị!  
......

Tuấn Ngọc sửa lời bài hát "Tình Bơ Vơ" của nhạc sĩ Lam Phương, phải chăng muốn làm vừa lòng nhà cầm quyền CSVN?

Nhạc sỹ Lam Phương: Trời vào Thu, Việt Nam buồn lắm em ơi! Tuấn Ngọc: Trời vào Thu, chiều nay buồn lắm em ơi! Thằng hèn, mất dạy. Khi một tác giả lớn sáng tác, họ luôn gửi cái tình riêng vào tình chung. Thằng mất dạy dám biến nỗi buồn lớn của ông thành một cái nhỏ nhoi của nó. Chỉ vì cần về VN để kiếm ăn! Nguyễn Đình Bổn ***** Lê Quang Huy   Dư luận đang nóng với việc ca sĩ Tuấn Ngọc sửa lời khi trình bày ca khúc “Tình bơ vơ” của cố nhạc sĩ Lam Phương. Chắc giờ này Tuấn Ngọc đã dư gạch đá xây biệt phủ rồi. Trong bài viết này tôi chỉ mạn phép bình luận cái tật nhìn đâu cũng thấy “thế lực thù địch” của các ông quan chức quản lý văn hóa.   Mùa thu với bầu trời nhạt nắng, gió se se lạnh và lá vàng rơi đầy trên những lối mòn luôn gợi lên nhiều cảm xúc và kỷ niệm khó quên đối với nhiều người. Đối với các văn nhân, những chi tiết này luôn là nguồn cảm hứng sáng tác của họ. Nhưng các ông quan chức Việt Nam lại có góc nhìn rất khác về mùa thu dưới quan điểm Mác - Lê.   Ở trời Tây xa xôi, kỷ niệm về mùa thu của thi sĩ Pháp Guillaume Apollinaire là sự chia ly của đôi tình nhân với một cụm hoa thạch thảo bị ngắt đi như biểu tượng của mùa thu đã chết. Bài thơ L’Adieu của ông sau đó đã được nhạc sĩ tài hoa Phạm Duy phổ nhạc thành nhạc phẩm bất hủ “Mùa Thu Chết”.   Ấy vậy các nhà văn hoá đỏ hăng tiết vịt đã từng phê phán Phạm Duy đã dùng hình tượng mùa thu chết để ám chỉ mùa thu tháng 08/1945 (!?!), một mùa thu đã để lại trong lòng một số người những ký ức về những ngày tháng 8 giành chính quyền với trò chơi “cướp cờ” ngoạn mục khi lá cờ vàng quẻ Ly của chính phủ Trần Trọng Kim bất ngờ bị thay thế bằng lá cờ đỏ sao vàng của Việt Minh.   Mà đâu phải chỉ mỗi mình nhạc sĩ Phạm Duy chịu tiếng oan vì tác phẩm tinh thần về mùa thu của mình. Trong bài hát “Đâu phải bởi mùa thu” của nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc từ bài thơ “Yên tĩnh” của nhà thơ Giáng Vân, có lẽ ca từ hay nhất là câu “Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu”, lấy ý từ câu thơ “Cây lá có rơi nhiều xin đừng hỏi mùa thu”. Thế mà có chuyện.   Nghe chuyện kể rằng: Năm 1990, nhà thơ Giáng Vân xuất bản tập thơ “Năm tháng lãng quên”, trong đó có bài “Yên tĩnh”, sau đó có gửi đi dự thi giải thưởng hàng năm của Hội Nhà Văn. Tập thơ được đánh giá cao, nhưng cuối cùng vẫn bị loại vì có người trong BGK cho rằng tập thơ có nội dung “phản động” (!?!). Có lẽ các ông ấy cho rằng câu thơ “Cây lá có rơi nhiều xin đừng hỏi mùa thu” trong bài thơ “Yên tĩnh” có ý nói xấu vụ cướp chính quyền mùa thu năm 1945 chăng?   Cũng nghe chuyện kể tiếp rằng: Sau này, khi phổ nhạc bài thơ đó, nhạc sĩ Phú Quang cũng suýt bị rầy rà với các ông trong một hội đồng xét duyệt bởi ca từ “Lá trút rơi nhiều đâu phải bởi mùa thu” vì cũng bị nghi ngờ nói xấu mùa thu 1945. Quả là đáng sợ khi họ nhìn đâu cũng thấy “thế lực thù địch”, lúc nào cũng sợ bị chống phá. Đối với họ, mùa thu phải là mùa thu tháng 8, với chuyện phá kho thóc của Nhật, với chuyện giành chính quyền. Dưới góc nhìn Mác – Lê của họ, như thế mùa thu mới đẹp, mới hoành tráng. Đối với họ, mùa thu không được buồn, ai nói mùa thu buồn là ủy mị, nặng hơn nữa là “phản động” (!?!)   Mùa thu là của đất trời, là của tự nhiên, đâu phải của riêng ai?   Lê Quang Huy                              
......

Nghệ sĩ nhân dân và tiến sĩ cải nhau

  Chu Mộng Long   Nghệ sĩ nhân dân do Bộ Văn trao danh hiệu. Tiến sĩ do Bộ Dục cấp bằng. Việc đề xuất Nghệ sĩ nhân dân tương đương Tiến sĩ bị Bộ Dục phản bác.   Cuộc nhậu tối nay, Nghệ sĩ nhân dân và Tiến sĩ cãi nhau dữ dội. Tiến sĩ ực nửa chừng ly rượu thì huỵch toẹt luôn:   Ts.- Mày chỉ giỏi hát hò ồn ào, mà từ khi có karaoke thì ai cũng hát được, cả đời học được mấy chữ mà đòi trình độ tương đương như là Tiến sĩ? Nghệ sĩ Nhân dân nhổ toẹt ngụm rượu xuống đất, phang lại luôn: - Gớm ỉa. Báo nói có người mới học xong lớp ba cũng làm được Tiến sĩ kia! Xem chừng căng. Một người vội can: - Đừng cãi nữa. Thời buổi này mà đem so sánh trình độ của Nghệ sĩ nhân dân với trình độ Tiến sĩ thì quá khó, chẳng có căn cứ nào.   Một người khác chen vào: - Có một căn cứ khả dĩ. Mỗi người hãy uống hết một chai rồi tự khai thật xem. Danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân tốn bao nhiêu? Bằng Tiến sĩ tốn bao nhiêu? Cứ lấy tiền ra đo thì biết ai danh giá hơn ai!   Mọi người khen có lý, có lý...   Vậy là Nghệ sĩ nhân dân và Tiến sĩ thi nhau nốc hết chai. Và anh nào cũng tự đội giá lên đến mấy trăm triệu để chứng minh rằng, danh hiệu của người này danh giá hơn cái bằng của người kia. Tiến sĩ đưa ra mức giá 100 triệu thì Nghệ sĩ nhân dân gác lên giá 200 triệu. Tiến sĩ đưa ra mức giá 200 triệu thì Nghệ sĩ nhân dân gác lên 400 triệu. Đến khi Tiến sĩ đưa ra giá 500 triệu thì bị Nghệ sĩ nhân dân mắng:   - Dừng lại đi. Ông có tính đi tính lại, cộng gian mấy trăm lần phong bì cũng khó có cái giá 500 triệu hoặc hơn nữa để theo chúng tôi. Trừ quan chức ra, chúng tôi không theo được. Lương viên chức của ông bao nhiêu mà có số tiền ấy để bỏ phong bì? Nhưng đối với nghệ sĩ chúng tôi thì chỉ một vài đêm hát ở phòng trà, chứ chưa nói nhà hát lớn, đã có thừa số tiền ấy để lấy danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân. Nói vậy thôi là đã đủ biết ai danh giá hơn ai. Hiểu chưa?   Tôi khen, rằng trong hội chứng nổ hiện nay, cái sự nổ của hai anh dù bốc phét, nhưng cũng lộ ra nhiều sự thật và rất có ý nghĩa, đáng ghi nhận...   Chu Mộng Long
......

Tiến sĩ và ‘Nghệ sĩ nhân dân’

Phân biệt giữa "Nghệ sĩ nhân dân" và tiến sĩ. Ảnh: FB Nguyễn Tuấn  Nguyễn Tuấn Thỉnh thoảng, giới nghệ sĩ có ý tưởng ngồ ngộ: đề xuất rằng những ‘Nghệ sĩ nhân dân’ (NSND) nên được xem là tương đương tiến sĩ [1]. Nhưng ý tưởng này thể hiện sự hiểu sai về danh hiệu và bằng cấp (học vị). NSND là một danh hiệu hay tước hiệu (title) có nguồn gốc từ Liên Xô cũ. Theo như qui chế hiện hành thì danh hiệu này được trao tặng hay ‘phong’ cho những nghệ sĩ có những đóng góp quan trọng cho nghệ thuật và xã hội. Một tiêu chí quan trọng trong qui định này là “Trung thành với Tổ quốc, với chủ nghĩa xã hội, có tài năng xuất sắc, có cống hiến nhiều cho sự nghiệp cách mạng Việt Nam”. Tức là danh hiệu này mang tính chánh trị. Những nghệ sĩ lừng danh như Hùng Cường chắc chắn không đáp ứng tiêu chí này. Tiến sĩ là một bằng cấp do một đại học cấp sau khi đương sự đã đạt những tiêu chuẩn về nghiên cứu khoa học và học thuật. Thường, người được cấp bằng tiến sĩ phải trải qua ít nhứt là 3 năm học hành và nghiên cứu, và nghiên cứu phải thể hiện một đóng góp có ý nghĩa trong chuyên ngành. Người tốt nghiệp tiến sĩ (Doctor of Philosophy hay PhD) được phép dùng danh hiệu ‘Doctor’ mà Việt Nam dịch là ‘Tiến sĩ’. Tiêu chí cấp bằng tiến sĩ không có liên quan gì đến quan điểm chánh trị của đương sự. Ngoài ra, còn có nhiều khác biệt giữa NSND và tiến sĩ. NSND không phải học trong môi trường khoa bảng; còn tiến sĩ phải qua đào tạo trong môi trường khoa bảng. NSND không cần viết luận án và bảo vệ luận án; tiến sĩ phải thực hiện hai việc đó. NSND có đóng góp rộng lớn trong xã hội; tuyệt đại đa số tiến sĩ chẳng có đóng góp gì ở cấp xã hội mà chỉ có những đóng góp rất nhỏ trong chuyên ngành. NSND — nếu đúng định nghĩa — thể hiện một cái mà phương Tây gọi là ‘accomplishment’; còn tuyệt đại đa số tiến sĩ không bao giờ đạt được cấp độ đó, mà chỉ ở mức ‘attainment’ thôi. Xét về mức độ ảnh hưởng tôi nghĩ NSND có ảnh hưởng hơn nhiều so với đa số tiến sĩ. Nói chung, ở Việt Nam có nhiều hiểu lầm về văn bằng tiến sĩ. Mấy năm trước có qui định rằng trong ngành y các giảng viên đại học có bằng bác sĩ ‘chuyên khoa II’ được xem là tương đương tiến sĩ, và đây cũng là một sự hiểu sai. Nay đến các vị bên ngành nghệ thuật cũng hiểu sai và đòi ‘tương đương hoá’ như thế. Người ta phải hỏi nếu NSND là tương đương với tiến sĩ thì NSƯT [Nghệ sĩ ưu tú] tương đương với bằng cấp gì? Một nghệ sĩ có bằng tiến sĩ nhưng có thể suốt đời không bao giờ đạt được danh hiệu NSND; ngược lại, một NSND không có bằng cấp thì không thể là tiến sĩ. Chẳng hiểu sao ở Việt Nam người ta (kể cả mấy vị trong Nhà nước) thích lấy cái bằng tiến sĩ làm ‘benchmark’. Bệnh viện, đại học lấy cái bằng đó làm tiêu chuẩn bổ nhiệm và đề bạt. Trước đây, có ý kiến cho rằng phải có bằng tiến sĩ mới ‘đột phá tư duy’. Thế rồi, như là một hệ quả, người ta ‘thần thánh hoá’ cái văn bằng tiến sĩ và ‘thần tượng hoá’ những người có bằng tiến sĩ, xem họ như những người xuất chúng. Nhưng đó là một nhận thức sai. Chúng ta đã thấy nhiều vị tiến sĩ, nhứt là trong bộ máy Nhà nước, phát biểu những câu hay có những cách nhìn không xứng tầm của người được trao học vị đó. Cái danh nó không nói lên mức độ đóng góp, càng không nói lên trình độ. Tôi nghĩ một phần của vấn đề là do người Việt chúng ta xem sự học là để ‘an thân’. Tôi xin nói thêm rằng ‘học để an thân’ ở đây là học để có cái danh, để làm nhiều tiền, và từ đó được người đời ngưỡng mộ. Nói cách khác, người Việt có xu hướng nghĩ rằng sự học là để ‘vinh thân phì gia’. Tôi nghĩ đó là một quan điểm sai. Học không phải để vinh thân phì gia, mà là để tự mình khai sáng (tức xoá bỏ cái vô minh), để phụng sự xã hội, và để lãnh đạo. Ở thế kỷ 21 mà vẫn xem sự học là để vinh thân phì gia thì thật là… lạc hậu vậy. Quay lại ý tưởng tương đương hoá nghệ sĩ nhân dân và tiến sĩ, tôi nghĩ người đề ra ý tưởng này hiểu sai về bản chất của hai thực thể. Không nên và không thể xem nghệ sĩ nhân dân tương đương với tiến sĩ. Nếu cần thì nên ban hành qui chế về bằng ‘Tiến sĩ danh dự’, chứ không thể đánh đồng NSND là tiến sĩ được. GS Nguyễn Văn Tuấn — [1] https://quochoitv.vn/de-xuat-nghe-si-nhan-dan-duoc-tinh-la-tien-si    
......

Hydro xanh đang thay đổi cán cân quyền lực trên thị trường năng lượng toàn cầu như thế nào

Terminal khí lỏng ở cảng Wilhelmshaven, Tây Bắc Đức Ảnh: Michael Sohn/ Reuters Nguyên bản Đức ngữ: “Wie grüner Wasserstoff die Machtverhältnisse auf den globalen Energiemärkten verschiebt,” Gerald Traufetter, Spiegel, 16/2/2023 Người dịch: Daniel Trần Nền công nghiệp trong tương lai sẽ sản xuất với ít than, dầu và khí đốt hơn và cũng sẽ thay đổi cán cân quyền lực trên thị trường năng lượng. Theo một nghiên cứu, các khoản đầu tư có trị giá mười nghìn tỷ đô la. Nó có nghĩa là một cuộc cách mạng cho nền kinh tế: Cho đến giữa thế kỷ này, kinh tế nên đi với sự sản xuất dựa theo sự trung hòa khí thải như có thể. Sự chuyển đổi to lớn này không chỉ sử dụng điện từ năng lượng gió và năng lượng mặt trời. Nhiều quy trình công nghiệp cần hydro, ví dụ như trong sản xuất thép và hóa chất. Vận tải hạng nặng và máy bay được cho là phụ thuộc vào các phân tử dễ bay hơi, chúng được tạo ra bằng phương pháp điện phân từ năng lượng tái tạo. Các tác động đối với thị trường năng lượng thế giới sẽ rất lớn cũng như các khoản đầu tư cần được thực hiện. Đến nửa thế kỷ này, toàn cầu cần 10 nghìn tỷ đô la cho chi phí sản xuất và vận chuyển hydro xanh. Đây là kết luận từ một nghiên cứu của công ty tư vấn Deloitte Sustainability & Climate. Các chuyên gia tư vấn dự đoán thị trường từ đó có thể tạo ra doanh thu hàng năm lên tới 285 tỷ USD. Tuy nhiên, hydro xanh sẽ “thay đổi cán cân năng lượng toàn cầu trong lĩnh vực năng lượng,” Bernhard Lorentz, cộng tác của Deloitte, tác giả chính của nghiên cứu “Chính sách an ninh cho nền kinh tế hydro toàn cầu” cho biết. Mỹ vẫn là quốc gia hùng mạnh nhất thế giới. Bắc Mỹ sẽ không chỉ tự cung cấp hydro xanh mà thậm chí có thể trở thành khu vực xuất khẩu lớn thứ hai đối với chất được thèm muốn này. Nhưng Hoa Kỳ đang bị thách thức bởi Trung Quốc. Theo các chuyên gia tư vấn của Deloitte, Trung Quốc sẽ trở thành nhà sản xuất hydro xanh lớn nhất, ít nhất là nếu quốc gia này thành công trong việc huy động 1,8 nghìn tỷ đô la chi phí đầu tư cần đến. Tuy nhiên, Trung Quốc sẽ có nhu cầu lớn hơn về hydro xanh nên cũng sẽ phải nhập khẩu. Do đó, quốc gia này sẽ phụ thuộc vào thương mại với Trung Đông, Úc và Hoa Kỳ. Trung Đông và Nga đang trở nên ít quan trọng Đồng thời, tầm quan trọng của Nga và Trung Đông sẽ giảm đi – cả hai khu vực cho đến nay đều là những nhà cung cấp chính nhiên liệu hóa thạch như dầu mỏ và khí đốt. Nga có tiềm năng sản xuất số lượng hydro xanh, không chỉ để độc lập về nhập khẩu mà còn xuất khẩu số lượng lớn. Các chuyên gia của Deloitte viết: “Tuy nhiên, với tư cách là một quốc gia không thân thiện, họ khó có thể hưởng lợi từ lợi thế này, đặc biệt là vì các quốc gia phương Tây sẽ có đủ các lựa chọn thay thế cho hydro của Nga.” Ý nghĩa địa chính trị của sự phát triển này là rất lớn. Ngoài gió và mặt trời, việc sản xuất hydro xanh đòi hỏi diện tích lớn. Theo phân tích , Hoa Kỳ, Mỹ Latinh , Bắc Phi, Namibia và Nam Phi là những địa điểm sản xuất phù hợp. Đức và Châu Âu cũng sẽ tự sản xuất hydro xanh. Tuy nhiên, khả năng lớn họ phải nhập khẩu ít nhất một nửa nguồn năng lượng, vì vậy chủ yếu vẫn là nhà nhập khẩu. Các tác giả của nghiên cứu cảnh báo: “Sự cạnh tranh toàn cầu giữa các quốc gia nhập khẩu chính sẽ đặt ra thách thức lớn cho châu Âu.” Tiềm năng lớn cho Bắc và Nam Phi Do đó, các tác giả khuyến nghị xây dựng quan hệ đối tác năng lượng với các nước sản xuất lớn nhất nhanh như có thể. Các quốc gia ở Bắc Phi thực sự lý tưởng vì chúng ở gần lục địa (nd: châu Âu) và có tiềm năng sản xuất hydro rất lớn. Khí thậm chí có thể đến thẳng châu Âu thông qua đường ống và do đó trước tiên sẽ không phải chuyển đổi phức tạp thành các chất cùng gốc như amoniac và vận chuyển bằng tàu. Tuy nhiên, Deloitte nhận thấy các vấn đề chính trị và sự bất ổn ở phần lớn các quốc gia này, từ đó tiềm năng cung ứng cho châu Âu bị hạn chế. Về điểm này, ngoài Mỹ Latinh, đặc biệt Namibia và Nam Phi được xem là thích hợp để trở thành nhà cung cấp. Các cố vấn khuyến nghị rằng mối quan hệ trong tương lai sẽ khác với mối quan hệ hiện tại với các nước xuất khẩu dầu và khí đốt. Nó phải dựa trên tinh thần “cùng có lợi“ và chú trọng cả chương trình hỗ trợ phát triển. Tuy nhiên thời gian rất cấp bách. Các cộng tác của Deloitte viết: “Trung Quốc, Hoa Kỳ và Nhật Bản đang trong quá trình xác định cấu trúc tương lai của chuỗi cung ứng hydro xanh và các nguyên liệu thô liên quan trên toàn cầu.” Do đó, châu Âu cũng phải phát triển cơ chế thị trường của mình càng nhanh càng tốt để đạt được các mục tiêu của mình trong cuộc chạy đua toàn cầu. Chuyên gia của Deloitte có một lời khuyên dành cho nước Đức: Hãy gấp rút phát triển một chiến lược cho nguyên liệu thô. Nguồn: Diễn Đàn Khai Phóng  
......

Chuyện chó sói và cừu non 2023 (Phần 2)

Lê Bá Vận   Lý lẽ của kẻ mạnh là hơn cả. Chúng ta sẽ chứng minh lát đây. “La raison du plus fort est la meilleure,   Nous l’allons montrer tout à l’heure” (Le loup et l’agneau, ‘The wolf and the lamb’ - Jean de La Fontaine 1621-1695). ----------   Kể xong chuyện, thấy ăn khách tôi lại vẽ chuyện bày ra hỏi câu đố cho các cháu. - Ông đố các cháu, con vật gì hay bắt chước nhất? - Con khỉ, con khỉ mình làm gì nó cũng làm theo, Mấy đứa cháu hùa nhau reo lên. Tôi gật gù : - Ừ, con khỉ cũng hay bắt chước, song chưa phải là nhất. Lũ cừu cũng là chúa bắt chước, do đó có tên cừu Panurge, để hôm khác ông kể cho các cháu nghe, song chúng chỉ nhái nhau (hiệu ứng bầy đàn). Bắt chước hay nhất là con nhái, thi dụ ông Tàu làm gì thì lãnh đạo ta cứ thế nhái làm theo. Đại hội Đảng ra nghị quyết thì cứ nhái theo các nghị quyết trước, dẫm chân tại chỗ! Đến hết thế kỷ này không biết đã có CNXH hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa. (NPTrọng 24/10/2013).   Lũ cháu phản biện : - Nhái là tiếng Bắc, không kể. Tôi nghiêm nghị: - Tiếng Bắc cũng phải học, nếu không làm sao làm lớn!   Tôi lại đố : - Vậy con gì hay bịa đặt, nói láo, không đúng sự thật? Mấy đứa cháu tôi ngẩn cả người. Mẹ của một cháu đứng ngoài, xen vào : - Là Con Sói (CS), nó bịa chuyện để buộc tội rồi ăn thịt bé cừu.   Tôi bật cười như đồng ý : - Đúng là CS bịa đặt để buộc tội bé cừu. Song con lừa mới là tổ sư lừa lọc, mở miệng là lừa bịp, bưng bít sự thực, be be khoe khoang, nhưng xét ra cũng vô hại. CS thì khác, nói láo chẳng kém, lại còn tàn bạo.   Đến đây thấy câu chuyện đã dài, tôi kết thúc : - Đây câu đố chót của ông : Con gì mình mẩy toàn thân cứng như gang thép, ‘đao thương bất nhập’ là dao chém không đứt, thương đâm đạn bắn không thủng! Lũ cháu có đứa rụt rè : - Con voi ? con tê giác? con cá sấu?   Tôi phì cười, khen ngợi : - Cũng được song chưa đúng hẳn. Con “rắn” mới là cứng nhất. Rắn = cứng là tiếng Bắc, phải học. ‘Cứng rắn’ là từ đôi và ‘Rắn rỏi’ là từ láy chung cho cả ba miền. Da mặt lũ CS cũng rất dày, cứ trơ ra, trừ phi nhắm đâm vào mõm chúng luôn há mở.   Mấy con cừu phải cứng rắn để sống còn với bọn CS; phải có chính kiến, từ bỏ tư duy, tâm lý bầy đàn. Nhân dân Việt Nam cần rắn rỏi về thể chất và tinh thần để sống còn với chế độ ‘một cổ hai tròng’ to bự “Đảng, Nhà nước” và hai Bác”. _____   Câu chuyện hai bác quái nhân thời cuộc. Không phải trong nước toàn là đám cừu non. Lịch sử nước ta ngàn năm một thuở, liên tiếp sản sinh hai kỳ nhân quái kiệt!   1- Một ông thì hồ đồ, ngỡ mình là chí minh, song thiển cận, bôn tẩu giang hồ, ngậm ngải tìm trầm, nhìn gà hóa cuốc, rước về một đống giáo lý Mác-Lê báu vật, nào ngờ tà đạo, sắt máu, đã biến giáo đồ thiện lương thành lũ sói cầm súng giữa đám cừu non. Bà Angela Merkel người Đông Đức, Thủ tướng nước Đức thống nhất đã phải thốt lên, cay đắng : “Cọng sản là thứ chủ nghĩa gian trá nhất! và man rợ nhất!”   Lại hãy nghe hai vị tổ sư K. Marx và V. Lenin nói toạc móng heo, rao giảng : - Học thuyết của CNCS có thể tóm tắt trong một câu: Loại bỏ tất cả sở hữu tư nhân. - Ý nghĩa của hòa bình là không còn sự chống đối CNXH. (Karl Marx 1818-1883). - Trong chính trị không có đạo đức mà chỉ có thủ đoạn. Một tên vô lại (scoundrel) cũng có lợi cho chúng ta chỉ bởi vì anh ta là một tên vô lại. (V. Lenin 1870-1924).   Hệ luận lời giáo huấn của 2 vị tổ sư chủ nghĩa Mác-Lê là : - J. Stalin 1878-1953 :  Quyền lực chính đáng duy nhất đến từ khẩu súng. - Mao Trạch Đông 1893-1976 : Họng súng đẻ ra chính quyền. - Hồ Chí Minh 1890-1969 : ‘Ai đó có thể sai, chứ đồng chí Stalin và Mao Trạch Đông thì không thể sai được’. Tức là cùng một giuộc, ‘cá mè một lứa’ : dùng súng để cướp và giữ quyền.   Một hệ luận khác : Tự xưng đạo đức làm gương mẫu học tập là trò đại bịp. Tuy nhiên Lenin cũng định nghĩa đạo đức là những gì có lợi cho đảng cộng sản!   2- Một ông, là ông kia thì chủ trương lý tưởng hạnh phúc cuộc đời là quyền cao chức trọng, phú quý danh vọng, “lãnh đạo” tối cao. “Cứu cánh biện minh cho phương tiện” : Truyền thông Đảng, Nhà nước đồng loạt đưa tin ông Tổng bí thư Phú Trọng chiều 2.2.2023 tại buổi lễ trao huy hiệu 55 năm tuổi đảng, đã ví von : “Nếu… nếu là đá hãy là đá kim cương; nếu là người hãy là người cộng sản”. [1].   Lời phát biểu của ông Tổng bí thư phú quý chức trọng là chuẩn không cần chỉnh.   Là đá kim cương thì ông sẽ được gắn lên vương miện và vào nhẫn các phu nhân sang trọng vuốt ve. Cầu mong ông Tổng được toại nguyện là đá kim cương, phỉ chí! Là người cộng sản thì được bảo đảm ‘quyền cao chức trọng, phú quý’, được nịnh bợ để rồi giành quyền thỉnh thoảng thốt lên vài câu khoe mẽ lớ ngớ nửa khôn nửa lú. Vd :   “Tệ nạn tham nhũng, cán bộ hư hỏng có cả nhưng nhìn tổng quát lại đất nước ta có bao giờ được thế này không?” (NP Trọng 13/11/2016).   Thói đời “Xấu che tốt khoe” : “hãy là người cộng sản” lại càng giữ kỹ đường lối, chỉ kể tốt. Nửa câu đầu : “Tệ nạn tham nhũng, cán bộ hư hỏng có cả” là phát biểu hớ hên, khinh suất, thẳng đuột, thiếu rào trước đón sau, vì lú nặng. Nửa câu sau : “Đất nước ta có bao giờ được thế này không?” là khôn nhà, tự sướng.     Vâng, nước ta kinh tế, xuất khẩu tăng cao, thì trước tiên hầu bao đảng viên đầy ắp! Kém lắm tép riu đảng viên cũng ‘ăn trên ngồi trốc, cưỡi cổ xóm làng’.   Tóm lại ‘NẾU LÀ NGƯỜI HÃY LÀ NGƯỜI CỘNG SẢN’. Là chí lý hết sẩy, là chân lý cọng sản. Đường ta ta cứ đi, sá gì thiên hạ nguyền rủa! [2]   Chung cuộc hạ màn, nạn nhân là tập thể đất nước, nhân dân Viêt Nam. Hai kỳ nhân vĩ đại tối hậu sẽ bàn giao nước cho ông Tàu Trung Quốc là đồng chí ban phát 16 chữ vàng diệt tộc con rồng cháu tiên. Lũ cừu non, sống chết mặc bay!   Bầy sói bộ hạ con cháu các ông thì đã sớm sở hữu hộ chiếu các nước tự do, tiên tiến.   Nước ta lệ thuộc Tàu đô hộ trên 1000 năm, với sức sống mãnh liệt, dân tộc vẫn tồn tại. Tiếp theo trên 1000 năm nước nhà độc lập, dưới nhiều triều đại, tuy chịu triều cống Tàu song không bao giờ có nguy cơ mất nước. Là do tiền nhân chúng ta có ý chí giữ nước.   Nay Đảng Nhà nước cọng sản Mác-Lê lên ngôi thì giờ phút nào Việt Nam cũng đứng trên bờ vực bị Tàu thôn tính. Là do các lãnh đạo ta đã bị mua chuộc, xỏ mũi, khống chế thông qua tiền tài và ý thức hệ Quốc tế cọng sản, dâng hiến những con cừu non Việt cho sói Tàu. [4].   Vả lại, chủ tịch Hồ Chí Minh chưa chắc đã là người Việt Nam. Ông khác Nguyễn Ái Quốc [3].   Lê Bá Vận.   ----------------          Chú Thích.   [1] Phỏng theo bài thơ phổ nhạc nổi tiếng “Tự Nguyện” của Trương Quốc Khánh (1947-1999) : “Nếu… Nếu là mây tôi sẽ là một vầng mây ấm. Là người tôi sẽ chết cho quê hương”.   [2] Nhận xét về cọng sản của các danh nhân, nguyên thủ quốc gia : - Vladimir Putin (Đương nhiệm Tổng Thống Nga) : “Ai tin cộng sản, là không có cái đầu. Ai làm theo lời của cộng sản, là không có trái tim”. - Angela Merkel (Thủ tướng Đức 2005-2021) : “Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng Cộng Sản. Hôm nay tôi đau buồn mà nói rằng : Cọng sản là thứ chủ nghĩa gian trá nhất! và man rợ nhất! Đảng Cộng Sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá. Cộng Sản đã làm cho người dân trở thành gian dối. - Cố Tổng thống Mỹ Ronald Reagan (nhiệm kỳ 1981-1989): “Làm thế nào để bạn biết người đó là một người cộng sản ? Đó là những người đọc Marx và Lenin . Và làm thế nào để bạn biết người đó là người chống cộng sản ? Vì người đó hiểu Marx và Lenin.”     [3] Giải mã bí ẩn thân thế Bác Hồ - ykh 99 độ. Kẻ cao 1m75 (HCM), người cao 1m62 (NAQ). Cách biệt khá xa.   [4] Sói Tàu và cừu non Việt Nam.    Lấy cớ để vồ ăn thịt, sói Tàu buộc tội bé cừu Việt Nam quậy bẩn nước biển Đông.   Giọng lưỡi báo chí chính thống Trung quốc nói về Việt Nam : “Trung Quốc phải dùng vũ lực để tấn công bọn Việt Nam lòng lang dạ sói. Việt Nam là đất nước “tiểu nhân bỉ ổi không biết xấu hổ”. bọn oắt tì như Việt Nam… Để cho một nước lỏi con như Việt Nam dám xâm lược hải đảo của Trung Quốc, khoan dung thái quá với Việt Nam là hủy diệt chính mình. Dùng vũ lực tấn công Việt Nam cần tàn nhẫn, cần phá hủy triệt để các cơ sở quân sự của Việt Nam, tất nhiên bao gồm cả cơ sở hạ tầng dân sự. Đối với một nước vô liêm sỉ như vậy, chúng ta không cần xem xét những gì là đạo đức và vô đạo đức, chỉ cần phù hợp với lợi ích quốc gia đó chính là cuộc chiến tranh chính nghĩa, nhân dân Trung Quốc cũng sẽ ủng hộ đến cùng”. May 8, 2010 at 9:08pm. Vũ Cao Đàm dịch .  
......

Chuyện chó sói và cừu non 2023 (Phần 1)

Lê Bá Vận Người dân Việt Nam đang trải nghiệm làm thân phận những con cừu xấu số                         Lý lẽ của kẻ mạnh là hơn cả. Chúng ta sẽ chứng minh lát đây. “La raison du plus fort est la meilleure,   Nous l’allons montrer tout à l’heure” (Le loup et l’agneau, ‘The wolf and the lamb’ – Jean de La Fontaine 1621-1695). ———- Nhà thơ ngụ ngôn Pháp La Fontaine, thế kỷ 17 kể chuyện con chó sói và con cừu non, học sinh tiểu học lớp lớn, thời Pháp bảo hộ đều thuộc lòng bài này và thường đưa lên diễn kịch, tiếng Pháp, có khi tiếng Việt, vào dịp các lễ và phát phần thưởng cuối năm học. Cừu non, tiếng Pháp ‘agneau’ là một bé cừu giống đực, dưới một năm tuổi. Nhà thơ kể chuyện đại khái như sau : một con chó sói đang lúc đói bắt gặp một chú cừu non uống nước ở bờ suối.  Sói toan vồ ngay ăn thịt song nghĩ lại nên hài tội bé cừu trước rồi ăn thịt sau, khỏi mang tiếng ỷ mạnh hiếp yếu, lại được dư luận khen nhân từ đạo đức.  La Fontaine đưa ra bài luân lý của ngụ ngôn qua 2 câu thơ bắt đầu : “Lý lẽ kẻ mạnh là hơn cả, chúng ta sẽ chứng minh lát đây”.  Nhân dân Việt Nam lại càng thấm thía lý lẽ này nhất vì họ đang trải nghiệm làm thân phận những con cừu xấu số.  Trước năm 1975, mấy đứa con tôi còn nhỏ, thỉnh thoảng tôi cũng kể chuyện cổ tích cho chúng nghe. Chuyện con sói và con cừu non của La Fontaine là một và chúng rất thích thú vì tôi biết thay đổi thêm thắt đôi chút để câu khách. Mấy chục năm sau tôi lại có dịp kể chuyện sói cừu này cho thế hệ cháu, tuy nhiên lần này trong bối cảnh mới, tôi lại xen vào chuyện thời sự tào lao và mấy đứa cháu mê mẩn nghe sững như muốn tiếp thu trọn câu chuyện, được kể màu mè như sau :  —-   “Một Cừu Non (CN) bé tí mò ra bờ suối, đang uống nước thì một Con Sói (CS) to lớn từ bờ suối phía trên xuất hiện gầm gừ dữ tợn, nhe nanh giơ vuốt như muốn vồ ăn thịt nó.  CN run sợ : – Thưa cán bộ công an (CN nghĩ CS là Công an kinh tế hoặc hình sự), con ra suối uống nước, có làm gì tội tình trái phép mà cán bộ muốn bắt ăn thịt con?  CS quát nạt : – Oắt con, ai bảo mày không có tội à! mày nhiều tội lắm, Mày quậy nước đục ngầu khiến tao uống phải nước bẩn.  – Thưa cán bộ bớt giận, cán bộ uống nước ở trên dòng suối, con uống phía dưới xa thì làm sao dơ bẩn nước uống của cán bộ được? CN bớt sợ, lễ phép trả lời. –  Chính mày làm bẩn nước, đừng chối, CS nổi giận gắt lên. À! đúng rồi tao còn biết suốt năm ngoái mày nói xấu lãnh đạo tham nhũng, bịa đặt tao đánh đập nhân dân. Tội mày cho đi tù học tâp cải tạo lút mùa, chết bỏ xác.  ‘Si nhi bất úy hổ’, trẻ ngu không sợ cọp, CN liều lĩnh bắt bẻ :  – Thưa cán bộ năm ngoái con còn nằm trong bụng mẹ, chưa đẻ thì làm sao con nói xấu ai được”? Hiện giờ con cũng còn bú thêm, từ sau Tết này. – Không mày thì anh mày, chị mày! – Con là con đầu, không có anh, chị.  – Vậy thì một đứa nào đó trong dòng họ nhà mày. Tao còn lạ gì chúng mày phản động, thế lực thù địch, diễn tiến hòa bình, vào nét, phây búc, mạng xã hội, lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân, vi phạm các điều 79, 258 và 331 luật hình sự, mưu toan lật đổ chính quyền cách mạng.  Tao còn đang điều tra chúng mày a dua dinh líu đến vụ án tên tiến sĩ luật dạy trường Luật và đồng bọn tại Sài Gòn phạm luật 331, mới ngày 24 tháng 2 này. Liệu hồn! Chủ tịch nước mới bầu là thạc sĩ Mác-Lê, tuyên giáo gộc, xem cừu là cừu địch. CS theo thói quen nghề nghiệp, xổ nho ‘chi hồ giả dã’ một tràng dài bài bản nói có vần, có lớp lang đâu vào đó, buôc tội cung cách tòa án nhân dân ra phết. Không để CN kịp nghe, kịp hiểu, kịp thở, CS dồn dập đay nghiến : – Chúng mày có kiêng nể gì tao. Bầy chó giữ cừu, lũ chăn cừu chúng mày luôn tìm đuổi đánh tao, người ta nói cho tao biết,   Riêng mày ai cho phép ra suối này uống nước, xâm phạm tài sản Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ [sic], lại hỗn láo với tao. Tao phải trị tội. Đó là chi tiết lời buộc tội mạnh mẽ cuối cùng, CS chấm dứt ngay đối thoại với bản án đã định trước, vồ tới cắn cổ bé cừu lôi vào rừng, ăn thịt.  “La raison du plus fort est la meilleure”, luật CS, ‘còn Đảng còn mình’, luật rừng thời trung cổ bịt mồm khóa miệng, ‘cưỡng từ đoại lý’, dùng võ lực giải quyết. Khéo thay vở kịch này cũng đang được luân diễn tại sân khấu nước Việt Nam CNXH. Theo bản báo cáo của Tổ chức Ân xá Quốc tế “Việt Nam là một trong những nhà tù tích cực nhất trong việc giam giữ các nhà hoạt động ôn hòa tại Đông Nam Á”.[21] Họ là những “tù nhân lương tâm” còn đang bị giam giữ tại nhiều nhà tù trên khắp Việt Nam, trong đó có nhiều nhà báo, Facebooker, các nhân vật tôn giáo, và các nhà hoạt động vì dân chủ và quyền đất đai. Theo công bố của tổ chức Người Bảo vệ Nhân quyền hiện có 253 người đang bị bắt giữ, tuy nhiên con số thực có thể còn cao hơn. (Thứ Năm 04/07/2022). Ở các nước tự do, tiên tiến không bao giờ có dù lâ nửa người tù nhân lương tâm. Cũng bị đánh đập, bắt bớ, giam giữ số lớn dân oan khiếu nại đất đai bị cưỡng đoạt. Nhớ lại miền Nam giàu có sau ngày 30/4/1975 như cừu xén trụi lông, được CS giải phóng của cải, tài sản ti vi, tủ lạnh, máy móc lớn nhỏ, radio, đồng hồ, quạt máy, xe đạp, xe gắn máy, xe hơi, sữa hộp, thuốc men, vải vóc, mỹ phẩm… “đồ tế nhuyễn của riêng tây, sạch sành sanh vét …”, thượng vàng hạ cám, lớp lớp chở ra miền Bắc bần sản.  Người thì bị trù dập, giải phóng hộ khẩu, đẩy ra biển cả, bố trí đi kinh tế mới lao động sử dụng cuốc cày đổi nghề, để lại nhà cao cửa rộng được giải phóng tiếp thu, hoặc đi trại tù cải tạo học tập đổi đời thành lũ cừu non thật sự sống dở chết dở với đám quản giáo quyền uy.   Tội nghiệp mấy đứa cháu tôi chuyện đời xưa mà tưởng thật thiếu đường khóc hu hu.   Tuy nhiên đó là nghiệp mệnh. Con người trong xã hội, theo nghiên cứu, có thể chia thành 2 thành phần chính: sói và cừu.  Cừu sinh ra để làm nạn nhân của sói, để được an phận và để phục vụ sói theo bản năng sinh tồn. Loài cừu thể hiện hiệu ứng bầy đàn, là hội chứng đàn cừu, xu hướng đám đông… bắt chước nhau, được các chế độ độc tài tận tình khai thác.  Cứ xem xã hội Việt Nam hiện đại rập khuôn, phục tùng một bề thì biết./.    
......

Ukraine 1932-1933: Trận đại tàn sát kinh hoàng nhất trong lịch sử nhân loại của Stalin

Vũ Việt DÙ CÓ C.H.ẾT DÂN UKRAINE CŨNG KHÔNG ĐỂ MẤT NƯỚC VÀO TAY ĐỘC TÀI NGA LẦN NỮA NẠN ĐÓI UKRAINE 1932-1933   Giữa thủ đô của Ukraine người ta dựng một bức tượng hình một cô bé gầy gò ôm cây lúa mì trên lồng ngực để tưởng niệm một sự kiện đau đớn dưới thời Xô Viết, đó là nạn đói do chủ nghĩa Cộng Sản gây ra. Năm 1918 Lenin xua Hồng Quân xâm lược Ukraine. Quân đội Ukraine đã chống trả quyết liệt suốt 3 năm. Cuộc chiến kết thúc năm 1921 khi Ukraine bị Nga Xô đánh bại.   Năm 1922 Ukraine chính thức bị sát nhập vào Liên Bang Xô Viết.   Bắt đầu từ năm 1929 Tổng bí thư Joseph Stalin ra lệnh thực hiện chính sách tập thể hóa nông nghiệp lên những quốc gia bị Nga Xô sát nhập. Tuy nhiên, chính sách tập thể hóa nông nghiệp của Mát Cơ Va áp đặt đối với Ukraine được biết là tàn bạo và khốc liệt nhất.   Tất cả các nông trại, gia súc, phương tiện sản xuất, cơ sở buôn bán bị đưa vào hợp tác xã. Toàn dân Ukraine bị tước đoạt hết quyền sở hữu và phải làm thuê cho nhà nước Xô Viết trên chính mảnh đất của mình. Ai bất tuân bị b.ắ.n bỏ hoặc bị đưa đi cải tạo biệt xứ tận Siberia.   Hàng ngàn cuộc phản kháng của người nông dân Ukraine đã xảy ra, nhiều ngàn người Ukraine bị Hồng Quân Sô Viết và đảng Cộng Sản bắt giam và xử tử.   Năm 1930 Nga Xô thiết lập những vùng nông nghiệp cô lập trên toàn cõi Ukraine, không ai được phép đi ra khỏi khu vực của mình. Tất cả các phương tiện vận chuyển bị kiểm soát vô cùng nghiêm ngặt.   Kế tiếp Nga Xô tăng chỉ tiêu sản lượng cho các hợp tác xã nông nghiệp Ukraine với mức độ không một tập thể sản xuất nào có khả năng đạt được. Dù bị cưỡng bức lao động quần quật, hàng ngày người dân Ukraine chỉ được nhận khẩu phần thực phẩm ít ỏi do nhà nước cấp phát. Tình trạng suy dinh dưỡng và đói kém xảy ra khắp nơi, những ai lén mót lúa mì, đào củ khoai tây..v..v..trên những cánh đồng lúa mì bao la, không phân già trẻ con nít, bệnh tật, đói khát đều bị ghép trọng tội phá hoại, ăn cắp tài sản của Nhà nước Xô Viết.   Hậu quả là vào năm 1932-1933 nạn đói xảy ra khắp Ukraine. Các sử gia trên thế giới ước tính có đến khoảng từ 7 đến 10 triệu nạn nhân thiệt mạng.   Trong khi dân Ukraine c.h.ế.t đói Nga Xô đã đem toàn bộ nông sản của nước Ukraine đi xuất khẩu. Số tiền thu về được Stalin dùng để nuôi guồng máy Cộng Sản khổng lồ và để công nghiệp hóa Liên Bang Xô Viết.   Hiện nay có rất nhiều đài tưởng niệm nạn đói Ukraine do Cộng Sản gây ra được xây dựng tại nhiều nơi trên thế giới. Tháng 12/2022 Quốc Hội Châu Âu cũng thông qua một nghị quyết tưởng niệm 90 năm về sự kiện này. Trong cuộc chiến đang diễn ra những đài tưởng niệm nạn đói Ukraine trong vùng quân Nga chiếm đóng đều bị phá hủy. Quân Nga cố tình bôi xóa những dấu tích lịch sử tàn bạo và đen tối của thời Liên Xô cũ. Vì đó dân Ukraine dù có c.h.ế.t đi chăng nữa họ cũng không bao giờ để mất nước vào tay độc tài Nga một lần nữa. *** Mặc dù số người thiệt mạng khổng lồ như thế nhưng trang sử ghê tởm nhất của Sô Viết đã không được nhân loại biết tới trong suốt 70 năm. Người ta khen Stalin đã khéo dấu kín được tội ác tầy trời này trước mắt cả thế giới, cho tới nay trận đại tàn sát này cũng ít được biết tới, nó còn được gọi là The forgotten Holocaust, có thể người ta tưởng nó chỉ là chuyện nội bộ của Liên bang Sô Viết. Dưới thời Lenine. Ukraine diện tích bằng nước Pháp, một đất nước có nhiều ruộng nương mầu mỡ đã bị Nga hoàng cai trị 200 năm. Năm 1917 Nga Hoàng sụp đổ trước cuộc cách mạng vô sản do Lénin lãnh đạo, Ukraine lợi dụng thời cơ đòi tự trị, tuyên bố độc lập, thành lập nước Cộng hòa nhân dân, thủ đô Kiev. Thế nhưng nền tự trị này quá ngắn ngủi, cuối 1917 Lénin tuyên bố các lãnh thổ xưa do Nga hoàng cai trị nhất là Ukraine mầu mỡ đều phải nằm trong Liên bang Sô Viết. Trong 4 năm liên tiếp Quân đôi Quốc gia Ukraine phải chiến đấu chống Hồng quân Bolshevik, chống lực lượng Bạch Vệ trung thành với Nga Hoàng và cả quân xâm lược Đức và Ba Lan . Năm 1921 Sô Viết thắng, Tây Ukraine chia cho Ba Lan, Lỗ Ma Ni, Tiệp Khắc. Sô Viết vơ vét thóc gạo về cứu đói Moscow và các thành phố lớn bên Nga. Kế đó tự nhiên Ukraine lại bị một trận hạn hán gây nạn đói khiến người dân căm phẫn Lénin và Sô Viết. Lénin bèn nới tay để xoa dịu nhân dân Ukraine, thôi lấy thóc gạo, khuyến khích tự do buôn bán. Nhân đó người dân Ukraine muốn tự do, độc lập, khôi phục văn hóa nghệ thuật, phong tục.. cũ. Cuộc chiến kỳ lạ.  Lénin mất năm 1924, Stalin kế vị, nhà lãnh đạo này được coi là một trong vài con người khát máu nhất của thế kỷ. Bộ Lenin Tuyển Tập có ghi lại một bức thư của Lénin, ông ta đã nhắn nhủ “chúng ta không nên dùng đồng chí Stalin, đồng chí Stalin là một người thô bạo” Stalin không chấp nhận phong trào đòi độc lập của Ukraine, ra lệnh đàn áp thẳng tay y như đường lối áp dụng tại Nga. Năm 1929 Stalin cho bắt giam 5,000 trí thức, các nhà khoa học gia Ukraine, kết tội phản loạn đem xử bắn hoặc đầy đi Tây Bá Lợi Á. Đầu thập niên 30, Stalin thực hiện kế họach hợp tác xã nông nghiệp để tiến lên làm ăn lớn xã hội chủ nghĩa trong đó tư sản bị lọai bỏ, ngày nay đường lối canh tác tập thể này được coi như tồi tệ nhất nhưng hồi đó Sô Viết ép dân theo vì lý thuyết Marx bắt phải như vậy. Giới phú nông Ukraine mà họ gọi là Kulaks chỉ chiếm từ 4% tới 5% dân số, phú nông được định nghĩa có từ 24 hoặc trên 24 mẫu đất và có thuê người làm và được coi thành phần nguy hiểm. Ngày 1-5-1930 Đảng Cộng Sản Nga bắt đầu thực hiện Hợp tác xã nông nghiệp, một phần của Kế họach ngũ niên (Five Year Plan), nông dân Nga ít chống đối vì họ đã có truyền thống canh tác cộng đồng từ lâu, đất đai thuộc về làng xã (Mir) không thuộc về cá nhân như tại Ukraine nên họ dễ thích hợp với Hợp tác xã của Cộng Sản. Ngày 30-7-1930 nhà nước hủy bỏ làng xã. Vùng Ukraine trái lại người dân làm ăn cá thể, 80% dân chúng tại thôn quê có ruộng đất riêng từ xưa nên họ chống đối Hợp tác xã ra mặt, Moscow mới đầu tạm thời nhượng bộ. Người Ukraine giết gia súc, ngựa, heo, cừu …dần dần trước khi gia nhập hợp tác xã khi ấy nhà nước ra lệnh tử hình ai giết gia súc. Những người chống đối Hợp tác xã bị lưu đầy, chính quyền Sô viết mở tuyên truyền kêu gọi nhân dân Ukraine ủng hộ chính quyền cách mạng nhưng thất bại, mặc dù dọa nạt khủng bố nhưng nông dân Ukraine vẫn chống đối, phá hoại, đốt nhà không đầu hàng, họ lấy lại nông cụ, gia súc mà Hợp tác xã đã chiếm trước đây, ám sát các viên chức Sô Viết. Trung ương đảng Nga đưa mật vụ quân đội sang đàn áp cuộc nổi dậy nhưng kháng chiến quân Ukraine vẫn tiếp tục chống đối, họ muốn làm ăn cá thể như xưa. Nông dân Ukraine thách đố Stalin. Việc chống gia nhập Hợp tác xã chỉ là một nguyên do, Ukraine còn chống đối về mặt chính trị, họ muốn đòi độc lập, tự do. Stalin trước hết cho thanh toán hành quyết hàng nghìn trí thức Ukraine, nhà văn nhà báo, nhà lãnh đạo. Âm mưu đòi độc lập cho Ukraine không phải chỉ ở làng xã mà mà ngay cả ở Trung ương đảng Cộng Sản Ukraine. Sô Viết cho thanh trừng dữ dội, nhiều người tự tử, nhiều nhà văn, đảng viên cũng tự tử. Cuộc chống đối của Ukraine với Sô Viết y như trứng chọi đá, cuộc chiến giữa người nông dân với cuốc xẻng và Hồng quân , mật vụ Nga vũ trang súng đạn. Làng mạc bị bao vây, tấn công bằng đại bác xe tăng, máy bay ném bom bắn phá.. khiến một Đại tá công an Nga sô phát khóc nói với một ký giả, ông cho biết mình đã chiến đấu trong hàng ngũ Hồng quân chống Bạch Vệ thời nội chiến bây giờ được lệnh bao vây tấn công những người dân vô tội. Hatayevich, một đảng viên cao cấp Sô viết cho biết cuộc chiến đấu ác liệt giữa Sô Viết và nông dân Ukraine đang diễn ra, một cuộc chiến sinh tử, năm 1933 là thử thách giữa sức mạnh của Đảng CS Nga và sự chịu đựng của nông dân, họ sẽ nếm mùi đói để xem ai làm chủ nơi đây. Cuộc chiến 1932-33 một cuộc chiến kỳ lạ nhất lịch sử.            
......

Ông Võ Văn Thưởng con ai?

Thao Ngoc   Vậy là nhà nước VN đã có vị chủ tịch nước mới toanh, mà lại là vị chủ tịch nước trẻ nhất trong lịch sử, khi mới 53 tuổi.   Từ nay chiếc ghế đủ 4 chân, không sợ gập ghềnh, lúc lắc như khi thiếu chân.   Vậy là từ nay trong hàng ngũ tứ trụ triều đình ấy, đã có đủ đại diên 3 miền Bắc-Trung-Nam, không bị bọn thù địch xuyên tạc là bọn bake giành hết phần ngon. https://baochinhphu.vn/dong-chi-vo-van-thuong-duoc-bau...   Vì là vị chủ tịch trẻ nhất lịch sử, hơn nữa dân ta vốn có truyền thống nồng nàn yêu nước và yêu mến các vị lãnh tụ, nên thiên hạ tò mò muốn biết thân thế và sự nghiệp ông này như thế nào, con cái nhà ai, xuất thân từ dòng giống nào, cha mẹ là ai mà có đứa con làm nên sự nghiệp như vậy? Vì ngạn ngữ VN có câu: “Đẻ con khôn..L mát rười rượi”…. vậy là thiên hạ đua nhau đi tìm cái tung tích ông chủ tịch nước.   Nhưng thật lạ lùng.   Theo Wikipedia. Phần Xuất thân và giáo dục như sau: Ông Võ Văn Thưởng sinh ngày 13 tháng 12 năm 1970 tại Hải Dương,nguyên quán ở An Phước, Mang Thít, Vĩnh Long.Gia đình của ông rời vùng miền Nam trong thời kỳ Chiến tranh chống Mỹ…Không có một câu một dòng nào nói về đấng sinh thành của ông là ai?   Tiếp tục tìm hiểu, thì ngay trong trang chinhphu.vn, là cơ quan ngôn luận của chính phủ, trong bài   “TIỂU SỬ ĐỒNG CHÍ VÕ VĂN THƯỞNG, CHỦ TỊCH NƯỚC CỘNG HÒA XÃ HỘI CHỦ NGHĨA VIỆT NAM” như sau:   “Đồng chí Võ Văn Thưởng sinh ngày: 13/12/1970; dân tộc Kinh; vào Đảng ngày 18/11/1993, chính thức ngày 18/11/1994; quê quán xã An Phước, huyện Mang Thít, tỉnh Vĩnh Long; trình độ lý luận chính trị: Cao cấp; trình độ chuyên môn: Thạc sĩ Triết học….”Mà cũng không có câu nào nói về việc ông Võ Văn Thưởng là con ông nào bà nào, còn sống hay đã chết. nếu ông Thưởng sinh năm 1970 thì khả năng là cha mẹ còn sống là rất cao. chinhphu.vn https://xaydungchinhsach.chinhphu.vn › chan-dung-tieu...   Dù sang hèn, giàu nghèo gì thì đã là con người thì phải có cha có mẹ. Chẳng lẽ từ trên trời rơi xuống hay dưới đất chui lên?   Ngược thời gian. Ngay ông Nông Đức Mạnh, về phần cha mẹ ông cũng được viết như sau:   “Cha mẹ ông là ông Nông Văn Lại và bà Hoàng Thị Nhị”. Người ta có thể hiểu cha ông Mạnh hoặc tên là Lai, hoặc là ông này được lai giống từ người Kinh và người Tày, vì từ lai có nghiều nghĩa. Và khi có phóng viên nước ngoài hỏi ông Mạnh rằng, ông có phải là con ông HCM như tin đồn không? Thì ông Mạnh bác bỏ và nói rằng: "Ở Việt Nam ai cũng là con cháu Bác Hồ cả."   Câu trả lời rất tuyệt vời, lấp lửng, ai muốn hiểu sao cũng được. Chứng tỏ ông ấy đâu đến nỗi tù mù. Vậy mà thế lực thù địch cứ nói ông ý Tài Nông Đức Cạn, vì chúng ghép ông ý họ Nông, tên lót là Đức, và quê ở Bắc Cạn. Cũng vì để trống mà không công bố cha mẹ ông Thưởng là ai, chính là mảnh đất cho các luồng dư luận và các nhà đoán mò tha hồ tìm tòi.   Có nguồn tin nói rằng, Ông Võ Văn Thưởng là con ông Nguyễn Quang Hà và bà Phan Lương Cầm. Năm 1968, bà Phan Lương Cầm(sinh năm 1943) người gọi Tố Hữu bằng cậu ruột, đi nghiên cứu sinh tại Liên Xô. Cũng những năm đó, ông Nguyễn Quang Hà sinh năm 1937, cũng đi nghiên cứu sinh tại Liên Xô. Hai người gặp nhau và yêu nhau.   Kết quả mối tình này là cậu bé sau này có tên Võ Văn Thưởng ra đời. Vì ông Hà đã có vợ con ở VN nên hai người không thành đôi được. Ông Nguyễn Quang Hà sau khi lấy bằng Tiến sĩ, được điều về công tác tại Viện Điều tra, Quy hoạch rừng (năm 1972), và năm 1992 làm bộ trưởng bộ lâm nghiệp   (1992-1995). Năm 1995, Bộ Lâm nghiệp, Nông nghiệp và Công nghiệp thực phẩm và Thủy lợiThủy lợi sát nhập thành bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn. Ông Nguyễn Quang Hà làm thứ trưởng. Trong vụ án Lã Thị Kim Oanh, ông Hà có dính lúi, bị bắt giam, nhưng đến phiên phúc thẩm, ông Hà được hưởng án treo.   Bà Phan Lương Cầm sau khi sinh, mang con về cho mẹ tại Hải Dương nuôi nấng. Sau khi lấy bằng Tiến sĩ, bà Cầm về giảng dạy tại trường ĐHBK HN.   Tháng 4 năm 1982 Võ Văn Kiệt ra Hà Nội giữ chức Chủ nhiệm Ủy ban Kế hoạch nhà nước. Được ông Tố Hữu mai mối, ông Kiệt và bà Cầm đến với nhau. Không biết đám cưới của hai người được tổ chức lúc nào, nhưng từ năm 1992, khi ông Võ Văn Kiệt giữ chức thủ tướng CP, thì bà Cầm được gọi là phu nhân thủ tướng. Phải thừa nhận ông Võ Văn Thưởng vào hạng người thật thà và vô tư. Khi mới ngồi vào chức trưởng ban tuyên giáo TƯ, khi được hỏi ông có biết ngày 17/2/1979 là ngày gì không?Ông Thưởng trả lời rằng, tôi mới nhậm chức nên chả biết ngày 17/2/1979 là ngày gì cả. Nếu như gọi ông chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, người đứng đầu quốc gia, là vua, thì bà Phan Lương Cầm là người hiếm hoi trong lịch sử, một lúc 2 chức danh khi còn sống, vừa là hoàng thái hậu(mẹ vua), vừa là đệ nhất phu nhân của cựu thủ tướng. tn 4/3  
......

Hỏa lực của Putin đã đánh thức “những con sư tử” ngủ yên suốt 70 năm

Quân Nga bắn phá tháp truyền hình Kiev. (Ảnh chụp màn hình video) Phạm Đức Bảo Vào ngày thứ 6 của cuộc chiến Nga xâm lược Ukraine, có thể đã lộ rõ cuộc chiến này sẽ làm thay đổi cục diện chính trị quốc tế trong tương lai và phá vỡ vĩnh viễn sự cân bằng quyền lực chính trị quốc tế hiện nay. Cuộc chiến xâm lược của Putin đã thúc đẩy hoàn thành nhiều nhiệm vụ mà vốn dĩ trước đây thường “bất khả thi”. Liên minh châu Âu (EU) vốn luôn kiên định con đường ứng xử hòa bình thì nay đã trở thành nhà cung cấp vũ khí và thậm chí cả máy bay chiến đấu cho quân đội Ukraine. Quyết định tài trợ đạn dược và tài chính của EU là chưa có tiền lệ. Ngoài việc hoan nghênh Ukraine gia nhập, EU cũng đã sử dụng “Quỹ Hòa bình EU” để chuẩn bị cung cấp 500 triệu euro cho Ukraine trang bị vũ khí. Đồng thời viện trợ quân sự hùng hậu đã được EU triển khai: cung cấp máy bay chiến đấu đã sẵn sàng cho Ukraine (bao gồm phi công). Hình thức hỗ trợ này gần giống như nước Mỹ hồi năm 1941 lập ra “Đội Hổ bay” (Flying Tigers) để hỗ trợ cho Trung Quốc trong chiến tranh chống Nhật. Ngoài ra, mới hôm thứ Hai (28/2), EU và Mỹ cho biết sẽ thành lập đội quân tình nguyện tham chiến ở Ukraine, thì đến thứ Ba đợt quân tình nguyện đầu tiên của Anh và Mỹ đã đến Kyiv và ngay lập tức bắt đầu chiến đấu. Tuy là quân tình nguyện nhưng thực chất đằng sau đó là hành động của quốc gia nên đội quân không khác gì quân chính quy. Trước đây trong cuộc chiến tranh chống Nhật Bản, người dân Trung Quốc đã phải chịu đựng 10 năm trong hoàn cảnh tuyệt vọng và phải đến khi xảy ra sự kiện Trân Châu Cảng, họ mới thực sự có được trợ giúp quy mô lớn từ các đồng minh, nhưng người Ukraine ngày nay đã rất may khi chỉ 4 ngày sau khi hứng chịu cuộc chiến đã nhận được các hình thức hỗ trợ, cho thấy thế giới đã có nhiều tiến bộ sau hơn 70 năm. Đáng chú ý nữa là nước Đức vốn lâu nay nỗ lực xu thế hòa bình thì cuối cùng đã đi đầu trong mục tiêu chi tiêu quốc phòng của NATO. Sau những do dự ban đầu, Đức đã phá bỏ vùng cấm và đồng ý cung cấp vũ khí cho Ukraine. Berlin đồng ý cung cấp cho Kyiv 1000 bệ phóng tên lửa chống tăng, 500 tên lửa đất đối không di động Stinger, 9 lựu pháo, 14 xe bọc thép và 10.000 tấn nhiên liệu. Kể từ bây giờ, chi tiêu quân sự của Đức sẽ tăng từ khoảng 1,5% GDP lên hơn 2%, một ngân sách đặc biệt trị giá 100 tỷ euro sẽ được thúc đẩy để tái trang bị cho quân đội nhằm xây dựng lực lượng vũ trang hùng hậu hơn, và ngay lập tức ngân sách quốc phòng của Đức đã tăng vọt lên hàng thứ ba trên thế giới, điều này sẽ tác động sâu sắc đến cục diện EU. Các thế hệ tổng thống Mỹ đều đã yêu cầu Đức tăng chi tiêu quân sự, nhưng suốt 30 năm qua người Đức không thực hiện, chỉ đến khi động thái của Putin đối với Ukraine đã khiến Đức phải triển khai lập tức. Thậm chí chính hành động của Putin đã khuấy động chính sách mở rộng EU đã ngủ yên từ lâu, vốn đã bị đóng băng trong khoảng một thập kỷ. Đó là lý do mọi nỗ lực của Ukraine trong hơn 10 năm để mong gia nhập EU nhưng không thể thực hiện. Tuy nhiên hành động của Putin đã khiến EU thay đổi 180 độ. Hôm thứ Hai (28/2), Chủ tịch EU Ursula von der Leyen đã nói rõ rằng Ukraine được hoan nghênh gia nhập EU. Putin không chỉ mất Ukraine, mà bây giờ là cả Thụy Điển và Phần Lan. Những “người bạn hiền” trung lập lần này vô cùng khiếp sợ và tuyên bố công khai về việc muốn gia nhập NATO. Phần Lan và Nga vốn có mối thâm thù lâu đời, từng nhiều lần răn đe nhau, trước đây do dè chừng Nga nên Phần Lan ngại gia nhập NATO, nhưng lần này đã không còn giữ khách khí. Đặc biệt là Thụy Điển thậm chí còn viện trợ cho Ukraine 5000 “vũ khí chống tăng hạng nhẹ thế hệ tiếp theo” (NLAW). Nói Thụy Điển là “người bạn hiền” vì đất nước này đã trung lập kể từ năm 1814. Họ không tham gia vào các cuộc chiến tranh thế giới như Thế chiến thứ Nhất và Thế chiến thứ Hai. Mãi sang thế kỷ 21 thì Thụy Điển mới bắt đầu tham gia vào các tổ chức quốc tế. Đối với một nước không ý thức về đối ngoại như vậy mà đã thay đổi truyền thống để bắt đầu can thiệp vào các cuộc xung đột quân sự, có thể tưởng tượng được cú sốc mà cuộc chiến Putin gây ra tác động như thế nào vào những công dân EU vốn dĩ lâu nay chỉ chú trọng “con đường hòa bình”. Nhưng so với Thụy Điển thì Thụy Sĩ còn có truyền thống trung lập lâu đời hơn, được biết đến với hoạt động kinh doanh ngân hàng nổi tiếng. Thời Đức Quốc xã khét tiếng là vậy nhưng Thụy Sĩ vẫn không bỏ hỗ trợ cung cấp dịch vụ tị nạn tài chính. Nhưng ngày nay thật bất ngờ khi Thụy Sĩ đã tuyên bố đóng băng tài sản của Nga tại Thụy Sĩ, bao gồm cả của chính Putin. Có thể nói Putin đã được hưởng “đãi ngộ” mà ngay Hitler cũng không có được. Kể từ cuộc khủng hoảng di cư năm 2015, các nước Đông Âu như Ba Lan luôn phản đối gay gắt chính sách đối với người nhập cư của EU. Nhưng giờ đây cánh cửa của “pháo đài EU” này cũng đã được mở toang, những người tị nạn Ukraine được chào đón với vòng tay rộng mở ở Warsaw. Dự kiến tuần này, EU ​​sẽ đồng ý cho công dân Ukraine được phép tạm trú trong khối với thời hạn trước mắt là 3 năm. Đáng chú ý là nước Anh lâu nay luôn cứng rắn với chính sách nhập cư cũng đã cam kết trong vòng 12 tháng tiếp nhận 100.000 người tị nạn Ukraine. Những diễn biến mới về chính sách di dân kể trên cho thấy hoàn toàn trái ngược với kế hoạch của EU sau khi Afghanistan sụp đổ: trả tiền cho “các nước vùng đệm” tiếp nhận người tị nạn Afghanistan nhằm ngăn họ đến EU. Theo .visiontimes.com  
......

Chiến tranh Ukraina ảnh hưởng như thế nào đến các nước chuyên quyền

Chi Phương - RFI Sau một năm Nga xâm lược Ukraina, tác động của cuộc chiến đối với các nước theo chế độ chuyên quyền, Trung Quốc Nga, Iran, Bắc Triều Tiên, như thế nào ? RFI xin trích dịch, giới thiệu bài phân tích của Raymond Kuo, nhà nghiên cứu về chính trị tại viện tư vấn RAND Corporation, tác giả của cuốn “Following the Leader” (2021) and “Contests of Initiative” (2021).Bài đăng trên trang The Diplomat ngày 21/02/2023.  Chiến tranh Ukraina có củng cố quyền lực cho các quốc gia chuyên quyền như Trung Quốc, Nga, Iran và Bắc Triều Tiên hay không ?   Tôi không nghĩ rằng cuộc chiến mà Nga tiến hành ở Ukraina, củng cố quyền lực cho các nước chuyên quyền. Nếu có tác động nào, thì cuộc chiến này đã làm nổi bật mức độ nguy hiểm của các quốc gia theo chủ nghĩa xét lại, độc tài. Các chế độ lãnh đạo bởi các cá nhân độc tài như chế độ của Putin, thường bị bao phủ bởi sự thiếu thông tin và lối tư duy tập thể (groupthink), dẫn đến việc chính sách đối ngoại dễ thay đổi và xung đột quốc tế. Hành động của Nga đã làm suy giảm sức hấp dẫn của hình thái chính phủ chuyên chế, cũng như là uy tín và vị thế toàn cầu của Matxcơva.     Sự kháng cự của Ukraina đã đánh bại quân đội Nga, làm lộ rõ những điểm yếu nghiêm trọng về chỉ huy và tác chiến của một lực lượng quân sự, từng được coi là hàng đầu. Matxcơva là một trong những nhà xuất khẩu vũ khí hàng đầu nhưng nay lại cần những vũ khí đó cho lực lượng của mình. Điều này đã hạn chế một trong những công cụ ngoại giao chính của Nga và hiệu quả yếu kém của các loại vũ khí đó trên chiến trường đã khiến Ấn Độ hủy bỏ việc mua máy bay trực thăng Ka-3.      Những hành động của 4 quốc gia Trung Quốc Nga, Iran, Bắc Triều Tiên đã làm tổn hại an ninh toàn cầu như thế nào ?     Chiến tranh đã cho thấy là trật tự an ninh toàn cầu mong manh đến mức nào, thôi thúc các nước châu Âu và châu Á tăng cường quốc phòng và siết chặt các liên minh. Đáng chú ý là những đối tác lớn của Hoa Kỳ : Liên Minh Bắc Đại Tây Dương (NATO), Hàn Quốc, Úc, … đã gia tăng hợp tác chính sách để đối phó lại với Nga và Trung Quốc, gợi mở ra mối quan tâm lớn hơn đối với an ninh toàn cầu, bởi vì chế độ Nga và Trung Quốc - hai thách thức nổi bật nhất.   Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng có một hạn chế về mức độ áp dụng và hữu íchkhi xem xét dưới góc độ chế độ dân chủ so với chế độ chuyên quyền để hiểu tác động toàn cầu của cuộc chiến Nga xâm lược Ukraina. Trong khi có ít nghi ngờ về cấu trúc chính trị trong chính sách của nước Nga, đã tạo điều kiện thuận lợi cho các quyết định tiến hành cuộc chiến của Putin, việc vi phạm chủ quyền lãnh thổ dường như đã kích động phản ứng toàn cầu, chứ không nhất thiết là phải do mô hình chế độ.    Các nước thành viên của Liên Hiệp Quốc hầu hết đều đã bỏ phiếu lên án hành động xâm lược của Nga và việc sáp nhập 4 tỉnh của Ukraina. Có thể thấy một sự đa dạng về chế độ của các nước đã bỏ phiếu thông qua nghị quyết này : dân chủ, quân chủ chuyên chế, đảng cầm quyền chuyên chế,…Đúng là những nước đã bỏ phiếu trắng hoặc bỏ phiếu phản đối những nghị quyết đó hầu như là các nước độc tài.   Nhưng các nước này cũng có xu hướng trở thành những nước bị tẩy chay, cô lập, do vậy chủ nghĩa xét lại, chứ không phải mô hình chế độ, là động cơ khiến họ có lập trường như vậy.   Lãnh đạo của các nước này sử dụng chiến tranh Ukraina để thúc đẩy kế hoạch hành động của họ như thế nào ?    Chiến tranh đã thắt chặt quan hệ giữa Nga, Trung Quốc, Iran và Bắc Triều Tiên. Matxcơva đã mua vũ khí từ Iran và Bắc Triều Tiên và triển khai ở Ukraina. Bình Nhưỡng đã ủng hộ Nga về mặt ngoại giao, ví dụ như bỏ phiếu phản đối hai nghị quyết của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc như đã nêu ở trên. Bắc Kinh cũng hỗ trợ Matcơva về mặt ngoại giao và đặc biệt là đã làm suy yếu các trừng phạt Nga từ Hoa Kỳ, châu Âu và Nhật Bản.   Hơn nữa cũng dễ hiểu là việc Washington dồn mối quan tâm vào châu Âu và Đông Á đã tạo ra một mối lo ngại ở các khu vực khác về mức độ ưu tiên của các vùng này trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ. Điều này đã mang lại cơ hội cho Trung Quốc, gia tăng quan hệ, ví dụ với Ả Rập Xê Út và các quốc gia khác thuộc Hội đồng Hợp tác vùng Vịnh (GGC).   Bốn quốc gia Iran, Bắc Triều Tiên, Trung Quốc và Nga đã thống nhất đổ lỗi chiến tranh xảy ra (ít nhất là một phần) là do sự bành trướng của Hoa Kỳ và NATO. Lập luận này có thể đã tạo chút tiếng vang ở châu Mỹ La Tinh và châu Phi. Tuy nhiên đại đa số các quốc gia trong số 28 nước ủng hộ Ukraina, mặc dù thậm chí có nhiều nước hơn, muốn đứng ngoài cuộc chiến.   Điều này có thể chỉ ra một hạn chế quan trọng đối với khả năng của các nước chuyên chế. Có một mối lo ngại và chính đáng về các chiến dịch xuyên tạc thông tin của 4 nước này. Tuy nhiên lý do Nga xâm lược Ukraina thường không được chấp nhận. Các quốc gia này có thể đạt được hiệu quả, làm trầm trọng thêm các chia rẽ vốn có giữa các phe phái trong một nền dân chủ mà họ nhắm tới. Nhưng cả bốn nước này đều gặp khó khăn trong việc thúc đẩy và kiểm soát các thông tin “tích cực” của chính các nước này. Điều này phản ánh hạn chế trong quyền lực mềm của 4 nước.   Hoạt động của các nước chuyên quyền này thách thức và ảnh hưởng ra sao đến vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ ?   Nếu như Nga giành chiến thắng quyết định và nhanh chóng tại Ukraina, thì chúng ta có thể chứng kiến một sự chuyển hướng lớn ở nhiều nước đối với Matxcơva và có thể là cả với Bắc Kinh. Chiến thắng đó có thể củng cố quyền lực của Nga ở châu Âu hoặc gần lục địa này, nâng cao uy tín của Nga và làm Hoa Kỳ bị bẽ mặt vì bất lực trong việc ngăn cản Nga xâm chiếm Ukraina. Điều này cũng có lẽ đã mở ra một cánh cửa rộng lớn đối với chủ nghĩa xét lại về lãnh thổ bởi vì các quốc gia đã nhận thấy rằng Hoa Kỳ ít có khả năng và/ hoặc ít sẵn sàng ngăn cản sự đã rồi (Nga xâm lược Ukraina). Một vài đối tác của Hoa Kỳ ở châu Âu và Đông Á có thể sẽ tăng cường các chuẩn bị về mặt an ninh, giống như những gì mà họ đang làm hiện nay. Tuy nhiên, một số khác thì sẽ cố gắng thích nghi với Matxcơva và Bắc Kinh, làm suy yếu sự lãnh đạo của Hoa Kỳ.   Dĩ nhiên là điều đó không phải là những gì đang xảy ra hiện nay. Nga, Trung Quốc, Iran, và Bắc Triều Tiên, nhìn chung, đang tuân theo chính sách đối ngoại đã có từ trước, nhưng các nước này phải đối mặt với một nhóm gồm các đối tác châu Âu và Đông Á có sự phối hợp chặt chẽ hơn. Đặc biệt là Matxcơva đã phải đối mặt với mọi thứ mà nước này muốn tránh đó là : NATO hồi sinh, châu Âu giảm phụ thuộc vào năng lượng của Nga, kinh tế và quân sự bị tàn phá. Sự ủng hộ của Bắc Kinh đối với Matxcơva đã làm tổn hại đến mối quan hệ của Trung Quốc với châu Âu. Châu lục này gần đây đã bắt đầu đánh giá lại lập trường của mình đối với tình hình an ninh ở Đông Á.   Thêm vào đó, 4 nước này đang phải đối mặt với những cơn gió thổi ngược khác. Một trong số đó là sự mất cân bằng trong nền kinh tế của Trung Quốc, đe doạ đến khả năng tiếp tục tài trợ cho các dự án hạ tầng lớn và mở rộng sức ảnh hưởng về kinh tế của nước này. Nhìn chung, chúng ta đang chứng kiến sự suy yếu trong các nỗ lực của các nước chuyên quyền để thách thức Hoa Kỳ, và sự ủng hộ mạnh mẽ ngoài mong đợi đối với các chuẩn mực làm nền tảng cho trật tự quốc tế, như là chủ quyền lãnh thổ của một quốc gia.     Làm sao có thể đánh giá tác động của các hành động chuyên quyền lôi kéo các nước Nam Bán Cầu chấp nhận giải pháp thay thế, đi theo chế độ quản trị phi tự do ?   Tôi đã vẽ ra một bức tranh nhìn chung là tích cực về tác động toàn cầu của cuộc chiến Nga xâm lược Ukraina. Tuy nhiên có hai thứ có thể làm giảm các tác động tích cực đó. Đầu tiên, Ukraina vẫn chưa giành được một chiến thắng mang tính quyết định mặc dù có sự hỗ trợ không ngừng nghỉ từ bên ngoài, nhưng điều này có thể thay đổi.   Thứ hai, chiến tranh và các xu hướng lớn hơn, như là tôi đã đề cập ở trên, đã làm giảm đi phần nào sức hấp dẫn của các mô hình chế độ độc tài. Tuy nhiên, Hoa Kỳ và các nước khác, không nhất thiết phải cung cấp một giải pháp thay thế tích cực. Việc người ta muốn thoát khỏi một thứ gì đó thì vẫn chưa đủ mà phải được đưa ra cái gì đó để hướng mục tiêu tới đó. Đó là lý do tại sao mà tôi thấy rằng sự thay đổi trong nước được chính quyền Biden nêu ra trong Chiến lược An ninh Quốc gia là yếu tố quan trọng nhất và cũng là khó khăn nhất để đạt được. Nếu không có điều này, thì các quốc gia, đặc biệt là ở Nam Bán Cầu sẽ tiếp tục đứng ngoài cuộc cạnh tranh giữa các cường quốc lớn, vì có ít lợi ích tích cực khi chọn phe.     
......

Thành viên phong trào Chấn hưng Nước Việt Nguyễn Văn Điển ra tù trước hạn sáu tháng

Ông Nguyễn Văn Điển trước phiên tòa sơ thẩm hồi tháng 1/2018 RFA Ông Nguyễn Văn Điển (hay còn được gọi là Điển Ái Quốc) trở về nhà ở Yên Bái hôm 22/2 trước thời hạn sáu tháng và tiếp tục bị thi hành án phạt quản chế bốn năm. Ông Điển bị bắt cùng với ông Vũ Quang Thuận (Võ Phù Đổng) vào đầu tháng 3 năm 2017 và sau đó là sinh viên Trần Hoàng Phúc trong cùng phong trào Chấn hưng Nước Việt. Tòa án nhân dân Hà Nội cuối tháng 1/2018 kết án ông Điển sáu năm sáu tháng tù giam về tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” theo Điều 88 Bộ luật hình sự 1999. Trong cuộc nói chuyện với phóng viên Đài Á Châu Tự Do (RFA) ngày 28/2, ông chia sẻ về thời gian thi hành án gần sáu năm qua ở Trại giam số 5, Thanh Hóa: “Ở trong tù rất khắc nghiệt, chúng tôi bị giam hai người một buồng, có buồng một người, bị giam 24/24 ở trong buồng giam. Mỗi buồng giam rộng 15 mét vuông, có một sân chơi cũng rộng từng đó, và họ có cho đi lại trong khoảng sân đó. Chúng tôi không được ra sân chơi để tập thể dục hay giao lưu với nhau.” Ông Điển bị giam trong khu dành cho những nhà bất đồng chính kiến mang án "an ninh quốc gia," trong đó có nhà thơ Trần Đức Thạch, giảng viên cao đẳng âm nhạc Nguyễn Năng Tĩnh, cựu trung tá quân đội Trần Anh Kim… Ông cho biết, sân chơi bị quây kín bằng tường cao và lưới thép bên trên trong khi phòng giam không có cửa sổ khiến cho buồng giam rất bí bách và nóng nực trong mùa hè ở một tỉnh miền Trung, đặc biệt với gió Lào trong khoảng tháng 5 đến tháng 7. Một số người đứng lên đấu tranh với giám thị nên từ đầu năm 2023 trại giam mới cho phép các tù nhân chính trị được ra sân chơi chung mỗi ngày hai giờ, vào buổi sáng và buổi chiều. Đấu tranh phản đối việc bị đối xử vô nhân đạo Ông Điển, 40 tuổi, cho biết trong thời gian thụ án tù ở Trại giam số 5, ông nhiều lần đấu tranh phản đối việc bị đối xử vô nhân đạo và đòi trả tự do, trong đó có hai lần tuyệt thực. Một lần tuyệt thực 21 ngày vào đầu tháng 7 năm 2019, hai tháng sau đó ông tuyệt thực trong bảy ngày. Giữa tháng 8 năm 2020, sau một lần trèo lên téc nước của trại giam để phản đối việc bị đối xử vô nhân đạo và đòi được trả tự do, ông bị đưa vào buồng kỷ luật biệt giam trong khu K1 (là nơi giam giữ tù hình sự) trong một tháng 19 ngày nhưng không bị cùm chân. Tại đây, ông bị giam chung với hai tù hình sự, những người có nhiệm vụ giám sát và đe doạ ông. Sau khi ông tuyệt thực hai ngày, trại giam mới đưa ông trở lại buồng giam ở khu tù chính trị. Nhận tội để được đối xử đỡ hà khắc Ông Điển cho biết những tù nhân viết đơn xin nhận tội được trại giam đối xử tốt hơn. Trong hai năm cuối ở trại, ông không còn bị hạn chế đi lại trong buồng giam mà được cho đi lao động ở vườn trong khu vực K3 (là nơi giam giữ tù nhân chính trị- những người bị kết tội trong phần An ninh quốc gia hay Điều 331 của Bộ luật Hình sự 2015). Ông được lao động tự nguyện, trồng rau trong vườn, không phải chịu mức khoán lao động cũng không phải nộp sản phẩm cho trại giam mà được tuỳ ý sử dụng sản phẩm mình làm ra. Do vậy, sau khi thu hoạch rau, ông đem đến nhà bếp để nhờ họ chế biến cho mình.  Chính vì có viết đơn nhận tội nên ông được đưa vào danh sách xem xét giảm án tù, và được giảm hai lần tổng cộng sáu tháng và tám ngày, cho dù ông thấy mình vẫn bị phân biệt đối xử so với những người tù hình sự. Phóng viên có liên lạc với Trại giam số 5 nhiều lần bằng điện thoại để kiểm chứng thông tin ông Điển cung cấp nhưng không có ai nghe máy. Ông Điển từng hoạt động dân chủ từ năm 2007 cùng với ông Vũ Quang Thuận và tham gia bảo vệ quyền lợi cho công nhân lao động Việt Nam ở Malaysia. Năm 2011, họ bị nhà chức trách Malaysia đưa ra toà xét xử và sau đó bị trục xuất về Việt Nam.  Sau đó, ông Thuận cùng một số nhà hoạt động khác lập ra phong trào Chấn Hưng Nước Việt với mục tiêu vận động ôn hòa cho thể chế dân chủ đa đảng tại Việt Nam. Nhóm này có kênh Youtube CHTV chuyên đưa tin về vi phạm nhân quyền, thu hồi đất đai mà không đền bù thoả đáng cho người dân ở nhiều địa phương, tham nhũng và nhiều vấn đề khác của đất nước. Một số thành viên khác của phong trào như nhà báo kỳ cựu Phạm Thành (tức Bà Đầm Xoè), Lê Trọng Hùng, và Lê Văn Dũng (Dũng Vova) cũng đang bị giam trong tù với tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước” theo Điều 117 của Bộ luật Hình sự 2015.  
......

Ai cũng có lần đi tù

Nguoiu Anhuu Tin nhà báo Hàn Ni, Tiến sĩ luật Đặng Anh Quân, Luật sư Trần Văn Sỹ (cựu chủ nhiệm Đoàn Luật sư Vĩnh Long) bị bắt giam trong ngày 24 tháng 3 gây ngạc nhiên, bất ngờ và người dân bàn tán nhiều nhiều về luật pháp Việt Nam. Cả 3 nhân vật bị bắt nầy đều là căn cứ theo điều 331 Bộ luật Hình sự:" Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân ",nội vụ liên quân đến Bà Nguyễn Phương Hằng. Tình tiết thì nhiều, nhưng tóm lại: Bên nầy "tố" quá, bên kia "tố" lại!   Vừa là nguyên đơn, vừa là bị đơn, rồi tất cả đều bị bắt. Vậy thì làm sao mà xử??   cả 3 nhân vật bị bắt đều có một điểm chung cần chú ý đó là: Trình độ học vấn cao, am hiểu sâu rộng chuyên ngành là luật pháp XHCN. Riêng bà Hàn Ny còn là phóng viên của tờ báo "Sài Gòn Giải phóng". Báo đảng của Thành ủy Thành Hồ. Chẳng lẽ khi làm gì, 3 người nầy nhắm mắt, không biết điểm dừng của hành vi của mình ở lằn ranh nào của luật pháp đến độ để bị bắt sao?? Ảnh nhà báo Hàn Ni, Tiến sĩ luật Đặng Anh Quân   Từ 3 vụ bắt nầy,có thể suy ra: Những ai "tố" qua, "tố" lại ": Đàm Vĩnh Hưng, Hoài Linh, Vy Oanh, Thủy Tiên, liên quan trong vụ Nguyễn Phương Hằng cũng có thể bị bắt bất cứ lúc nào!   (Vì hoàn cảnh các nhân vật nầy cũng giống như 3 nhân vật vừa bị bắt là vừa " nguyên "vừa là "bị")!   Bà Ngô bá Thành, Tiến sĩ Luật quốc tế ,quậy phá Việt Nam Cộng Hòa, sau 75 hợp tác với Vi-xi ,làm tới chức Chủ nhiệm Ủy ban pháp luật Quốc hội CHXHCN Việt Nam, nhưng bà nói Luật không ai nghe, nên "bức xúc ",có phát biểu để đời về luật pháp XHCN Việt Nam :   " Rừng luật, nhưng xử luật rừng".   Không cần bận tâm tội gì , rồi ai cũng phải có lần phải ở tù !
......

Sự tái sinh của thế giới mới

Peter Pho Lão cảm thấy tê tái cho cuộc chiến ở Ukraine. Nhìn những đứa trẻ, người già và những con thú cưng vô gia cư đang chờ chủ thì bạn sẽ hiểu rằng nền văn minh của thế giới đang bị hủy hoại. Đây là tất cả những điểm chung thực sự của chiến tranh, nó tạo ra đau khổ và người Ukraine đang phải hứng chịu điều đó. Tuy nhiên, nếu kiên trì chính nghĩa, đau khổ sẽ không vô ích. Chiến tranh tạo ra đống đổ nát, nhưng trên đống đổ nát đó, một sự sống đang mọc lên. Ukraine đang được tái sinh và Zelensky là đại diện tiêu biểu nhất cho điều này.   Lão xin trích dẫn một bức tranh đặc trưng nhất về cuộc chiến này. Người đầu tiên là Zelensky trong bộ quân phục chiến đấu, trong một năm qua, dường như ngày nào anh cũng mặc một bộ quần áo giống nhau, dù ra chiến trường, trong phòng làm việc, đến Washington hay London. Một cảnh khác là chiếc bàn lớn trước mặt Putin. Hai cảnh này tượng trưng cho hai thế giới. Zelensky không phải là chiến lược gia. Nếu anh ta bỏ chạy khi chiến tranh bắt đầu, Ukraine sẽ ở trong tình trạng tương tự như Afghanistan. Đơn thuần anh chỉ là một công dân Ukraine có trái tim yêu tổ quốc và sẵn sàng hy sinh cho giá trị tối thiểu của mình là chống quân xâm lăng, đoàn kết và lãnh đạo nhân dân đánh bại quân xâm lược Nga. Quyết định lớn nhất của anh là ở lại và chiến đấu. Đây có thể là bản năng, nhiều khả năng là một loại trực giác: Anh như cảm thấy rằng một thế giới mới đang nung nấu và sẵn sàng lộ diện.   Anh còn rất trẻ, được giáo dục tốt và đã từng là một diễn viên, điều này giúp anh luôn đồng bộ với những điều mới mẻ. Trước anh, một số tổng thống Ukraine là "ông lớn", nhưng bản chất của anh chỉ là một người bình thường. Xem một đoạn video, phóng viên đến phỏng vấn bố mẹ anh, căn nhà chỉ khoảng 60 đến 70 mét vuông.   Anh đã ở lại, một phần có lẽ vì kỹ năng diễn xuất của mình, một phần vì khát vọng trở nên một con người vĩ đại, những điều đó đều không quan trọng. Điều thực sự quan trọng là anh phù hợp với tinh thần thời đại và sứ mệnh của Ukraine: Thoát khỏi đế chế già nua và và trở thành một quốc gia độc lập và văn minh.   Quá trình này rất khó khăn. Sự chuyển đổi của Ukraine diễn ra rất quanh co, các tổng thống được bầu trước đó rất tồi tệ, bộ máy quan chức tham nhũng nghiêm trọng, đó là vết thương thể chế mà họ thừa hưởng từ đế chế cũ. Biến đổi không thể chữa lành vết thương này trong thời gian ngắn, ngược lại sẽ khiến nó càng lộ rõ hơn.   Một thế giới mới đã đến: kỷ nguyên Internet di động, mọi người đều có máy ảnh, giống như mọi người đều có súng. Mọi người đều có thể kể câu chuyện của chính mình, bạn đã đúng khi nói rằng mọi người đều là diễn viên, về bản chất, mọi người đều đang diễn câu chuyện cuộc đời của chính mình. Khi chiến tranh bắt đầu, Zelensky giống như một người tự truyền thông. Anh đã quay video và đăng lên mạng xã hội, nói với cả thế giới rằng anh vẫn còn sống.   Một trong những giai đoạn quan trọng nhất, cả quan chức Nga và giới truyền thông đều đưa tin rằng Zelensky đã rời Kiev. Tin tức lan truyền qua các hãng thông tấn, và hầu hết các phương tiện truyền thông đều tin vào điều đó. Trong thế giới cũ, những "tin tức" như vậy cực kỳ tai hại. Rất có thể, nó gây ra một cuộc nổi loạn và binh biến ở Ukraine, cho dù anh vẫn ở lại Kiev thì rất có thể anh vẫn bị “rời đi”. Tuy nhiên, Zelensky đã dũng cảm bước ra khỏi văn phòng, quay video và phát đi, phá tan cuộc chiến dư luận này.   Chẳng mấy chốc, anh đã hiểu điều gì là quan trọng nhất trong cuộc chiến này. Đó là anh. Anh không phải là một nhà chiến lược, cũng không phải là một nhà quân sự, nhưng anh có một trực giác nhạy bén, anh muốn "đóng vai một vĩ nhân”, và cuối cùng trở thành một vĩ nhân. Tài năng thực sự của Zelensky nằm ở khả năng diễn đạt, bắt đầu bằng việc quay video, kêu gọi người Ukraine và người Nga, sau đó là các bài phát biểu, đầu tiên là các bài phát biểu video cho các nước châu Âu, sau đó là các bài phát biểu trực tiếp ở London và Washington.   Đến lúc này, anh không thể thất bại nữa, bởi vì anh trở thành biểu tượng của "thế giới mới".   Trump có thể là nhà lãnh đạo sớm hơn một bước cảm nhận ra thế giới mới. Ông ta đã giành được chiến thắng thông qua Twitter và thiết lập những cách kết nối mới với cử tri. Ông ta rất quyến rũ, nhưng lại có vấn đề với "cốt lõi" - ông ta không dung hòa được với truyền thống tự do của Âu Mỹ, thậm chí thuộc một loại dị dạng.   Zelensky là một "người châu Âu" nắm được mật mã Thế giới mới. Anh kế thừa truyền thống của Churchill và Roosevelt, là người mang trên mình trọng trách bảo vệ thế giới tự do. Trong những thập kỷ sau Thế chiến II, "thế giới tự do" diễu võ dương oai nhưng nội bộ của nó bắt đầu mục nát, các chính trị gia thiếu thành khẩn và sự xuất hiện của Zelensky như bơm một dòng máu mới vào châu Âu già nua.   Tài năng hùng biện của anh tất nhiên là quan trọng, nhưng điều quan trọng hơn là "sự hiện diện" của anh. Các thư viện tràn ngập các bài diễn văn về quyền tự do, nhưng anh đã đứng ở tuyến đầu của tự do, đang thực sự đối mặt với sự nguy hiểm đến tính mạng của mình. Anh đang chiến đấu không chỉ cho Ukraine, mà còn cho toàn bộ "phương Tây". Nói cách khác, trong nhiều thập kỷ, nói về tự do đa phần là một sự sản sinh về ngôn từ và Zelensky đã thổi hồn cho những giá trị và sinh mệnh đằng sau ngôn từ đó—Tự do vẫn đẹp đẽ vì ai đó đang dùng mạng sống của họ để bảo vệ. Thật bi thảm khi các chính trị gia chỉ thao thao bất tuyệt nói về nó bằng những lý thuyết trống không!   Đây là chiến thắng của tự sự. Điều này không phải do anh ta tạo nên, mà là do thời đại đưa đến cho anh ta. Lãnh đạo các nước Âu Mỹ đã dần hiểu ra điểm này: ôm chặt Zelensky chính là tấm vé bước vào "thế giới mới". Cựu thủ tướng Anh, Johnson, là người đầu tiên nhận ra điều này, và Rishi Sunak, người kế nhiệm ông, cũng hiểu điều này. Ông đã đích thân ra sân bay đón Zelensky.   Biden tất nhiên hiểu điều này. Ông mời Zelensky đến Washington, và ông cũng vội vã đến Kiev để "check in". Vì chuyến thăm Kiev và các bài phát biểu của Biden ở Ba Lan, Trump có thể bị loại khỏi vũ đài chính trị. Lão PP rất công tâm, không che đậy những gì mình nhìn thấy, tuy rằng với Trump lão rất có cảm tình và là bạn cố tri trên sòng bạc.   Sau đó là những thay đổi diễn ra ở Đức, Nhật Bản và nhiều nơi.   Có lẽ, một "thế giới mới" đã bắt đầu vào ngày 24 tháng 2 năm 2022.  
......

Khi trí thức Dương Tường bán máu để sống

Ảnh nhà trí thức, dịch giả Dương Tường Lê Quốc Quân  Dịch giả Dương Tường đã về Thiên Quốc, hưởng thọ 92 tuổi. Ảnh Ls Lê Quốc Quân (trái) - Trí thức Dương Tường ( phải)   Ông tên thật là Trần Dương Tường, sinh năm 1932 tại Nam Định, lớn lên và làm việc tại Hà Nội. Ông được coi là một trong những tri thức lưu dung lớn nhất của Hà Nội còn lại từ thời Pháp thuộc.   Ông là nhà thơ, dịch giả nổi tiếng với hơn 50 tác phẩm, chủ yếu từ Tây phương. Nhờ Ông, các tác phẩm văn học nổi tiếng thế giới đã được đến với công chúng Việt Nam.   Khi chúng ta đọc “Cuốn theo chiều gió”, Anna Karenina, Đồi gió hú, Lolita, Cái trống thiếc.…là chúng ta đang thưởng thức sự lao động miệt mài và đầy gian khó của ông trên từng con chữ.   Đặc biệt nhất là việc chuyển thể truyện kiều của Nguyễn Du sang tiếng Anh với sự phóng tác rất riêng nên gọi là “Duong Tuong’s Version”. Nhờ đó, nhiều người trên thế giới đã kịp biết đến một tác phẩm vĩ đại của Việt Nam, ngoài các bản dịch khác.   Ông ốm đã hơn 2 tháng nay và đã từng nói đang chờ đợi đến ngày trở về quê hương vĩnh cửu cùng những người bạn thân thiết của ông đã ra đi đến đó trước.   Xin vĩnh biệt Ông bằng lòng biết ơn vô ngần.   Khi trí thức Dương Tường  bán máu để sống Lê Đức Dục  Qua nay nhiều bạn đọc, bạn bè văn nghệ bày tỏ thương tiếc trước sự ra đi của cụ Dương Tường, dù cụ thọ 92 tuổi rồi. Mình thì nhớ mãi chuyện thời tráng niên cụ Dương Tường phải đi bán máu để sống. Có một thời nhiều trí thức thứ thiệt – (không phải trí thức quốc doanh) đã sống như thế. Trích đoạn này của nhà văn Bùi Ngọc Tấn viết về Dương Tường những ngày tháng bán máu mà sống ấy. *** … “Chuyện bán máu ấy à? Tôi là thằng bán máu đầu tiên trong số anh em mình. Không ai giới thiệu cả. Tình huống những năm 64, 65 ông biết là khó khăn thế nào rồi. Tôi còn nhớ giỗ ông nội tôi mà cả nhà chỉ còn tiền mua rau, không thể nào kiếm được mấy lạng thịt chui làm giỗ. Ðang bí thì gặp ông Ngô Quốc Hạnh, bạn mình. Hạnh làm giám đốc Sở Công Thương thành phố Hà Nội. Hạnh cho một cái phiếu mua vịt. Mừng quá đem về đưa Trinh. Thế là có giỗ. Ông bố mình lúc bấy giờ còn sống. Cụ cứ cám ơn Hạnh mãi. Cả năm sau vẫn thấy cụ nói: Anh Hạnh tốt thật đấy. Thì giỗ bố cụ, cụ không nhớ ơn sao được. Tình thế mỗi ngày một căng. Khó khăn quá. Tôi có nghe người ta nói chuyện bán máu. Nghĩ hay là cứ thử xem sao. Tôi vào bệnh viện Việt Ðức tìm hiểu. Ðúng vào cái hồi tôi xuống ông, gặp ông Hiên cũng đưa cả gia đình xuống, rồi chúng tôi đi nghỉ Ðồ Sơn, sau đợt ấy về là bắt đầu đấy. Tôi đội cái mũ sùm sụp để không ai nhận ra mình. Vào bệnh viện quan sát. Thấy cũng không có gì ghê gớm, mình làm được. Thế là hôm trước thăm dò, hôm sau vào đăng ký bán máu luôn. Hôm bán máu phải nhịn ăn, chỉ uống cà phê sữa thôi. Máu của tôi thuộc nhóm máu O, nhóm máu xã hội chủ nghĩa được chuộng lắm. Số cân của tôi chỉ được bán 150cc thế mà đề nghị bán 200cc cũng gật đầu ngay tắp lự. Ðược tiền và được nhiều phiếu lắm. Thịt, đường, sữa, đậu. Ra cổng các ông bà phe xúm lại hỏi mua phiếu. Ông Lân bán phiếu chứ mình không bán. Mình cầm về đưa cho bà Trinh mà chưa biết giải thích nguồn gốc mấy cái phiếu ra sao. Sực nhớ đến Ngô Quốc Hạnh đã một lần cho phiếu mua vịt, mình bảo: “Anh Ngô quốc Hạnh cho phiếu đây này”. Lần sau cũng lại anh Ngô Quốc Hạnh cho phiếu đây này. Ngô Quốc Hạnh biến thành tiên, thành bụt ở nhà mình. Ông bố mình càng nhắc chuyện năm nọ không có anh Hạnh cho cái phiếu mua vịt thì nguy, mấy bố con không làm nổi cái giỗ cho cụ. Ðưa tiền cho bà Trinh dễ hơn đưa phiếu, cứ nói đại là tiền nhuận bút, mặc dù dạo ấy có được in gì đâu mà có nhuận bút. Về sau những lúc khó khăn quá bà ấy cứ giục mình: “Anh đến anh Hạnh xin ít phiếu đi”. Có lần bí quá mà còn hai tuần lễ nữa mới đến kỳ bán máu, tôi than thở với Lê Phát. Ông có nhớ Lê Phát không nhỉ. Lê Phát đài Tiếng Nói Việt Nam cùng dịch Sê-khốp với tôi. Lê Phát bảo: “Thằng trưởng phòng huyết học là bạn tôi. Ðể tôi viết thư cho nó”. Tường cười. Anh vừa cười vừa thuật lại câu chuyện “đáng buồn cười” cách đây non nửa thế kỷ ấy. Tối hôm ấy anh cầm thư giới thiệu của Lê Phát tới nhà ông trưởng phòng huyết học. Ðọc thư tiến cử của Phát, ông trưởng phòng gật đầu xởi lởi: – Ðược. Sáng mai anh đến. Tôi sẽ bảo chúng nó ưu tiên lấy nhiều cho anh. Ðó là lần Tường bán được nhiều nhất: 280cc! Ðại thắng trở về đài phát thanh Tiếng nói Việt Nam. Lê Phát đã đứng chờ ở cổng, hồi hộp: – Ðược không? Tường ăn mừng thắng lợi với Phát bằng một bữa bia hơi Cổ Tân. Phát hai vại. Tường một vại. Uống xong, Phát nói một câu xanh rờn làm các bàn bia khác cùng quay cả lại: – Hôm nay tao uống máu thằng Tường!  
......

Tổng Thống Jimmy Carter và cộng đồng người Việt tị nạn

Jimmy Carter, Vị Tổng Thống Của Thuyền Nhân Đinh Yên Thảo - VOA "Họ đang chạy trốn khỏi một đất nước đã tước đi các quyền căn bản của họ. Họ tin vào giá trị, khả năng của mỗi người cùng sự tự do cá nhân. Về mặt tâm thức, họ gần với chúng ta hơn là một chế độ cộng sản"... Theo thông báo từ gia đình hồi cuối tuần qua, cựu Tổng Thống Jimmy Carter đã được đưa về nhà để chờ ngày ra đi thanh thản. Ở tuổi 98, ông đã sống quá đủ cho một cuộc đời với những di sản mà nước Mỹ sẽ còn nhớ đến ông, không chỉ trong cương vị tổng thống đời thứ 39 của Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ mà còn là một tinh thần phục vụ và bác ái qua các hoạt động thiện nguyện miệt mài của ông trong bốn thập niên vừa qua, kể từ sau khi mãn nhiệm tổng thống. Cách riêng với người Việt tị nạn, ông là một ân nhân lớn không thể không nhắc đến. Năm 1979, Tổng Thống Jimmy Carter đứng trước một quyết định khó khăn trước vấn đề thuyền nhân Việt Nam đang ồ ạt đổ ra biển khơi hay tạm dung trong các trại tị nạn Đông Nam Á với hy vọng được Hoa Kỳ cùng các nước phương Tây chấp nhận cho định cư. Thăm dò trên CBS và The New York Times cho thấy gần hai phần ba công chúng Mỹ, khoảng 62% người dân cùng một số nhà lập pháp Hoa Kỳ không muốn nhận người tị nạn Việt Nam vào Mỹ. Bất kể điều này, Tổng Thống Carter đã đi một bước xa hơn những gì người khác dự liệu khi tăng số người tị nạn Đông Dương từ 7,000 người được nhận vào Mỹ mỗi tháng lên gấp đôi là 14,000 người, rồi tiếp tục gia tăng về sau. Tại sao ông đưa ra quyết định này? Trong bài báo "Tổng Thống vận động cho thuyền nhân Châu Á" (President Makes Appeal for Asian Boat People) của ký giả Bill Peterson đăng trên tờ Washington Post vào ngày 23 tháng 8 năm 1979, Peterson tường thuật rằng, đứng trên một bờ dốc thoai thoải phía trên sông Mississippi, từng là con đường chính cho những người nhập cư di chuyển về phía Bắc và phía Tây, Tổng thống Carter đã đưa ra một lời kêu gọi đầy cảm xúc cho thuyền nhân Đông Nam Á. Ông phát biểu trước hơn 2,000 cư dân tại đây rằng, "Cho tôi nhắc với quý vị rằng Hoa Kỳ là một quốc gia của những người di dân. Chúng ta là một quốc gia của những người tị nạn. Những người tị nạn Đông Nam Á từng là đồng minh của chúng ta trong cuộc chiến tranh Việt Nam. Họ đang chạy trốn khỏi một đất nước đã tước đi các quyền căn bản của họ. Họ tin vào giá trị, khả năng của mỗi người cùng sự tự do cá nhân. Về mặt tâm thức, họ gần với chúng ta hơn là một chế độ cộng sản". Ông đã trả lời như trên sau khi một sinh viên đặt câu hỏi rằng, liệu người tị nạn có lấy mất đi công việc của người dân Mỹ. Ông tiếp rằng, "Tôi tin rằng, cứ 1,000 người Mỹ có thể giúp cho một người tị nạn đang tìm kiếm tự do chỉ trong một vài tuần, đặc biệt là khi những người này đã chứng tỏ rằng họ mong muốn học ngôn ngữ của chúng ta. Họ quyết tâm đứng bằng đôi chân mình. Vì vậy, tôi hy vọng rằng tất cả người dân Mỹ sẽ nhận ra rằng, gia đình của quý vị đã đến quốc gia này từ nhiều năm trước để tìm kiếm chính xác những điều mà những người tị nạn Việt Nam đang tìm kiếm hiện nay.” Với suy nghĩ gởi đến người dân Mỹ như trên, Tổng Thống Carter đã ra lệnh cho các tàu Mỹ đón những thuyền nhân tị nạn chạy trốn khỏi Đông Dương và cho phép những người tị nạn tái định cư tại Hoa Kỳ nếu họ mong muốn, theo như Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ thông báo vào thời gian này. Ông vận động các nhà lập pháp để gia tăng số người tị nạn Đông Dương, đa phần là người tị nạn Việt Nam được định cư tại Mỹ. Đạo luật Refugee Act of 1980 do Thượng Nghị Sĩ Edward Kennedy đề ra đã cho phép gia tăng số người tị nạn Đông Dương được nhận và giúp đỡ họ tái thiết cuộc sống mới tại Mỹ theo sau chính sách của Tổng Thống Carter. Không dừng tại đây, Tổng Thống Carter đã gởi Phó Tổng Thống Walter Mondale sang Geneva, Thụy Sĩ để họp bàn cùng Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc (UNHCR) cùng các quốc gia phương Tây trong việc giúp đỡ người tị nạn Việt Nam. Chính từ các hội nghị này, Cao Ủy Tị Nạn đã thay mặt Hoa Kỳ thương lượng với Hà Nội để bắt đầu chương trình tái định cư ODP cùng các chương trình HO, con lai về sau này. Tháng 1 năm 1980, văn phòng ODP được thiết lập tại Bangkok, Thái Lan để bắt đầu tiếp nhận hồ sơ ODP. Các nhân viên văn phòng cùng nhân viên lãnh sự quán, Sở Di Trú Hoa Kỳ đã bay sang Sài Gòn mỗi tháng để phỏng vấn những người nộp hồ sơ, cho đến khi văn phòng ODP chính thức được mở ra tại Sài Gòn về sau này. Như lời Tổng Thống Carter phát biểu, chính sách di dân và người tị nạn với người tị nạn Việt Nam đến từ việc ông xem người Việt là đồng minh của Hoa Kỳ. Và cũng như một phần không ít các chính khách hay tổng thống Mỹ khác, ông cũng thuộc hậu duệ của một giòng họ di dân đến từ Anh hàng đôi trăm năm trước nên thông cảm với tình trạng người tị nạn. "Bởi vì chúng ta tự do, chúng ta không bao giờ có thể thờ ơ với số phận tự do nơi khác" là một mục tiêu và cam kết của ông không chỉ với người tị nạn Việt Nam và với cả thế giới. Sinh năm 1924 tại tiểu bang Georgia, có thân phụ từng phục vụ trong quân đội Hoa Kỳ vào thời Đệ Nhất Thế Chiến rồi trở thành một chính khách, Tổng Thống Jimmy Carter, thuộc đảng Dân Chủ cũng đi theo con đường binh ngũ và sự nghiệp như cha mình. Ông được huấn luyện tại Học Viện Hải Quân Hoa Kỳ và phục vụ tại các hạm đội Đại Tây Dương, Thái Bình Dương sau khi tốt nghiệp. Năm 1963, ông ra tranh cử và đắc cử vào Thượng viện Georgia, mở màn cho cuộc đời chính trị của ông. Đến năm 1971, ông đắc cử Thống Đốc Georgia và năm 1976, ông chiến thắng khít khao trước Tổng thống đương nhiệm Gerald Ford thuộc đảng Cộng Hòa lúc bấy giờ để trở thành tổng thống Hoa Kỳ đời thứ 39, từ năm 1977 đến 1981. Ông thất cử trước Tổng Thống Ronald Reagan của đảng Cộng Hòa khi tái tranh cử. Nhiệm kỳ tổng thống của ông không được giới sử học và khoa học chính trị đánh giá cao nhưng hầu hết đều ghi nhận và đánh giá rất cao những đóng góp, các hoạt động cổ súy hòa bình, nhân quyền và thiện nguyện của ông kể từ sau nhiệm kỳ tổng thống trong vòng 40 năm qua, từ năm 1982. Các hoạt động cổ súy và thúc đẩy dân quyền và nhân quyền thế giới của ông qua trung tâm Carter Center tại Atlanta, Georgia đã mang lại cho ông giải Nobel Hòa Bình vào năm 2002. Ông từng phát biểu rằng, "Nước Mỹ không phát minh nhân quyền mà một cách rất thực tế là, nhân quyền đã tạo ra nước Mỹ". Cùng với phu nhân Eleanor Rosalynn Carter, hiện nay 95 tuổi và đã bên cạnh ông trong suốt 77 năm qua, cả hai là những nhân vật chủ chốt trong tổ chức thiện nguyện uy tín Habitat for Humanity, một tổ chức từ thiện có hành dinh tại Georgia và hoạt động tại 70 quốc gia, chuyên giúp xây nhà, cung cấp nước sạch cho người nghèo khắp thế giới. Tin tức về những ngày tháng cuối cùng của cựu Tổng Thống Jimmy Carter đã làm xúc động các chính khách, giới nổi tiếng và người dân Mỹ. Rất nhiều người đã bày tỏ lòng quý mến và tri ân về các đóng góp cùng hoạt động của ông. Bộ Hải Quân Hoa Kỳ cũng ra thông báo đổi tên cho một tòa trung tâm của học viện trở thành Carter Hall nhằm vinh danh ông và các thông báo vinh danh ông đã được nhiều tổ chức gởi ra. Với cộng đồng gốc Việt tại Hoa Kỳ nói riêng, chính sách cưu mang và bác ái của cựu Tổng Thống Jimmy Carter đã trực tiếp hay gián tiếp giúp cho nhiều người gốc Việt có mặt trên nước Mỹ này. Có lẽ đây là điều cần ghi nhận trong hành trình của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ.  
......

Một năm chiến tranh Nga – Ukraine

Cuộc chiến xâm lược Ukraine của Putin. Ảnh: Business Today   Lê Vĩnh - Việt Tân Bối cảnh Ngày 24 tháng Hai, 2022, Tổng thống Nga, ông Vladimir Putin phát động cuộc xâm lược Ukraine. Trong một bài phát biểu trên truyền hình nước Nga vào buổi sáng hôm đó, ông Putin gọi cuộc xâm lăng Ukraine là một “chiến dịch đặc biệt” nhằm “phi hạt nhân hóa” và “phi quân sự hóa” Ukraine, để chống lại chủ nghĩa “dân tộc cực đoan,” “tân phát xít,” mà ông cho là mối đe dọa đối với Nga. Cũng theo ông Putin thì cuộc chiến đó còn để “bảo vệ số dân nói tiếng Nga” ở khu vực phía đông Donbass, vốn đã phải chịu sự “diệt chủng” kể từ năm 2014 (sic). Ngoài ra, ông Putin còn liên kết cuộc xâm lược Ukraine với Liên minh Quân sự Bắc Đại Tây Dương (NATO) do Hoa Kỳ lãnh đạo, với ý định ngăn chặn NATO mở rộng hơn nữa về biên giới phía tây của Nga, đặc biệt là Ukraine lúc đó đang xin được gia nhập khối NATO. Trong khi đó Ukraine và phương Tây nói rằng, cuộc xâm lược của Putin chỉ đơn thuần là một cuộc xâm chiếm đất của chủ nghĩa đế quốc. Nga dự trù cuộc xâm lăng đó sẽ kéo dài một tuần để Nga chiếm thủ đô Kyiv và dựng lên một nhà nước bù nhìn thân Nga ở đó. Nhưng đến nay cuộc chiến đã sắp bước sang năm thứ hai. Mọi dự định vừa kể của Putin đều tan tành theo mây khói. Một vài diễn tiến quan trọng của cuộc chiến theo thời gian Ngay khi chiến tranh nổ ra, Tổng thống Ukraine, Volodymyr Zelensky cam kết Ukraine sẽ chống lại cuộc xâm lăng của Nga. Chính phủ Ukraine ban bố tình trạng thiết quân luật và yêu cầu người dân Ukraine cầm vũ khí. Khởi đầu cuộc xâm lược, khoảng 200.000 lính Nga tấn công vào Ukraine từ phía Bắc, phía Đông và phía Nam. Trong tháng đầu tiên của cuộc chiến, quân Nga gây áp lực mạnh mẽ trên các thành phố lớn nhất của Ukraine, bao gồm cả thủ đô Kyiv. Họ nhanh chóng chiếm được một loạt những thành phố ở miền đông, miền nam và đông nam của Ukraine trước sự kháng cự mãnh liệt của quân dân Ukraine. Đến cuối tháng Ba, các cuộc phản công của quân đội Ukraine đã đẩy lùi các đơn vị Nga ở phía bắc và phía nam, chiếm lại một số khu vực. Tại một vài nơi được tái chiếm, như tại Bucha ngoại ô của Kyiv, nguời ta đã thấy sự tàn bạo của quân Nga đối với dân chúng Ukraine như giết chóc, tra tấn, hãm hiếp, và cướp bóc của cải. Trong chuyến thăm Bucha vào tháng Tư, ông Karim Khan, Công tố viên của Tòa án Hình sự Quốc tế, đã mô tả những nơi đó là “hiện trường của tội ác.” Trong khi đó tại Nga, để dập tắt những cuộc biểu tình phản đối chiến tranh của Nga tại Ukraine, hoặc để ngăn chặn việc người Nga đưa tin về sự thật của trận chiến, ngày 4 tháng Ba, ông Putin đưa ra đạo luật bỏ tù 15 năm những ai đưa tin tức được gọi là “thất thiệt” về cuộc chiến, nhưng bị Putin cho là “tin giả.” Đến tháng Sáu, 2022, sau những trận chiến ác liệt, quân Nga đã kiểm soát được 1/5 lãnh thổ Ukraine, bao gồm thành phố Kherson ở phía Nam nối liền lên vùng Donetsk, và Luhansk ven biên giới Nga. Đầu tháng Chín, các lực lượng Ukraine đã “dương đông kích tây” qua việc tấn công mạnh vào Kherson, lôi kéo sự chú ý của Nga ở đây, nhưng quân Ukraine bất thần tấn công vào miền đông bắc, nơi quân Nga thưa thớt hơn, và nhanh chóng chiếm lại 1/10 lãnh thổ bị Nga chiếm đóng ở tỉnh Kharkiv và thị trấn Izyum. Sự tái chiếm vừa kể của Ukraine khiến ông Putin phải ra lệnh động viên thêm 300.000 quân vào ngày 21 tháng Chín. Lệnh động viên của ông Putin đã tạo nên một làn sóng người Nga chạy khỏi nước để tránh bị bắt đi lính. Đến cuối tháng Chín, Moscow đơn phương sáp nhập bốn vùng lãnh thổ bị chiếm đóng một phần của Ukraine là Donetsk, Luhansk, Kherson và Zaporizhia vào nước Nga. Sự sáp nhập này không được thế giới thừa nhận. Đến giữa tháng Mười Một, sau những cuộc tấn công dữ dội, quân đội Ukraine đã tái chiếm phần phía tây sông Dnipro cuả tỉnh Kherson; Kherson là thành phố lớn phía nam của Ukraine đã bị mất vào tay quân Nga từ đầu cuộc chiến. Lúc đó ông Putin đã tuyên bố Nga sẽ quyết tâm chiếm giữ thành phố này để dùng xưởng đóng tàu trên sông Dnipro. Từ đó đến nay, hai bên đã đã đụng độ nhau những trận chiến đẫm máu, để giành quyền kiểm soát lãnh thổ ở Donbass, bao gồm các vùng Donetsk và Luhansk. Không chiến thắng được trên chiến trường, từ tháng Mười, 2022 đến nay, gần như hàng ngày, Nga dùng hỏa tiễn và máy bay không người lái (drone) tấn công vào các khu dân cư, đặc biệt là vào hạ tầng năng lượng quan trọng, tại các thành phố của Ukraine, như là một phần của cuộc chiến. Dù những cuộc tấn công đó bị coi là vi phạm luật chiến tranh. Về chính trị Trong cuộc xâm lăng của Nga, đã có 3 lần Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc ra nghị quyết chống lại Nga. 1/ Ngày 2 tháng 3 năm 2022, một nghị quyết chống lại sự xâm lược Ukarine của Nga, được 141 phiếu thuận, 5 phiếu chống và 35 phiếu trắng. 2/ Ngày 7 tháng 4 năm 2022, nghị quyết loại Nga ra khỏi Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, được 93 phiếu thuận, 24 phiếu chống, 1 phiếu trắng. 3/ Ngày 12 tháng 10 năm 2022, nghị quyết KHÔNG công nhận 4 vùng của Ukraine bị Nga sáp nhập vào nước Nga, được 143 phiếu thuận, 5 phiếu chống và 35 phiếu trắng. Dân tị nạn chiến tranh Theo Liên Hiệp Quốc, đã có hơn 12 triệu người Ukraine được cho là đã rời bỏ nhà cửa kể từ khi cuộc chiến xảy ra. Hơn 5,6 triệu người đã rời đi sang các nước láng giềng trong khối EU và Canada. 6,5 triệu người khác được cho là phải di dời ngay bên trong chính đất nước Ukraine. Trước khi xảy ra cuộc chiến xâm lăng do Nga tiến hành, trong tổng số hơn 43 triệu dân Ukraine, thì có 37 triệu người sống tại những vùng do chính quyền Kyiv kiểm soát. EU và Canada đã cấp cho những người Ukraine chạy trốn khỏi cuộc chiến, quyền được ở lại và làm việc. Riêng trên 27 quốc gia thành viên của EU thời gian tỵ nạn là ba năm. Những người tỵ nạn nhận được phúc lợi xã hội cũng như nhà ở, điều trị y tế và học hành. Ảnh hưởng quân sự của cuộc xâm lăng 1/ Trước đây, hai quốc gia Bắc Âu (Thuỵ Điển, Phần Lan) là những nước trung lập. Họ tự phát triển vũ khí tinh xảo, hay mua vũ khí tiên tiến để tự bảo vệ. Từ khi cuộc xâm lăng Ukraine của Nga diễn ra, hai quốc gia này đều xin gia nhập NATO. 2/ Chuyên gia Ấn Độ Hemant Adlakha, trong bài viết ngày 20/1/2023 cho rằng, cuộc xâm lăng Đài Loan mà Trung Quốc dự tính, sẽ không diễn ra trong những năm trước mặt. Nga và Ukraine “núi liền núi, sông liền sông,” mà cường quốc quân sự Nga cũng không thể thắng được, nếu vẫn có sự trợ giúp của Tây Phương. Như vậy, cuộc tiến quân của Trung Quốc vượt eo biển 160 km để đánh chiếm Đài Loan (có sự trợ giúp của Hoa Kỳ , Nhật Bản) là điều rất khó thực hiện trong những năm sắp tới. Cuộc chiến trong những ngày sắp tới Hiện nay băng tuyết và bùn lầy khiến quân hai bên không mở được những cuộc tấn công lớn. Tuy nhiên, theo giới quân sự thì quân Ukraine vẫn dùng những hỏa tiễn tầm xa HIMARS đánh vào các trại lính và kho vũ khí của Nga, khiến quân Nga phải rút lui nhiều cứ điểm ra xa mặt trận để tránh các hỏa tiễn. Quân đội Ukraine cũng mở những cuộc xung kích nhắm vào các vùng phía đông nam. Trong khi đó Nga lo gia tăng quân số. Ukraine vẫn xin vũ khí mới từ các nước đồng minh. Theo hãng tin Reuters, tháng 1 năm 2023, Hoa Kỳ đã gửi cho Ukraine những xe quân sự Strykers có gắn súng máy và súng phóng lựu đạn cùng các loại bom cỡ nhỏ “GLSDB” điều khiển bằng GPS có tầm bắn xa 151 km. Loại “bom cỡ nhỏ” GLSDB thực ra là loại bom 250 pound (113 kg). Với tầm bắn đó, các vùng Nga tạm chiếm ở phía đông Ukraine, toàn thể bán đảo Crimea và cây cầu từ Nga nối đến bán đảo đó đều nằm trong tầm bắn của GLSDB. Đến mùa xuân này, các loại xe tăng Leopard 2 do Đức sản xuất cũng sẵn sàng cho quân Ukraine sử dụng. Với các chiến cụ mới đó, tình hình chiến tranh Ukraine trong năm sắp tới có thể sẽ lạc quan hơn. Tuy nhiên, vấn nạn Nga bắn hỏa tiễn và máy bay không người lái để khủng bố dân cư và phá hủy hạ tầng cơ sở của Ukraine vẫn là điều không ngăn chặn được. Tạm kết Cuộc chiến xâm lược Ukraine của Putin hoàn toàn thảm bại. Ông Putin không những không đạt mục tiêu quân sự là khống chế được Ukraine mà còn thất bại cả mục tiêu chính trị là bị thế giới lên án và cô lập. Putin hiện chỉ còn dựa vào Trung Quốc, Iran, Bắc Triều Tiên và Belarus để tìm kiếm sự hậu thuẫn, nhưng trước áp lực mạnh mẽ của Hoa Kỳ và các quốc gia Phương Tây, Trung Quốc và Iran – tuy vẫn bày tỏ thân thiện với Putin – nhưng rất è dè đáp ứng những sự cầu cứu của Nga vì sợ thế giới cô lập và trừng phạt. Chưa ai biết cuộc chiến Ukraine sẽ kết thúc ra sao nhưng sau một năm chiến đấu dũng cảm, chính người dân Ukraine đã thắp sáng niềm tin vào tương lai của tự do dân chủ toàn cầu. Lê Vĩnh  
......

Joe Biden chi hai ngàn tỷ đô la

Ông Joe Biden đã cổ động cho năng lượng sạch trong cuộc tranh cử năm 2020, một dự án bị các công ty dầu phản đối. Nhưng ông đã biết cách thỏa hiệp với họ. Ngô Nhân Dụng Trong hai năm, với những đạo luật mới, ông Joe Biden sẽ thay đổi nước Mỹ trong 10 năm tới. Theo hiến pháp Mỹ, Lập pháp nắm quyền chi tiền, chứ không phải Hành pháp muốn xài bao nhiêu thì xài. Trong hai năm qua, Tổng thống Joe Biden đề nghị và Quốc hội Mỹ đã cho phép chính phủ chi khoảng $2 ngàn tỷ đô la trong 10 năm tới. Số tiền này sẽ thay đổi xã hội Mỹ. Trong năm đầu cầm quyền, 2021, hai đạo luật ra đời, thứ nhất là xây dựng hạ tầng cơ sở. Từ mấy chục năm qua, ai cũng đồng ý nước Mỹ cần tu bổ đường xá, cầu cống, bến cảng, phi trường, mạng dây dẫn điện trên toàn quốc, và nối kết các đường dây cáp cho internet. Trước đó, các đời tổng thống từ W. Bush qua Obama đến Trump đều tính làm nhưng không thành. Ông Biden được các đại biểu cả hai đảng chấp nhận chi $1.2 ngàn tỷ. Khi đảng Dân Chủ còn chiếm đa số ở Hạ viện, đạo luật mang tên “Giảm Lạm Phát” (IRA) được thông qua, chi thêm $1.75 ngàn tỷ nữa, trong đó $400 tỷ thúc đẩy sản xuất “năng lượng xanh” dùng mặt trời hoặc gió thay vì dầu lửa và khí đốt. Số tiền khuyến khích các công nghệ sạch này có thể lên tới $800 tỷ, theo tuần báo Economist. Tiếp theo là đạo luật CHIP ACT chi $280 triệu giúp các công ty sản xuất chất bán dẫn. Cả hai đạo luật sau đều nêu lên một động cơ là ngăn chặn và qua mặt Cộng sản Trung Quốc. Đảng Cộng Hòa không ủng hộ đạo luật IRA. Từ thời 1980, đảng Cộng Hòa vẫn đề cao kinh tế tự do, với ba cột trụ: giảm thuế; giới hạn số luật lệ kinh doanh ở mức tối thiểu cần thiết; và tự do mậu dịch với cả thế giới. Đó là chìa khóa tiến bộ của kinh tế tư bản. Tổng thống Donald Trump cưa bớt cột trụ thứ ba; ông tăng thuế nhập cảng trên hàng hóa Trung Quốc cũng như thép, nhôm mua từ các nước Âu châu và Canada. Trung Cộng đã chuyển các nhà máy qua các nước như Việt Nam, Indonesia sản xuất, để tránh đóng thuế của ông Trump. Joe Biden ngưng chiến với các nước Đức, Pháp, Canada, nhưng tấn công Cộng sản Trung Quốc mạnh hơn, trên một lãnh vực quan trọng hơn, là chất bán dẫn. Nhân bệnh dịch Covid khiến đường dây tiếp liệu gián đoạn, hàng hóa Trung Quốc không thể đưa qua Mỹ dễ dàng như trước, các công ty Mỹ phải chịu tốn tiền sản xuất nhiều thứ chip ở ngay trong nước Mỹ, thay vì mua từ bên Trung Quốc rẻ hơn. Lâu nay công ty Intel chuyên sáng chế các loại chip nhưng chỉ làm những thứ tối tân, không đụng tới những thứ chip rẻ tiền. Đạo luật CHIP ACT trợ cấp cho các công ty Mỹ để họ đổi chiều. Intel sẽ bỏ ra $20 tỷ mỹ kim để xây nhà máy sản xuất những thứ chíp mà trước đây vẫn chê không làm vì không có lời. Các công ty chế tạo chíp khác cũng đầu tư thêm $200 tỷ đô la, lập nhà máy trong 16 tiểu bang, vì chính phủ Mỹ hỗ trợ $280 tỷ. TSMC của Đài Loan dựng cơ xưởng ở Arizona, Micron ở New York, vân vân. Nhưng đòn nặng nhất Biden đánh trên công nghiệp điện tử của Trung Cộng là cấm không cho bán các loại chíp mới nhất và máy móc dụng cụ cần thiết để tạo ra các thứ chíp đó; các công ty Nhật Bản và Hòa Lan cũng phải theo vì không muốn bị Mỹ trừng phạt. Đạo luật mang tên “Giảm Lạm Phát” (IRA) cũng nhắm đối đầu với Trung Quốc, trong cuộc chạy đua tìm các năng lượng mới thay thế dầu lửa, khí đốt. Hiện nay Trung Quốc dẫn đầu thế giới trong việc sản xuất năng lượng xanh, vì họ không đủ dầu, khí để dùng, nguồn nhập cảng thì ở quá xa bên Trung Đông, rất dễ bị ngăn cản nếu có chiến tranh. Vì nhu cầu của chính họ, Trung Quốc đã phát triển ngành “năng lượng mặt trời. Họ đầu tư vào việc sản xuất các dụng cụ để biến ánh nắng thành điện với số tiền gấp mười lần các nước Mỹ và Âu châu cộng lại. Hiện nay họ cung cấp 80% thị trường các “bàn hứng nắng” (solar panels) trên cả thế giới trong khi nước Mỹ không bước chân vào, theo nhật báo The Wall Street Journal ngày 15 tháng 11 năm 2022. Trung Quốc cũng bán các dụng cụ để chế tạo các bàn hứng nắng nhiều nhất thế giới. Trước đây cũng có các nhà chế tạo “solar panels” ở Mỹ nhưng chi phí đắt quá không cạnh tranh được với hàng Trung Quốc, dù hiệu năng cao gấp bốn, năm lần. Đạo luật IRA sẽ thay đổi. Chính phủ Mỹ sẽ giảm thuế cho các công ty sản xuất năng lượng bằng nắng mặt trời và gió. Công ty First Solar đang tăng số sản xuất ở nhà máy tại Ohio và mở thêm cơ xưởng ở Alabama. Công ty Hanwha Qcells sẽ đầu tư thêm $2.5 tỷ vào nhà máy ở Georgia để tăng số sản xuất lên gấp năm lần. Các công ty này sẽ phải vượt qua một trở ngại, là họ chỉ được giúp với điều kiện phải dùng các khí cụ Mỹ, “made in USA.” Hiện nay Trung Quốc độc chiếm thị trường bán các khí cụ này. Phải chờ tới lúc người Mỹ nhảy vô thị trường vì cũng được chính phủ giúp, sản xuất các loại khí cụ đó. Ngân hàng Credit Suisse tính toán vào năm 2030 các công ty Mỹ sẽ cung cấp 90% số bàn hứng nắng dùng trong nước. Solar panels làm ở Mỹ có hiệu năng cao, tạo ra nhiều điện trên cùng một diện tích hứng nắng. Nước Mỹ sẽ xuất cảng thứ hàng mà hiện nay chưa bước vào thị trường. Bộ Năng lượng tiên đoán số năng lượng sạch sử dụng trong nước Mỹ từ 4% hiện nay sẽ tăng lên 37% vào năm 2035. Ông Joe Biden đã cổ động cho năng lượng sạch trong cuộc tranh cử năm 2020, một dự án bị các công ty dầu phản đối. Nhưng ông đã biết cách thỏa hiệp với họ. Chính các đại công ty dầu lửa cũng đang nghiên cứu về năng lượng sạch, chuẩn bị cho tương lai khi các mỏ dầu cạn dần hoặc dân chúng không muốn đốt xăng xông khói. Bây giờ chính phủ Mỹ sẽ giúp các công ty dầu khí trong việc chuyển hóa tìm nguồn năng lượng mới ngoài dầu khí. Nếu không làm gì mới, đến năm 2030 Mỹ sẽ giảm bớt được 30% mức độ khói độc năm 2005; với đạo luật IRA số khói độc sẽ được giảm bớt 40%. Đạo luật IRA cũng phát động nước Mỹ bước vào cuộc chạy đua trong lãnh vực sản xuất xe hơi chạy bằng điện (EV) mà hiện nay Trung Cộng cũng đang dẫn đầu, vì họ thiếu mỏ dầu trong nước. Chính phủ Mỹ sẽ hỗ trợ, trực tiếp và gián tiếp cho các công ty xe hơi nếu làm xe điện, EV. Kết quả thấy ngay; các công ty xe hơi ở Mỹ đã bỏ ra $68 tỷ mỹ kim trong năm 2022, con số cao nhất trong nhiều chục năm, nâng tổng số đầu tư mới lên $290 tỷ trong công nghiệp chế tạo. Đầu năm nay công ty General Motors tuyên bố sẽ đầu tư $650 triệu mỹ kim khai thác mỏ lithium ở Nevada, một khoáng chất hiếm cần thiết trong các “pin điện.” Các nhà làm xe hơi chạy điện còn được giúp gián tiếp vì chính phủ sẽ trợ cấp $7,500 đô la cho những người mua xe chạy điện. Vẫn cùng một điều kiện, xe phải chạy bằng pin điện “made in USA” với các bộ phận, nguyên liệu của Mỹ hoặc của một nước đã ký kết tự do mậu dịch với Mỹ! Khoáng chất như Lithium mua từ Argentina, kền mua của Malaysia, là những nước không ký kết gì với Mỹ; nhưng bộ Thương mại Mỹ có thể đặt ra những ngoại lệ. Công nghệ làm xe điện sẽ phát triển còn nhờ các tiểu bang nâng đỡ. Georgia bỏ ra $3 tỷ đô la dụ dỗ hai hãng xe hơi mở nhà máy làm xe điện, chưa kể các ưu đãi khác về thuế khóa. Michigan cũng đang bắt chước, sẽ dụ dỗ các công ty xe hơi khác. Những món chi tiêu hơn $2 ngàn tỷ sẽ thay đổi kinh tế và xã hội Mỹ và đạt thêm những mục tiêu khác. Nhiều ngành công nghiệp chế tạo sẽ biến mất, thay thế bằng những ngành mới. Các công nghiệp chế tác sẽ giảm, ngành dịch vụ sẽ tăng lên. Số công nhân cần thiết để thực hiện việc thiết lập ngành năng lượng sạch sẽ thu hút các người mất việc ở các cơ xưởng khác. Chính phủ sẽ lập các chương trình huấn luyện đào tạo những kỹ năng mới; còn cố bảo vệ thợ thuyền khi họ mất việc làm vì nhà máy xe hơi cũ đóng cửa, bằng cách buộc các nhà máy mới phải lập ra gần địa điểm các nhà máy cũ! Đạo luật IRA còn thêm $150 tỷ giúp trông nom người già và tàn tật. Chính phủ sẽ giúp tiền trả các nhà giữ trẻ, cho các em chưa đi học, nhắm vào giới trung lưu. Các biện pháp này sẽ giúp tăng số phụ nữ đi làm việc, vì họ sẽ không phải ở nhà săn sóc cha mẹ hoặc cha mẹ già. Phụ nữ Mỹ không đi làm nhiều như tại các nước tiên tiến khác. Trong khối G-7 trung bình 80% phụ nữ làm việc ngoài gia đình, ở Mỹ chỉ có 75%. Khi thêm được lực lượng lao động này tham gia, kinh tế sẽ phát triển hơn. Các biện pháp giúp đỡ người trung lưu và người nghèo khiến cho cánh tả trong đảng Dân Chủ được thỏa mãn, những dân biểu cực tả không còn gây ồn ào trong dư luận tìm cách gây ảnh hưởng trên chính sách của ông tổng thống nữa. Trong hai năm, với những đạo luật mới, ông Joe Biden sẽ thay đổi nước Mỹ trong 10 năm tới. Những biện pháp mới phải chờ vài ba năm mới được áp dụng, nhiều năm sau đó mới thấy ảnh hưởng trên đời sống người dân Mỹ; cho nên người dân bình thường chưa cảm thấy gì. Vì vậy, số người ủng hộ ông Joe Biden vẫn rất thấp, kể cả trong đảng Dân Chủ.  
......

Tầm quan trọng của Hội nghị An Ninh München (Munich)

Tổng thống Đức Frank-Walter Steinmeier phát biểu tại hội nghị MSC tháng 2 năm 2020. Nguồn: MSC Thục-Quyên Hội nghị An ninh Munich (Münchner Sicherheitskonferenz – MSC) là một hội nghị quốc tế, do một hiệp hội phi lợi nhuận tổ chức tại Munich vào tháng 2 hàng năm kể từ năm 1963. Mục đích của MSC là tìm cách thúc đẩy Lòng Tin tưởng lẫn nhau và đóng góp vào việc giải quyết một cách hòa bình các cuộc xung đột, bằng cách tạo điều kiện thuận lợi cho sự Đối Thoại trong cộng đồng an ninh quốc tế có thể tiến triển, trong khung cảnh có sắp xếp nhưng không bị gò bó chính thức. MSC coi các hội nghị của mình là một “thị trường ý tưởng” độc lập, nơi các đề xuất và giải pháp được phát triển và bàn bạc, trao đổi. MSC cung cấp một nền tảng cho các sáng kiến ​​và tiếp cận ngoại giao, chính thức và không chính thức, để giải quyết các mối đe dọa an ninh cấp bách nhất trên thế giới. MSC dành một vị trí đặc biệt cho các cuộc gặp gỡ không chính thức giữa các quan chức quốc tế, nhằm thúc đẩy hòa bình thông qua đối thoại. Ngoài hội nghị chính hàng năm, MSC thường xuyên tổ chức các sự kiện cấp cao về các chủ đề và khu vực cụ thể, đồng thời xuất bản Báo cáo An ninh Munich, một bản tóm tắt hàng năm về các số liệu, bản đồ và phân tích có liên quan tới các thách thức an ninh quốc tế quan trọng hàng đầu. Thành hình Mủa thu năm 1961 Bức Tường Berlin đã được dựng lên, cụ thể hóa sự phân chia nước Đức và châu Âu (trong suốt 30 năm). Một năm sau, cuộc khủng hoảng tên lửa Cuba đã đưa thế giới đến bờ vực của thảm họa hạt nhân. Đó là bối cảnh chiến lược cho quyết định của Ewald-Heinrich von Kleist thành lập một cuộc thảo luận Mỹ-Đức ở tầm cao tại Munich hàng năm. Sáng kiến ​​thành lập Hội nghị An ninh Munich bắt đầu dưới tên Hội thảo Khoa học Quân sự (Wehrkundetagung) năm 1963 có mục đích ban đầu là bàn phương cách để có thể cản bước Moscow một cách hiệu quả và ngăn chặn một cuộc chiến tranh mới ở châu Âu. Do Hội nghị năm 1991 phải hủy bỏ vì chiến tranh vùng Vịnh, lễ kỷ niệm 60 năm thành lập Hội nghị sẽ diễn ra năm 2024. Edward-Heinrich von Kleist khi còn trẻ là một sĩ quan trong nhóm âm mưu ám sát Hitler của Bá tước Stauffenberg. Ông là một người hoàn toàn độc lập với vẻ ngoài nghiêm nghị. Trong gần 35 năm, ông đã tự mình lãnh đạo hội nghị và một mình quyết định ai được mời và ai không. Chuyển hướng Từ năm1990, dưới sự lãnh đạo của Horst Telschick, các ưu tiên của Hội nghị càng ngày càng chuyển hướng, từ các cuộc thảo luận về quân sự trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh sang các vấn đề toàn cầu hơn. Thí dụ, năm 2001, Hội nghị được tổ chức theo phương châm ‘Quan hệ đối tác Âu châu-Đại Tây Dương và những thách thức toàn cầu’. Cuối cùng, vào năm 2007, Teltschik đã thuyết phục được Tổng thống Putin xuất hiện lần duy nhất cho đến nay tại Hội nghị Munich. Thời cuộc đã thay đổi nhiều kể từ năm 2008 Niềm tin và hạnh phúc từ năm 1990 của người Đức là được sống bao quanh hoàn toàn bởi những nước bạn, đã thay đổi khi đối mặt với cuộc xâm lược tàn bạo của Nga đối với Ukraine kể từ năm 2014 (không chỉ từ năm 2022!) và tan biến như hy vọng về một Âu châu bền vững dựa trên luật lệ, hoặc thậm chí là trật tự hòa bình toàn cầu. Wolfgang Ischinger, cựu đại sứ Đức tại Washington và London, và là chủ tịch Hội nghị An ninh Munich 2008-2022, đã viết bài chia sẻ nỗi thất vọng sâu sắc của không những cá nhân ông mà còn cả toàn bộ các nhà ngoại giao và chuyên gia chính sách đối ngoại thuộc thế hệ của ông. “Có phải tất cả những nỗ lực của chúng tôi trong việc hòa giải, thư giãn và cân bằng là vô ích? Trong 14 năm tôi được lãnh đạo Hội nghị An ninh Munich kể từ 2008, hết khủng hoảng này nối tiếp khủng hoảng khác, từ cuộc chiến Gruzia – Nam Ossetia năm 2008 đến cuộc khủng hoảng tài chính và đồng Euro, đến cuộc chiến Syria, rồi việc cưỡng bách sáp nhập Crimea năm 2014 và làn sóng di cư năm 2016, tiếp theo là cuộc khủng hoảng NATO do Donald Trump gây ra, cho đến kết cục đau thương của cuộc can thiệp Mỹ vào Afghanistan, rồi cuộc tấn công quy mô lớn của Nga vào Ukraine từ một năm trước kéo dài cho tới ngày nay”. Công thức thành công của Hội nghị là gì? Thứ nhất, duy trì nền độc lập của Hội nghị theo tinh thần của Ewald von Kleist. Không đối tác nào, không nhà tài trợ, không tổ chức chính phủ nào được phép đóng góp hơn 10% vào ngân sách của Hội nghị. Thứ hai, những nỗ lực của Hội nghị để xác định khái niệm “An ninh” phải càng rộng càng tốt: Chương trình nghị sự của Hội nghị từ lâu bao gồm An ninh khí hậu, cũng như chính sách Y tế toàn cầu và chính sách An ninh năng lượng quốc tế. Thứ ba, Hội nghị ưu tiên các chính sách xuyên Đại Tây Dương và của Âu châu, nhưng cũng đồng thời tăng cường sự tham gia của các chủ thể toàn cầu như Trung Quốc, Ấn Độ hoặc các đối tác khác của Nam bán cầu, bao gồm Trung Đông và Châu Phi. Hội nghị An ninh Munich 2023 Thật không may và là một thử thách nghiêm trọng, Hội nghị năm nay là Hội nghị đầu tiên diễn ra trong hoàn cảnh chiến tranh do một cường quốc hạt nhân gây ra tại Âu châu. Có khoảng 40 nguyên thủ quốc gia, hàng trăm các bộ trưởng và các nhân vật hàng đầu từ doanh nghiệp, khoa học và xã hội dân sự và gần 1.000 nhà báo tham dự. Thành phố vận động 5.000 cảnh sát để giữ trật tự. Nhưng dù trong quá khứ, Hội nghị An ninh Munich là nơi để ngay cả các cường quốc đối nghịch hoặc thù địch nói chuyện với nhau hoặc thậm chí đôi khi đạt thỏa thuận. Năm nay, ban tổ chức Hội nghị có lẽ đã thấy không có chỗ cho một cuộc đối thoại với Moscow hay Tehran vào lúc này. Không có đại diện chính phủ Nga hay Iran nào được mời, chủ yếu có lẽ là để tránh cung cấp một sân khấu cho sự tuyên truyền của các chế độ này. Trong khi đó Ủy viên Bộ Chính trị, Chủ nhiệm Văn phòng Ủy ban Công tác Đối ngoại Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc Vương Nghị, lại được mời phát biểu giới thiệu về quan điểm an ninh chung, toàn diện, hợp tác và bền vững do Chủ tịch Tập Cận Bình đề xướng. Nhưng có lẽ sự chú tâm của thế giới chỉ dồn vào mong đợi một cuộc gặp gỡ không chính thức giữa ông Vương Nghị và ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken. Mặc dù không đề cập rõ ràng đến “Ukraine”, phần lớn nội dung của hội nghị sẽ xoay quanh chiến tranh và hậu quả của nó. Từ đe dọa hạt nhân đến thông tin sai lệch, đến cái gọi là mối đe dọa hỗn hợp, có nghĩa là kết hợp các biện pháp quân sự với các hình thức chiến tranh khác, chẳng hạn như tấn công mạng, sử dụng lính đánh thuê hoặc tuyên truyền. Một chủ đề lớn là tái cấu trúc toàn cầu, nhưng trên hết là trật tự an ninh Âu châu. Những câu hỏi cơ bản như Liên minh phòng thủ NATO giải quyết việc xin gia nhập của Thụy Điển và Phần Lan ra sao? Ai kiên quyết đứng về phía phương Tây và Ukraine – và ai không? Vương quốc Anh – sau Brexit và bất ổn chính trị với ba thủ tướng trong vòng một năm – có thể đóng vai trò gì trong cấu trúc an ninh châu Âu trong tương lai? Lần này, các đại diện đến từ châu Phi, châu Á và Nam Mỹ sẽ nhận được sự quan tâm đặc biệt. Cuộc chiến ở Ukraine cũng đã sắp xếp lại các mối quan hệ quốc tế ở Nam Bán cầu. Nga đang cố gắng gia tăng ảnh hưởng của mình, đặc biệt là ở châu Phi, và phương Tây thì bỗng nhớ tới những người bạn và đồng minh đã bị lãng quên ở châu Mỹ Latin. Quan hệ ngoại giao đang được tăng cường với các quốc gia mà cho tới nay đã không đóng vai trò quan trọng, và các phạm vi ảnh hưởng mới đang được tạo ra. Ngoài ra, còn có các chủ đề về sức khỏe hay những thách thức về bảo mật trong ngành công nghệ. __________ Tham khảo: – https://securityconference.org/ueber-uns/ueber-die-msc/ – https://www.handelsblatt.com/meinung/kolumnen/geoeconomics/geoeconomics-warum-von-der-muenchner-sicherheitskonferenz-2023-hoffnungssignale-ausgehen-koennten/28970154.html – https://www.sueddeutsche.de/politik/sicherheitskonferenz-2023-muenchen-teilnehmer-ueberblick-1.5752831    
......

Giúp Ukraina chống xâm lược Nga: Phương Tây ‘‘bị cô lập’’

Tổng thống Ukraiana Volodymyr Zelensky (T) và đồng nhiệm Pháp Emmanuel Macron tại sân bay Vélizy-Villacoublay, trước khi đi Bruxelles, ngày 09/02/2023. AFP - MOHAMMED BADRA Trọng Thành Cuộc đọ sức giữa chính phủ và nghiệp đoàn về dự án cải tổ hưu trí chuẩn bị bước sang hồi quyết liệt là chủ đề chính của nhiều báo Pháp hôm nay, trước kỳ nghỉ cuối tháng 2. Nhật báo Liberation gọi ngày biểu tình toàn quốc thứ 5 hôm qua 16/02/2023, và cuộc thảo luận cuối cùng về dự luật hưu trí tại Hạ Viện, hôm nay 17/02, là ‘‘hồi còi nghỉ giữa hai hiệp đấu’’. Cuộc kháng chiến Ukraina chống xâm lược Nga là một chủ đề thời sự chính khác. Vận động thêm hậu thuẫn quốc tế cho Ukraina sẽ là chủ đề trọng tâm của Hội nghị An ninh quốc tế Munich, Đức, khai mạc hôm nay, và kéo dài đến ngày 19/02. Tuy nhiên tình hình không khả quan. Nhật báo Công Giáo La Croix chạy tựa trang nhất như một lời báo động có vẻ bi quan ‘‘Chiến tranh Ukraina: Các nước phương Tây bị cô lập’’. Phương Tây phải thuyết phục được dân trong nước Tuy nhiên, báo động không phải để gây sợ hãi, mà để đối mặt với thực tại. Điều mà La Croix lo ngại là từ vài tuần nay, trong nội bộ châu Âu xuất hiện các dấu hiệu cho thấy sự ‘‘mệt mỏi’’ của các đồng minh phương Tây của Ukraina. Nhiều nước châu Âu tỏ ra chần chừ trong việc đáp ứng nhu cầu về vũ khí của Ukraina. Công luận trong nước ủng hộ cuộc kháng chiến của Ukraina tại Mỹ và châu Âu sụt giảm.  Hiện tại chỉ còn 48% người Mỹ ủng hộ cung cấp vũ khí cho Ukraina so với 60% hồi tháng 5/2022. Tỉ lệ ủng hộ tài chính cũng sụt giảm. Đây là điều đáng sợ bởi cuộc chiến chống xâm lăng Nga là lâu dài, hậu thuẫn cũng cần dài hơn. Báo động thực trạng để huyến khích hành động kiên quyết hơn. Xã luận La Croix nhan đề ‘‘Thuyết phục’’ nhấn mạnh đến thách thức đầu tiên với các nước phương Tây là thuyết phục được chính công luận nước mình. Theo La Croix, ‘‘các lãnh đạo châu Âu đã bị đẩy vào chân tường. Họ biết rằng trong cục diện địa chính trị toàn cầu hiện nay, không có thế lực nào khác hơn có thể hỗ trợ Kiev ngoài họ. Họ hiểu rằng Vladimir Putin hiểu điều này… và đang rất hài lòng. Nhưng họ cũng hiểu rõ rằng – đối với tương lai của châu lục – ‘nước Nga không thể và không được phép chiến thắng’, như điều mà tổng thống Pháp đã nói trực tiếp với tổng thống Ukraina’’. Các lãnh đạo các nước châu Âu cần noi gương kiên quyết của tổng thống Ukraina. ‘‘Chúng tôi chiến đấu không chỉ để bảo vệ lãnh thổ riêng của chúng tôi, mà chúng tôi còn bảo vệ ngôi nhà chung châu Âu’’ là tuyên bố dứt khoát của ông Zelensky. Hố sâu ngăn cách giữa ‘‘phương Tây và phần còn lại của thế giới’’ Hội nghị về An ninh quốc tế Munich diễn ra ngay trước một giai đoạn mới của cuộc can thiệp quân sự Nga tại Ukraina. Cũng trong số báo hôm nay, hồ sơ chính của La Croix muốn làm rõ hơn việc phương Tây bị cô lập như thế nào trong nỗ lực hậu thuẫn Ukraina. La Croix nhận xét: ‘‘Sự ủng hộ của Trung Quốc đối với Nga và thái độ oán thán bất hợp tác (với phương Tây) của nhiều nước đang phát triển báo hiệu sự cáo chung của một trật tự thế giới dưới sự thống trị của các cường quốc phương Tây’’. Vấn đề không chỉ liên quan đến Ukraina mà là thế lực của phương Tây trên phạm vi toàn cầu. Cách nay 16 năm, cũng tại Hội nghị Munich, tổng thống Nga Putin đã có một bài diễn văn 20 phút khiến cử tọa lạnh gáy, thách thức trực tiếp trật tự thế giới hậu chiến tranh Lạnh, do Hoa Kỳ thống trị, với sự bành trướng của khối NATO về phía đông. Vào thời điểm đó, ‘‘thái độ hung hãn’’ của ông Putin gây sốc, nhưng không khiến các nước phương Tây quan tâm thực sự. 16 năm sau, sự trở lại của chiến tranh cường độ cao ngay tại châu Âu đã ‘‘phá tan ảo ảnh về một châu Âu thịnh vượng dựa trên khí đốt giá rẻ của Nga, buôn bán với Trung Quốc, và dựa vào Mỹ để được bảo đảm an ninh’’. Ảo tưởng tan vỡ, phương Tây cần đến một cách ứng xử thực tế hơn nhiều.La Croix chú ý đến bản báo cáo của ban tổ chức, công bố hôm trước ngày khai mạc hội nghị. Ngôn từ đã thay đổi. Giờ đây không còn là sự đối đầu giữa khối ‘‘các quốc gia dân chủ’’ và ‘‘các nước độc tài’’, các diễn đạt mang đậm dấu ấn của trật tự quốc tế do phương Tây thống trị, dựa trên các tiêu chuẩn thuần túy phương Tây. Cuộc xâm lăng Ukraina của Nga phơi bày ra trước toàn thể thế giới sự thật trần trụi: đó là một khoảng cách lớn giữa ‘‘phương Tây và phần còn lại của thế giới’’. Theo cựu phó tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Jean-Marie Guehenno, đông đảo các nước phía Nam vẫn gắn bó với Hiến chương Liên Hiệp Quốc và một trật tự pháp lý quốc tế, nhưng ‘‘hoài nghi khả năng của các nước phương Tây trong việc bảo vệ các quy tắc’’. Họ không quên là chính nước Mỹ và đồng minh đã từng nhiều lần chà đạp lên các quy tắc, cụ thể là tại Irak. Việc có các đối trọng với quyền lực của nước Mỹ không làm nhiều nước bất bình, mà ngược lại. Cuộc chiến Ukraina thúc đẩy một thế giới dựa trên luật pháp? Hội nghị An ninh Munich với sự tham dự của hơn 450 nguyên thủ quốc gia, bộ trưởng, lãnh đạo nhiều tổ chức quốc tế và phi chính phủ, giới chuyên gia, doanh nghiệp, truyền thông, và xã hội dân sự, là một cơ hội cho việc thuyết phục. Phương Tây cần mở rộng liên minh để việc hậu thuẫn Ukraina thu hút được thêm các nước tham gia. La Croix cảnh báo, thế giới đang thay đổi mạnh mẽ, và sẽ không còn gì như trước. Theo quan điểm của cựu phó tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Jean-Marie Guehenno, ‘‘tính trung tâm chiến lược của châu Âu đối với thế giới đang sắp chấm dứt’’. Cuộc chiến tranh tại Ukraina với việc Nga ngang nhiên chà đạp Hiến chương Liên Hiệp Quốc buộc cộng đồng quốc tế đặt ra những câu hỏi triệt để: Liệu cuộc chiến tranh này là chỉ dấu cho thấy thế giới đang bước vào giai đoạn mà quan hệ quốc tế giờ đây ‘‘chỉ thuần túy dựa trên tương quan sức mạnh ?’’ Hay ngược lại, đây là một xúc tác cho phép hướng đến các nỗ lực mới nhằm xây dựng một thế giới dựa trên luật pháp ?’’. Vấn đề hiện tại đang hoàn toàn để ngỏ. Vương Nghị đến châu Âu nhưng không ghé Bruxelles Nga không được mời đến hội nghị Munich, nhưng hội nghị có sự tham dự của lãnh đạo ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị. Les Echos có bài ‘‘Bắc Kinh muốn làm ấm quan hệ với châu Âu’’. Gọi là muốn làm ấm quan hệ với châu Âu nhưng lãnh đạo ngoại giao Trung Quốc không đến Bruxelles. Nhật báo kinh tế Pháp nhấn mạnh đến dấu hiệu nói trên, cho thấy ‘‘hố sâu ngăn cách’’ giữa Trung Quốc và khối 27 nước. Đây là lần đầu tiên lãnh đạo ngoại giao Trung Quốc không tới ‘‘thủ đô châu Âu’’ trong một chuyến công du châu Âu kể từ năm 2020. Ngoài Nga, lãnh đạo ngoại giao Trung Quốc đến Pháp, Ý, Hungari và Đức, quốc gia chủ nhà hội nghị Munich.   Pháp là chặng đầu tiên của vòng công du châu Âu của Vương Nghị. Kết quả hợp tác chỉ dừng ở một số tuyên bố chung chung của lãnh đạo ngoại giao hai bên. Trong lúc Paris hy vọng Bắc Kinh gây áp lực với Nga trở lại bàn đàm phán, lập trường chính thức của Trung Quốc vẫn là duy trì chính sách nước đôi, không tỏ ra quá hậu thuẫn Nga, và cũng không công khai vi phạm các trừng phạt phương Tây áp đặt đối với Nga. Châu Phi, địa bàn cạnh tranh mới giữa Ukraina và Nga Về phía khối nước ủng hộ Nga, La Croix, có bài về Nam Phi chuẩn bị tập trận với Nga và Trung Quốc. Ngược lại, nhật báo Công Giáo cũng cho biết Israel bắt đầu thay đổi quan điểm với Nga, nhích thêm một bước sang hướng ủng hộ Ukraina. Trong khi đó, Liberation có bài về châu Phi đang trở thành địa bàn cạnh tranh giữa Nga và Ukraina. Cấp lương thực miễn phí cho châu Phi là phương tiện mà chính quyền Kiev sử dụng để chinh phục công luận nhiều nước châu Phi, cho đến nay vẫn còn lưỡng lự trong việc lên án cuộc xâm lăng Nga. Nga: Chuẩn bị giai đoạn hậu Putin Về cuộc xâm lăng Ukraina của Nga, les Echos có bài phỏng vấn đáng chú ý với hai chuyên gia về Đông Âu, cho biết ‘‘tại Nga việc xem xét chuẩn bị giai đoạn hậu Putin đang bắt đầu’’.Theo nhà chính trị học Anna Colin Lebedev, chuyên về Nga và Ukraina, việc trỗi dậy của một thế hệ chính trị gia mới là điều rất khó khăn do chính quyền Putin kiểm soát chặt chẽ mọi hình thức đối lập. Tuy nhiên, cuộc chiến tranh kéo dài và đầy bất trắc tại Ukraina khiến giới tinh hoa Nga bị phân hóa, với nhiều tính toán khác nhau. Theo chuyên gia Anna Colin Lebedev, giới tinh hoa Nga ‘‘đang cân nhắc giữa các cái giá được mất của việc tiếp tục chiến tranh, từ vị trí của mỗi người.’’ Không kể các tập đoàn của giới tài phiệt hoàn toàn nằm trong tay của Putin, giới lãnh đạo cấp bộ, thống đốc tỉnh, lãnh đạo các thành phố, ban ngành đều đang phải cân nhắc lại viễn cảnh hành động tương lai, do việc quân đội Nga ‘‘bị sa lầy trên chiến trường’’. Việc nước Nga có nguy cơ rơi vào tình trạng bất ổn định kéo dài, chấm dứt những thập niên thịnh vượng vừa qua là nguyên nhân chủ yếu khiến một bộ phận giới tinh hoa muốn chuẩn bị cho thời hậu Putin. Ngược lại, phe ủng hộ Putin cũng còn mạnh, theo chuyên gia Anna Colin Lebedev. Đó là các thành phần ‘‘được hưởng lợi nhờ chiến tranh’’, có liên hệ mật thiết với giới quân sự, và những người được đề đạt vào các vị trí lãnh đạo tại các vùng đất mới chiếm đóng. Chuyên gia Anna Colin Lebedev lưu ý là, bất chấp các nguồn lực to lớn về tài chính, tích lũy từ nhiều thập niên nhờ thu nhập dầu khí, thế cân bằng lực lượng giữa hai nhóm, nhóm thua thiệt do chiến tranh và nhóm hưởng lợi nhờ chiến tranh hiện ‘‘đang thay đổi mạnh’’.
......

Một ngày của mấy nghìn ngày căm giận

Nguyễn Thông Ngày mai 18.2, thiên hạ lại quên ngay cái mốc lịch sử buồn 17.2. Cũng không có gì lạ, bởi cuộc mưu sinh cuốn người ta đi, nhất là lúc đời sống, đặc biệt là kinh tế thu nhập đang ngày càng u ám tối tăm, chứ không phải mặt trời rực rỡ hoặc cơ đồ chưa bao giờ được như hiện nay, như có đứa nói phét. Dân chúng bữa ni còn nhớ đến ngày 17.2 với tỷ lệ áp đảo trên mạng xã hội cũng là sự an ủi rồi, chứ tôi bảo thật, trong thực tế thì chán lắm, có khi chỉ vài phần trăm, còn đám lãnh đạo bặt luôn từ sáng tới giờ, không một lời hó hé. Nhưng ngay cả chư vị trên mạng sốt sắng tưởng niệm ngày 17.2 của 44 năm trước cũng không mấy ai biết hoặc nhớ điều này: Sau khi quân xâm lược Trung Quốc rút khỏi 6 tỉnh nước ta, không có nghĩa ta đã thắng, đã có hòa bình. Chiến tranh "môi răng" còn kéo dài tới tận năm 1989, tức gần 10 năm sau, số bộ đội hy sinh thậm chí còn nhiều hơn tháng mở màn, nóng nhất là những năm 1984 - 1985, đẫm máu nhất ở mặt trận tỉnh Hà Giang. Chục năm dai dẳng thiệt hại bi thương ấy gần như bị che giấu, ngay cả những người ở Hà Nội cũng không biết. Bạch hóa điều này để càng căm giận bọn Trung Quốc xâm lược, chúng chỉ hữu nghị 4 tốt nỏ mồm, chúng đã bắn giết biết bao người lính trẻ của đất nước ta, mà nghĩa trang Vị Xuyên, nơi yên nghỉ của hơn 1.800 liệt sĩ chiến đấu trên mặt trận Vị Xuyên là một trong nhiều minh chứng. Nhớ một ngày không đủ./.  
......

Vũ Hoàng Chương

Ảnh Thi sĩ Vũ Hoàng Chương. Manh Kim Theo danh sách được Ủy ban Nobel vừa được công bố sau 50 năm giữ kín do quy định, thi bá Vũ Hoàng Chương là một trong 100 nhân vật được đề cử giải Nobel Văn chương năm 1972. Viện Hàn lâm Thụy Điển ghi rõ rằng Vũ Hoàng Chương là Chủ tịch Hội Văn bút Việt Nam và người giới thiệu là Thanh Lãng. Kể về những ngày cuối đời của Vũ Hoàng Chương, nhà văn Mai Thảo thuật lại trong bài “Mấy tháng cuối cùng với Vũ Hoàng Chương”: Vượt qua cây cầu Calmette soi bóng trên một con kinh tù đọng, con kinh chạy dọc theo vùng ngoại vi tràn lan náo nhiệt nhất của Sài Gòn là khu Chương Dương, Ông Lãnh, chiếc xe đạp lọc cọc chở tôi đi trên một mặt nhựa lồi lõm, đụng tới tòa nhà xám bẩn của hãng làm phân bón thì rẽ trái và lăn vào một con đường trải đá xanh. Chiếc xe chở tôi rẽ phải trên một con đường nhỏ, yên tĩnh, rẽ trái vào một con đường nhỏ yên tĩnh nữa, rồi tới một đầu ngõ khuất khúc. Tôi xuống xe, dắt bộ tới cuối ngõ, tới trước một căn nhà gỗ hai tầng. Đẩy một cánh cổng khép hờ đi vào, tôi đã tới Gác Bút của Vũ Hoàng Chương. Thi sĩ mới dọn về đây ít lâu sau biến cố Tháng Tư 1975, cái tiểu gia đình gươm đàn nửa gánh gồm có thi sĩ, người bạn trăm năm của ông là nữ sĩ Đinh Kiều Oanh và đứa con trai nuôi là Vũ Hoàng Tuân, ông đặt tên cho con bằng lấy tên Tuân của Nguyễn Tuân, nhà văn viết tùy bút rất hay và là bạn thân của thời kỳ tiền chiến. Địa chỉ mới của Vũ Hoàng Chương nguyên là chỗ ở của gia đình thi sĩ Đinh Hùng, em vợ ông ngày trước. Chỗ ở này sinh thời, Đinh Hùng, tự xưng là Đinh Công Tử, nghịch ngợm đặt tên là động Hoa Lư, trong cái ý nhà vua xưa Đinh Bộ Lĩnh dấy nghiệp ở động Hoa Lư thì Đinh Hùng đời sau cũng có một động Hoa Lư ở phường Cây Bàng như thế. Đinh Hùng mất, vợ con vẫn ở, tên Hoa Lư vẫn còn. Nhưng từ khi Vũ Hoàng Chương dọn về ở chung, Hoa Lư còn có thêm một tên mới. Đó là Gác Bút. Hỏi tại sao không dùng lại tên Gác Mây của căn lầu trên vùng Phú Nhuận vừa rời bỏ, thi sĩ cười, hóm hỉnh: “Đổi đời, giờ là Gác Bút mới đúng. Vì Hà Nội nó bắt ta gác hết bút lên rồi, đâu còn cho viết nữa.” (…) Thời gian này, sức khỏe của Vũ Hoàng Chương đã hết sức suy nhược và gia cảnh thì đã rớt xuống tới đáy cùng của túng thiếu cùng quẫn. Những tháng sau cùng ở Gác Mây, Phú Nhuận, ông đã đau yếu rất nhiều. Trong lồng ngực mỏng, con tim đã yếu. Trên cái vóc hạc, xế chiều đã tới. Vũ Hoàng Chương gần như không ra khỏi nhà nữa. Lên xuống mấy bậc thang lầu, cũng phải đứng lại nhiều lần để thở. Có việc phải đi đâu, bao giờ cũng phải Đinh Kiều Oanh cùng đi. Ở Gác Mây anh em văn nghệ đã phải chia lượt tới viếng thăm ông đau yếu nhiều lần. Đem thuốc thang tới nữa. Về Gác Bút, tình trạng sức khỏe của thi sĩ càng mong manh (…) Sống với cộng sản, trường hợp của miền Nam là ở lại, là vẫn có mặt ở Sài Gòn sau ngày 30 tháng 4, kẻ sĩ, nhà thơ, nhà văn thất thế, khi mọi phương tiện lên tiếng đã bị triệt hủy hoàn toàn, chỉ còn một cách thế biểu hiện nhân phẩm duy nhất là giữ vững bản ngã, giữ vững nhân cách giữa bi thảm, không cho sa đọa. Và như vậy, đối diện với nghịch cảnh, đối diện với kẻ thù, đối diện với cái chết. Bi thảm này tên là Định Mệnh. Hàng ngàn nhà văn nhà thơ trên khắp mọi phần đất thế giới đã đứng trước định mệnh khốc liệt như thế, trên tổ quốc đất nước họ, trước bạo lực quân phiệt và chuyên chính vô sản. Anh em văn nghệ miền Nam, ngoại trừ một thiểu số khiếp nhược, nói chung đã có một phong cách nghiêm chỉnh, lúc thất thế, trong bi thảm, trước kẻ thù. Nhưng gương mẫu nhất, rực rỡ nhất tuy từ hai cách thế biểu hiện khác biệt, qua suy nghĩ và nhận thức tôi là Vũ Hoàng Chương và Thanh Tâm Tuyền (…) Ngày một thăng hoa khiến vị thế đại diện tồn tại nguyên vẹn trước đào thải nhiều mặt, khiến ông vừa là người khai sáng vừa là người chuyển tiếp, khiến ông là một gia tài thơ cho cả một thế hệ thơ sau được kế thừa, chỉ có Vũ Hoàng Chương trong thơ chúng ta. Chỉ có Vũ Hoàng Chương mà thôi. Có nhìn Vũ Hoàng Chương trên trình tự thời gian khá dài của thơ, có đặt ông vào cuộc vận động cực kỳ lớn lao của thơ Việt từ 50 năm trở lại đây, mới nhận thức được trên mọi chiều hướng kích thước của nó, cái tài thơ phi thường ấy, nhà thơ vĩ đại của thơ Việt chúng ta. Tôn vinh ông là đệ nhất đương thời thi sĩ, Thanh Tâm Tuyền, nhà thơ lớn nhất của một dòng thơ khác, đã không đi theo một xô đẩy tình cảm nào. Chỉ là Thanh Tâm Tuyền nhìn nổi ông, bằng một cái nhìn lớn. Mọi người là thi sĩ. Riêng ông là thi bá. Bởi vậy mà với một chế độ tử thù với thơ, sau ngày 30 Tháng Tư 1975, Vũ Hoàng Chương phải bị giết chết. Ngày bắt ông, 13 Tháng Tư 1976. Ngày ông mất 19 Tháng Tám cùng năm. Chúng bắt ông sau cùng. Và giết ông trước nhất. Buổi sáng ngày 13 Tháng Tư 1976 (phần hồi ký này viết theo lời chị Vũ Hoàng Chương thuật lại) là một buổi sáng ấm áp, nhưng đêm trước lộng gió, lạnh, thi sĩ bị cảm, đã 9 giờ còn đắp chăn nằm trên mặt sàn, không sao ngồi dậy được. Mọi người trên Gác Bút, trừ chị Chương, đã ra khỏi nhà. Chúng đến, từ phía Sài Gòn. Bốn chiếc Jeep đầy nhóc an ninh áo vàng mang súng ống như cho một hành quân lớn ầm ầm vượt qua cầu Calmette, khu chợ Khánh Hội, phóng thẳng tới phường Cây Bàng và ngừng lại trước con ngõ nhỏ dẫn vào Gác Bút. Bọn an ninh cộng sản, trên 20 đứa, tới tấp nhẩy xuống xe. Khoảnh khắc, cả phường Cây Bàng bị vây kín. Sau này tôi được biết là đến bắt các anh Nguyễn Mạnh Côn, Doãn Quốc Sĩ, Duyên Anh, vợ chồng Trần Dạ Từ và tôi, an ninh đỏ chỉ điều động một lực lượng từ 4 đến 6 đứa, trên một hoặc hai xe Jeep là cùng. Thường thường điều động thế này, như trường hợp đến vây bắt tôi: hai đứa đứng ở vỉa hè đối diện, bên kia đường, hai đứa đứng sát hai bên cửa ra vào, hai đứa vào. Bắt được người rồi, bốn đứa ở ngoài mới vào theo, cùng lục soát tịch thu tài liệu. Vây bắt công khai nhưng tránh gây náo động. Trường hợp Vũ Hoàng Chương khác hẳn. Chúng chạy rầm rập, trí súng, mai phục theo tư thế chiến đấu, phá tan bầu không khí yên tĩnh của cả phường Cây Bàng buổi sáng hôm đó. Dân chúng xung quanh Gác Bút thất kinh. Có người hỏi, chúng trả lời: “Phải huy động một lực lượng lớn lao như thế này để tóm trọn ổ một bọn cướp (!) lợi hại.” Sự náo động đột ngột dưới chân tường Gác Bút, tiếng la thất thanh của chị Vũ Hoàng Chương từ trên lầu chạy xuống khi bọn sát nhân xô cửa ập vào đánh thức thi sĩ khỏi giấc ngủ chập chờn. Ông gắng gượng ngồi dậy, lấy áo gấm mặc vào người, ngồi thật thẳng giữa chiếu, bất động, chờ đợi. Suốt thời bọn Khuyển Ưng Khuyển Phệ tới làm tan hoang Gác Bút với sự hôi tanh kinh tởm toát ra từ con chó chết xã hội chủ nghĩa chúng mang theo (tôi dùng lại danh từ của Soljenitsyne), tâm thức phóng thoát rời đứt với thân thế ô trọc ở thi sĩ thể hiện một lần nữa. Lần cuối cùng. Ông không kinh hãi, cũng không phẫn nộ. Ông không bất ngờ, cũng chẳng ngạc nhiên. Chỉ ngồi thẳng, thành tượng, mắt nhắm lại, thu hết tâm thức đã hợp nhật với đời đời vào nội giới đóng kín. Bọn quỷ dữ ở lại trên Gác Bút hơn hai tiếng đồng hồ. Suốt thời gian này, thi sĩ không thèm nói với chúng một lời nào. Chúng hỏi, ông không trả lời. Chúng đọc bản cáo trạng, lệnh bắt giữ, ở ông chỉ một thoáng nhún vai rồi ngồi yên như cũ. Riêng chị Vũ Hoàng Chương không sao thản nhiên được, chị uất ức gào lên: “Chồng tôi làm gì mà bắt chồng tôi?”, thì được tên thủ trưởng của bọn quỷ dữ trả lời là sau đại thắng của cách mạng, tên thi sĩ phản động kia vẫn còn làm thơ chống phá cách mạng và cho phổ biến khắp Sài Gòn những bài thơ chống phá chế độ ấy. Rồi là cuộc lục soát và tịch thu tàn nhẫn. Từ những cuốn sách đến từng tờ bản thảo. Lúc mặt trời đứng bóng trên mái lầu Gác Bút, cuộc lục soát xong, hai thằng lực lưỡng nhất bọn quỷ tiến lại, xốc nách thi sĩ đứng lên, kèm ông xuống cầu thang. Dân chúng láng giềng với Gác Bút đứng chật lòng con ngõ khi chúng dẫn thi sĩ đi ra và đưa thẳng ông vào khám lớn Chí Hòa (…) Hơn 4 tháng nằm trong ngục tối của thi sĩ, không ai có được những chi tiết đầy đủ. Kể cả chị Đinh Hùng, chị Vũ Hoàng Chương, cháu Vũ Hoàng Tuân, cháu Đinh Hoài Ngọc, những người đêm ngày ở cạnh chỗ nằm của ông suốt 5 ngày hấp hối. Trở về Gác Bút, thể chất trút thoát dần dần những tinh khí cuối cùng, thần trí Vũ Hoàng Chương vẫn cực kỳ minh mẫn sáng suốt. Tới đêm lâm chung. Tới phút từ trần. Nhưng thi sĩ không nói, không nói một lời nào về bốn tháng Chí Hòa. Ngày thứ hai của năm ngày chót ông mê đi. Tưởng ông đi, chị Vũ Hoàng Chương lớn tiếng kêu khóc. Ông dịu dàng: “Tôi còn sống đây.” Rồi nói đùa: “Bị bắt vẫn còn oai. Được thủ tướng hầu hạ.” Thủ tướng đây là bác sĩ Phan Huy Quát, ở cạnh phòng ông, phòng tối số 6. Buổi chiều ngày thứ ba, ông quằn quại đau đớn hết một lúc. Thấy vậy chị Vũ Hoàng Chương lo lắng hỏi: “Ở trong ngục anh có bị chúng hành hạ gì không?” Ông trả lời: “Chúng cần gì hành hạ. Chỉ bỏ đói là đủ cho mình chết.” Vậy thôi. Ngày thứ năm, ngày 17 Tháng Chín 1976, Gác Bút yên tĩnh với thi sĩ nằm đó, trên mặt sàn hiu quạnh. Rồi ngày hết, đêm xuống. Và định mệnh mở rộng cánh tay như một lớp sóng mênh mông vô tận đón ông vào đời đời, lúc đó là vừa đúng 12 giờ đêm (…) Mãi hơn hai tháng sau, một đêm mưa lớn, từ một chỗ ẩn mới bên quận Bình Thạnh vùng xa lộ Biên Hòa lặn lội trở lại khu Cao Thắng Bàn Cờ thăm H., cũng là để có tin tức về bạn từ bài thơ từ biệt, tôi mới được H. ngậm ngùi cho biết tin thi sĩ đã qua đời (…) Và nghe tin bạn mất, tôi không còn một phản ứng nào hết. Chỉ lẳng lặng ngồi xuống, hơ hai bàn tay lạnh lên ngọn đèn, nhìn đăm đăm những ngón tay ấm dần, hồng dần trên lửa. Một đêm cộng sản, tin dữ về thiên tài thơ, một tri kỷ được đón nhận như thế. Trong thờ ơ nhân thế, trong hiu quạnh cõi đời, trong giới nghiêm tăm tối, trong trống không vô cùng vô tận. Trên một sàn gác xép hiu quạnh. Một lát thật lâu. Mưa ào ạt trên mái. Rồi H. hỏi: – Anh không biết gì sao? Tôi lắc đầu, nói nơi ẩn náu lần này xa khuất, ra ngoài gần như không được, tôi đứt hết mọi liên lạc, kể từ gặp H. lần trước. Rất ít người biết. Chúng tôi cũng không biết. Bọn khốn nạn hiểu rõ cái chết của anh Chương sẽ gây chấn động lớn. Chúng tìm hết cách bịt đi. Mấy ngày sau đám tang, chị Vũ Hoàng Chương tới đây, xõa tóc, mặc đại tang, chị khóc lóc nói anh Chương đi mà chị không làm sao báo tin dữ đến bạn bè. Cáo phó cháu Đinh Hoài Ngọc đưa đăng trên tờ Tin Sáng, bọn Ngô Công Đức hèn đớn đã thu tiền nhận đăng sau lại gửi trả tiền nói An Ninh Thành Ủy cấm. Thành ra đưa anh Chương tới nơi an nghỉ cuối cùng chỉ có mấy người trong nhà đi sau linh cữu. Bọn Phường Khóm được lệnh còn cấm cả hàng xóm láng giềng phường Cây Bàng không cho tới chia buồn và phúng viếng. Nhà không còn một đồng một chữ, chị Chương cuống cuồng không biết xoay sở thế nào. May được Thầy Thích Đức Nhuận và Từ Mẫn tới, lo liệu mọi chuyện. Từ áo quan tới xin đất nghĩa trang. – Anh Chương nằm ở đâu? – Xa lắm. Một nghĩa trang làng mới có từ sau 30 Tháng Tư. Hết vùng Chí Hòa, Lê Văn Duyệt còn phải đi một quãng nữa. Năm mươi ngày của anh Chương cũng không được làm ở nhà, sợ Phường, Khóm gây khó dễ. Mà ở chùa Giác Minh. – Có những ai tới? – Chừng mươi mười lăm người, trong số đó có Nguyễn Hoạt, Bàng Bá Lân, Nguyễn Hiến Lê, Vương Hồng Sển. Mọi người đều yên lặng cả. Chỉ có Nguyễn Hiến Lê, trước lúc ra về, nắm lấy tay chị Chương, an ủi: “Chị đừng đau buồn nhiều. Anh mất thế là thoát. Bọn chúng tôi bây giờ sống cũng như chết, muốn được như anh mà không được.” Mạnh Kim    
......

Nguyễn Phú Trọng lại ngồi xổm trên hiến pháp 2013

Đào Tăng Dực Đúng vào mùng một Tết Âm Lịch xuân Quý Mão, báo chí CSVN loan tin rầm rộ “Trong thời khắc giao thừa thiêng liêng đón xuân Quý Mão 2023, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng chúc toàn thể người dân Việt Nam ở trong và ngoài nước năm mới có nhiều sức khỏe, niềm vui, hạnh phúc, thành công.”   Trước sự kiện này dư luận quốc tế chắc chắn có nhiều ngạc nhiên, nhưng phản ứng của những người Việt quan tâm đến vận nước, trong đó có cá nhân người viết, trước sự kiện Nguyễn Phú Trọng thay mặt quốc dân và chính phủ chúc tết Quý Mão cho đồng bào chỉ có một chút ngạc nhiên. Thật vậy, chỉ một chút ngạc nhiên thôi không nhiều vì chúng ta biết rằng CSVN là một chế độ không giống ai, muốn làm gì thì làm, theo luật rừng và không theo một luật pháp hay truyền thống nào của một chính quyền văn minh cả   Dĩ nhiên một vài người trong chúng ta cũng tự hỏi:   - Ủa Ông Trọng chẳng lẽ đã là quốc trưởng tức chủ tịch nước rồi, thay vì tổng bí thư đảng hôm nay? - Sau đó mới nhớ lại là mới đây ông CTN Nguyễn Xuân Phúc, cùng với PTT TT Phạm Bình Minh, PTT Vũ Đức Đam và nhiều UV TU khác bị thanh trừng - Tuy nhiên Bà Võ Thị Ánh Xuân, Phó CTN theo HP dĩ nhiên lên nắm chức Quyền CTN   - Theo tất cả các quốc gia văn minh trên thế giới thì CTN tức quốc trưởng luôn thay mặt quốc dân chúc tết hoặc chức lành nhân dân trong những giờ phút thiêng liêng của dân tộc   - Tại Vương quốc thống nhất Anh thì Quốc Trưởng tức Nữ Hoàng Elizabeth II hoặc vua Charles III mặc dù thủ tướng mới có thực quyền   - Tại Hoa Kỳ Tổng Thống tức quốc trưởng và nắm luôn thực quyền chính trị chúc tết nhân dân.   - Ông trọng chỉ là đảng trưởng một chính đảng, tuy nắm thực quyền chính trị nhưng không phải là CTN tức quốc trưởng thì chúc tết cho 3 triệu đảng viên của ổng cũng không sao, chúc tết cho toàn dân thì chẳng giống ai và nhục cho quốc thể.   Đây cũng là một cái tát vào mặt của bà Võ Thị Ánh Xuân. Có lẽ vì bà không có thế lực và cũng có thể ông Trọng có thói quen xấu là coi thường phụ nữ VN.   Khi chúng ta kết luận rằng ông Nguyễn Phú Trọng làm nhục quốc thể khi tiếm quyền CTN tức quốc trưởng, mặc thị đại diện cho quốc dân, chúc tết đồng bào thì chúng ta lập luận trên nền tảng pháp lý nào?   Câu trả lời minh thị nằm trong hiến pháp 2013 mà chính NPT tung hô là nền tảng trí tuệ của đảng CSVN. Thật vậy:   1. Chương VI, từ các điều 86 đến 93, nói rất rõ về vai trò của CTN, tương đương với chức vụ quốc trưởng, mặc dù không phải là người lãnh đạo chính phủ, nhưng lại là người trên nguyên tắc đứng đầu quốc dân.   2. Điều 86 ghi rõ: “Chủ tịch nước là người đứng đầu Nhà nước, thay mặt nước Cộng hoà XHCN Việt Nam về đối nội và đối ngoại”   3. Điều 88 còn ghi rõ các trách nhiệm đối nội và đối ngoại của CTN rõ ràng là phù hợp với chức vụ quốc trưởng, đối nội banh hành các sắc luật điều hành quốc gia, đối ngoại đại diện cho quốc dân tiếp xúc với các sứ thần ngoại quốc v..v…   4. Chính vì thế nền tảng của chúng ta khi lập luận rằng Nguyễn Phú Trọng đã tiếm quyền CTN của bà Võ Thị Ánh Xuân, đảo lôn trật tự chính trị, ngồi xổm trên HP là chúng ta có cơ sở pháp lý vô cùng vững chắc đó là các điều từ 86 đến 93 của HP 2013 hiện hành   Hiến pháp vô cùng minh bạch như thế, câu hỏi kế tiếp của chúng ta phải là: tại sao TBT Nguyễn Phú Trọng lại “chơi ngông” như vậy?   Thành ngữ “chơi ngông” này rất phù hợp với tâm lý của NPT vì các lý do sau đây:   1. NPT là người từng công khai tuyên bố “HP là văn kiên cao nhất sau điều lệ đảng”. Đối với ông thì điều lệ nội bộ của CSVN cao hơn hiến pháp và đảng CSVN quan trọng hơn tổ quốc. Đây tự nó là một quan niệm ngông cuồng rồi. Tuy nhiên còn một nguyên nhân quan trọng hơn nữa:   2. NPT, theo tôi, bị ức chế tâm lý (psychological repression) của một người vừa háo danh, tham quyền cố vị bên này vừa bị ẩn ức bên kia.   3. Ông háo danh và tham quyền cố vị vì sức khỏe yếu, tuổi đã cao mà luôn bán víu quyền lực kéo dài nhiệm kỳ đảng trưởng trên quy định   4. Ông luôn muốn kiêm nhiệm cả chức vụ TBT và CTN, sau nhiệm kỳ CTN 2016- 2021, nhưng chính đảng CSVN của ông không cho phép ông ta kiêm nhiệm như thế một lần nữa.   5. Ông rất khôn lanh chính trị và biết rằng, muốn làm TBT CSVN thì nhất định phải nịnh nọt ra mặt và liếm gót giày của CT đảng và CTN CSTQ Tập Cận Bình. Ông liều mạng làm hán nô mặt này, nhưng bị ẩn ức tâm lý mặt kia vì CSTQ luôn khinh bỉ ông trong nội bộ của họ.   6. Ông không thể chửi rủa hoặc phản TQ ra mặt vì như thế có thể bị mất chức hoặc mất mạng, nên ông đành phải “chơi ngông” với các đồng chí trong đảng CSVN và nhân dân VN mà thôi. Làm như thế thì vừa thỏa mãn tâm lý và ít mạo hiểm cho tính mạng và địa vị của ông nhất. Chính vì thế ông phải chơi ngông như vậy.   Trước hiểm họa độc tài đảng trị CSVN và một người lãnh đạo tâm lý bất bình thường như NPT dân tộc Việt Nam phải làm gì?   Xin vắn tắc đáp án như sau:   1. Dân tộc VN vì hoàn cảnh lịch sử, bị CSLX và CSTQ tròng vào cổ xiềng xích của đảng CSVN. Đây là một bất hạnh lớn lao, có thể so sánh với nhân dân Bắc Triều Tiên bị tai ách đảnh Lao Động (tức CS) Bắc Triều Tiên   2. Tuy khó khăn, nhưng với cuộc cách mạng tin học, các đảng CS vẫn có thể bị lật đổ và đang trên đà thoái trào   3. Chúng ta cần nổ lực góp phần, thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa   4. Sau khi CSVN cáo chung, sẽ xây dựng một nền dân chủ có 3 yếu tố:   a. Hiến định b. Pháp trị và c. Đa nguyên   Yếu tố hiến định sẽ thực sự khắc ghi tính tối cao của HP như một sự tôn trọng nhân phẩm của nhân dân Việt Nam.   Yếu tố pháp trị sẽ trói buộc mọi cá nhân vào một trật tự pháp lý minh bạch, bất cứ cá nhân nào tiếm quyền tương tự sẽ bị chế tài nghiêm khắc và nghiêm minh.   Yếu tố Đa nguyên sẽ cho nhân dân nhiều chọn lựa và khi một chính đảng hoặc đảng trưởng như NPT chơi ngông, ngồi xổm trên HP như thế, sẽ bị nhân dân thay thế bằng một chính đảng hoặc đảng trưởng khác và vất CSVN vào thùng phân thối tha của lịch sử./.
......

Mỹ và đồng minh sẵn sàng chống bất kỳ cuộc xâm lược nào ở châu Á

Chiến đấu cơ Mỹ, Nhật, Úc bay đội hình tại căn cứ Andersen Air Force Base, Guam, 2020. Hình minh họa. Blog Trân Văn Cho đến nay, với sự tham gia của các đồng minh và đối tác, Mỹ đã sắp đặt gần như hoàn chỉnh một vành đai phòng thủ để sẵn sàng đáp trả nguy cơ xâm lược từ phía Trung Quốc và Bắc Hàn. Đó là tuyên bố của Thiếu tướng Joshep Ryan – Tư lệnh Sư đoàn 25 Bộ binh của Mỹ (*). Phạm vi trách nhiệm của sư đoàn có Bộ Tư lệnh đặt tại Hawaii này của Lục quân Mỹ là toàn bộ khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Tướng Ryan đưa ra tuyên bố vừa kể trong một cuộc phỏng vấn với AP tại Manila – thủ đô Philippnes. Tư lệnh Sư đoàn 25 Bộ binh Mỹ đang ở Philippines để thảo luận với giới hữu trách của Philippines về kế hoạch cho các cuộc tập trận chung sẽ diễn ra trong tháng tới và tháng tới nữa cả trên bộ, trên biển lẫn trên không ở Philippines. Theo dự kiến, sẽ có hàng ngàn quân nhân Mỹ tham gia hai cuộc tập trận này và riêng năm nay, Mỹ sẽ cùng Philippines tổ chức khoảng 500 cuộc tập trận chung ở các quy mô khác nhau. Mức độ cứng rắn trong các thông điệp mà Mỹ gửi cho Trung Quốc, Bắc Hàn đang tăng dần và cuộc trò chuyện giữa tướng Ryan với AP chính là một ví dụ. Trong cuộc trò chuyện này, tướng Ryan nhắc đến cuộc chiến giữa Ukraine và Nga đề lưu ý cả Trung Quốc lẫn Bắc Hàn – hai quốc gia được xác định là những đối tượng có khả năng phát động các cuộc chiến xâm lược ở châu Á – cần quan sát kỹ lưỡng về hậu quả mà Nga đang phải gánh chịu và suy nghĩ cẩn thận xem có nên hung hăng như thế hay không. Tướng Ryan nhấn mạnh: Các cuộc tập trận chung giữa Mỹ và những đồng minh ở châu Á trong thời gian vừa qua cho thấy Mỹ và đồng minh sẵn sàng tham chiến. Thông qua các cuộc tập trận chung, Mỹ, Nhật, Úc, Philippines và những quốc gia khác đã chứng minh sẽ cùng với nhau chống lại sự xâm lược của những quốc gia muốn thay đổi trật tự thế giới ở châu Á. Tuy châu Á không phải là đối tác của NATO nhưng liên minh quân sự này sẽ cung cấp các biện pháp bảo vệ, tham gia duy trì trật tự quốc tế trong khu vực. Tư lệnh Sư đoàn 25 Bộ binh của Mỹ bày tỏ sự phấn khởi trước những gì ông đã chứng kiên từ các đồng minh và đối tác trong khu vực châu Á, đặc biệt là việc cùng nhau đáp trả hành động gây hấn của Trung Quốc. Chuyện Philippines mở cửa chín căn cứ quân sự (một số trông sang Đài Loan, một số trông ra biển Đông) để tiếp nhận các đơn vị của quân đội Mỹ trú đóng theo hình thức luân phiên và bố trí sẵn vũ khí, quân cụ, phương tiện quân sự là ví dụ mới nhất. Cho đến nay, với sự tham gia của các đồng minh và đối tác, Mỹ đã sắp đặt gần như hoàn chỉnh một vành đai phòng thủ để sẵn sàng đáp trả nguy cơ xâm lược từ phía Trung Quốc và Bắc Hàn. Sự phản đối của Trung Quốc về những cuộc tập trận có quân đội Mỹ tham gia ở những vùng ven biển Đông – khu vực mà Trung Quốc muốn xác lập chủ quyền - cũng như những cáo buộc vể việc Mỹ can thiệp vào các tranh chấp ở châu Á, quân sự hóa gia tăng nguy hiểm tại khu vực này... rõ ràng là... phản tác dụng! Theo tướng Ryan, mục đích chính của việc thiết lập vành đai phòng thủ và liên tục tổ chức các cuộc tập trận chung với đồng minh và đối tác trong khu vực châu Á là nhằm “răn đe” đối thủ trong khu vực: Mỗi chính khách, mỗi chính phủ sẽ phải nhìn vào mối liên kết đó để suy nghĩ trước khi đưa ra quyết định. Họ phải cân nhắc xem có thể thắng nếu phải đối mặt với lực lượng đã được huấn luyện và sẵn sàng như vậy hay không. Trước nay, giới hữu trách của các bên tham gia tập trận ở khu vực châu Á thường không xác định loại hoạt động này nhắm vào quốc gia nào nhưng giờ đã khác. Tướng Ryan bảo rằng: Sự hung hăng của Trung Quốc là một thực tế đáng ngại mà cả khu vực nên chuẩn bị. Khi huấn luyện, khả năng xâm lược của Trung Quốc có xuất hiện trong suy nghĩ của chúng ta không? Hoàn toàn có thể! Chúng ta có nghĩa vụ phải bảo đảm rằng Philippines có thể duy trì và sẽ duy trì chủ quyền của họ. Sự gây hấn của Trung Quốc khiến đồng minh của chúng tôi khó chịu cũng khiến chúng tôi khó chịu. Chỉ tính riêng năm ngoái, Philippines đã gửi khoảng 200 công hàm phản đối các hành động hung hăng của Trung Quốc ở biển Đông – hải lộ vừa đông đúc, vừa giàu tài nguyên, nơi Việt Nam, Malaysia, Đài Loan và Brunei cùng xác lập chủ quyền ở những vùng chồng lấn. Trả lời thắc mắc, liệu Mỹ và các đồng minh ở châu Á có sẵn sàng ứng phó nếu xảy ra tình huống tương tự như Nga xâm lược Ukraine trong khu vực hay không, tướng Ryan khẳng định: Hoàn toàn có thể. Tôi tự tin là chúng tôi đã sẵn sàng nhưng điều đó không có nghĩa là tôi hài lòng. Chúng ta luôn có thể làm tốt hơn. Theo ông: Các đối thủ của Mỹ nên ngẫm nghĩ về đối thoại vì chiến tranh rất phức tạp và có thể diễn ra theo nhiều cách khác nhau. Nga đã nhận ra và sẽ còn nhận ra điều này. Trước chiến tranh, nhiều người nghĩ Ukraine sẽ nhanh chóng bị khuất phục trước sức mạnh quân sự của Nga nhưng điều đó đã không xảy ra vì hai lý do, thứ nhất, đó là ý chí chiến đấu của dân chúng Ukraine... Thứ hai là Mỹ và NATO đã hỗ trợ quân đội Ukraine bằng cách huấn luyện, nâng cao khả năng đối phó với các tình huống an ninh bất ngờ của họ trong nhiều năm trước khi Nga tiến hành cuộc xâm lược quy mô lớn vào ngày 24 tháng 2 năm 2022. Tướng Ryan nói thêm: Tôi nghĩ các đồng minh của chúng ta trong khu vực coi trọng chủ quyền của họ, coi trọng tự do của họ, coi trọng nền độc lập của họ và không đối thủ nào nên xem nhẹ điều đó. Chú thích (*) https://www.armytimes.com/news/your-army/2023/02/09/army-pacific-general-to-aggressors-were-battle-ready-in-asia/​  
......

Xôn xao chuyện linh mục được thụ phong ở Vinh từng là người của Vũ Nhôm

Linh mục  Hồ Hữu Hòa Tuấn Khanh Vụ thầy bói Hồ Hữu Hoà thoắt biến thành linh mục GP Vinh, sẽ trở thành vụ bê bối không tiền khoáng hậu của Công giáo Việt Nam Đầu Tháng Hai 2023, giới Công giáo thạo tin trên các trang mạng tiếng Việt hết sức bất ngờ trước hình ảnh tiết lộ một vị linh mục Việt Nam được Giáo phận Maasin,  Giáo hội Phi Luật Tân phong chức, tại Nhà thờ Chánh toà Maasin. Lễ thụ phong cho thấy sự kiện diễn ra hôm 7 Tháng Mười Hai 2022. Thoạt đầu, chuyện tưởng chừng là niềm vui, nhưng sau đó là những điều nghi hoặc ập tới, bởi vị linh mục được thụ phong có tên là Hồ Hữu Hòa, không ai khác hơn là ông thầy phong thủy trong vụ án của Phan Văn Anh Vũ ở Đà Nẵng. Trong vụ án gây nhiều xôn xao, kết thúc vào năm 2021, Hồ Hữu Hòa là người được trả tự do ngay tại tòa vì “thành khẩn khai báo” mọi chuyện hối lộ giữa Phan Văn Anh Vũ – tự Vũ Nhôm (Chủ tịch HĐQT Công ty cổ phần Xây dựng Bắc Nam 79) và Nguyễn Duy Linh (Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục Tình báo, Bộ Công an), khiến một người chịu 14 năm tù và một người chịu 30 năm tù. Được biết chuyện ông Hồ Hữu Hòa đột nhiên học hết kinh sách làm linh mục chỉ trong một năm, và sau đó, được thư từ Giáo phận Vinh, gửi sang Phi Luật Tân để nhận lễ chịu chức khiến ai nấy đều bất ngờ. Ngay sau khi có lời bàn tán, video lễ thụ phong của ông Hòa bị gỡ khỏi Facebook của Giáo phận Maasin, nhưng các hình ảnh rải rác được giáo dân tập hợp, cho thấy vào mùng 5 Tết, thánh lễ Tạ Ơn Mừng Hồng Ân Vĩnh Khấn Nữ Đan Sĩ: Maria Augustino Nguyễn Thị Nga của Giáo xứ Tân Lộc, ông Hồ Hữu Hoà ngồi hàng đầu cùng các linh mục đồng tế khác. Linh mục Đinh Hữu Thoại có viết trên trang của mình điều nghi vấn của ông về Hồ Hữu Hòa, là việc thụ chức linh mục bất thường này, đã “lọt qua mắt của hàng ngàn giáo dân và các Linh mục Gp Vinh mà không gặp trở ngại nào, là do trước đó không có rao phong chức như thông lệ Giáo luật yêu cầu (GL 1043 và 1051)”. Hiện Giáo phận Vinh chưa có tiếng nói nào về những phát hiện này. Thậm chí ngay cả Giám mục là Anphong Nguyễn Hữu Long, người giới thiệu cho Hồ Hữu Hòa chịu chức ở Phi Luật Tân – cũng im lặng. Cuộc trò chuyện ngắn sau đây với linh mục Đặng Hữu Nam có thể hé lộ đôi điều về sự kiện này. Ông Hồ Hữu Hòa trước tòa, người được đồn đoán là do phía an ninh cài vào mối quan hệ Phan Văn Anh Vũ và tướng tình báo Nguyễn Duy Linh để phá án. Chào cha Đặng Hữu Nam, trường hợp đào tạo nhanh, thụ chức nhanh của linh mục Hồ Hữu Hòa, đang được nhiều người bàn tán, đặc biệt khi ông ta được đồn đoán là một người có dính líu đến giới an ninh ở Đà Nẵng… Chuyện này có đủ bất thường và bình thường, nhưng nếu nhìn theo nhãn quan của Công giáo với giáo luật thì nó cũng có bất thường. Nếu xét về các quy chuẩn để được làm linh mục, giáo luật bắt đầu từ điều 1008, thì việc phong chức linh mục cho Hồ Hữu Hòa chưa phù hợp với các điều khoản của giáo luật, thì đó là một điều nghịch thường. Nhưng ngược lại, điều bình thường là Giám mục cũng có quyền phong chức cho bất cứ ai, mà không cần căn cứ vào điều khoản nào. Trên thực tế, với niềm tin và phụng sự thì không thể có định kiến. Người ta có câu “Mỗi thánh nhân đều có một quá khứ, mỗi kẻ tội đồ đều có một tương lai”. Biết đâu từ sai lầm trong quá khứ, con người lại muốn phục thiện và làm điều tốt đẹp từ ơn Cải hoán của Chúa thì sao? Lịch sử Công giáo có nhiều trường hợp như vậy. Thánh Alfonso tạo dựng Dòng Chúa Cứu Thế chẳng hạn, ngài cũng đầy những lỗi lầm trước khi đến với Chúa. Nên nếu nói về trường hợp của linh mục Hồ Hữu Hòa, tôi nhìn từ cả hai chiều thì thấy, có những điều bất thường không hợp với giáo luật, và có những điều bình thường từ sự tự nhiên, nếu như đó là Chúa chọn con người. Dường như câu chuyện về linh mục Hồ Hữu Hòa thật ra đã có lời bàn từ hơn năm trước, khi có ý kiến cho rằng đã thấy ông Hòa khi ấy đang học linh mục ở Sài Gòn. Và dường như Cha cũng có đã có lần lên tiếng về chuyện này? Câu chuyện lúc đó là tôi yêu cầu đính chính về thông tin ông Hồ Hữu Hòa đang đi học linh mục ở Học viện Đa Minh và Học viện Franxicô ở Sài Gòn. Tôi còn nhớ là ông Thái Văn Đường có đưa tin về chuyện ông Hòa được một dòng gửi đi học, nhưng chính xác là ông Hòa được một vị giám mục giới thiệu đi học, và học với tư cách cá nhân, không thuộc dòng nào cả. Nên nói ông được một dòng tu nào, hay nói Giáo phận Vinh gửi đi là không chính xác. Vì như vậy là như xin vào học để hiểu biết, chứ không phải là thành viên của Giáo hội Việt Nam được gửi đi đào tạo để làm linh mục. Nên nhớ rằng học vấn của Giáo hội được nhiều người bên ngoài nghiên cứu, xin theo học, và có cả những quan chức Ban Tuyên giáo hoặc sĩ quan an ninh tôn giáo xin học để tìm hiểu. Nên cần nói rõ ở đây để tránh hiểu lầm. Nói tóm lại, linh mục Hồ Hữu Hòa chưa bao giờ là chủng sinh, chưa bao giờ là ứng viên được chọn để đào tạo chính thức của Giáo phận Vinh. Ông cũng chưa bao giờ tham gia một dòng tu nào để được gọi là tu sĩ. Nhưng hiện nay, thời gian gọi là tu học để làm linh mục rất ngắn – chỉ có khoảng một năm – của linh mục Hồ Hữu Hòa đang được bàn tán rất nhiều. Liệu ông ta có những dấu hiệu xuất sắc bất ngờ của một người học đạo và được ai đó trong Giáo phận Vinh làm chứng, đặc cách gửi đi cho thụ chức ở Phi Luật Tân? Đó cũng là một những ý kiến giáo dân xôn xao, vì tính trong thời gian được trả tại tòa vụ ông Phan Văn Anh Vũ, thì ông Hồ Đức Hòa được học và thụ phong rất nhanh. Khi sự việc xảy ra, tôi có vào trang mạng của Giáo phận Maasin, Giáo hội Phi Luật Tân thì tìm thấy thông tin người giới thiệu, đưa ông Hồ Hữu Hòa đi thụ chức linh mục là Giám mục An Phong Nguyễn Hữu Long. Ngài Giám Mục viết ủy nhiệm thư sang Giáo phận Maasin để cho ông Hồ Hữu Hòa được nhận lễ thụ phong linh mục. Ngài Giám mục còn ủy nhiệm cho linh mục Giêrađô Nguyễn Nam Việt sang Phi Luật Tân cùng ông Hồ Hữu Hòa để giúp trả lời những chất vấn của Giáo phận Maasin về lễ nghi và ứng viên Hồ Hữu Hòa. Thưa Cha, về mặt nghi lễ của Công giáo, thì việc làm lễ thụ phong linh mục ở Phi Luật Tân có khác biệt gì với ở Giáo phận Vinh? Và vì sao phải đưa đến tận Phi Luật Tân để làm lễ? Theo Giáo luật, nếu là linh mục của Giáo phận thì phải làm lễ tại Giáo phận, vì đây là một việc rất hệ trọng. Nhưng vì hoàn cảnh tu học và vấn đề địa lý, đôi khi việc ủy nhiệm cho một giáo phận nào đó phong chức cũng không phải là ngoại lệ. Nhưng trong sự kiện của linh mục Hồ Hữu Hòa thì nó có những vấn đề bất thường: Bởi ông Hòa không tu học ở Phi Luật Tân, mà được đưa từ Việt Nam sang đó để thụ chức. Có những bình luận suy đoán rằng ông Hòa được đưa sang đó để nhận chức linh mục, nhằm tránh những sự điều tiếng về chuyện trở thành linh mục quá nhanh của ông. Với những điều mô tả, như vậy thì rốt cuộc bây giờ linh mục Hồ Hữu Hòa thuộc giáo phận nào, thưa Cha? Lúc này thì có thể xác định rằng linh mục Hồ Hữu Hòa là người của Giáo phận Vinh, vì đã có sự tiến cử của Giám mục Giáo phận. Chỉ có điều là việc thụ phong linh mục này không nhiều người biết. Từ sau Tết Nguyên Đán, sự có mặt của linh mục Hồ Hữu Hòa ở một số thánh lễ khiến giáo dân, tu sĩ bàn tán. Chính thức thì về sau này, linh mục Hồ Hữu Hòa có được đưa đi làm việc ở đâu hay như thế nào, thì cũng tùy thuộc vào ngài Giám mục An Phong Nguyễn Hữu Long. Dạ xin được hỏi Cha một câu hỏi cuối. Trong ý niệm mà Cha trình bày rất thú vị, là Thiên Chúa có thể vẽ một đường thẳng trên một đường cong để tìm thấy và hoán cải tính cách con người. Vậy thì trong bối cảnh của thế giới ngày càng hỗn loạn hôm nay, tín ngưỡng bị thao túng, những đứa con của Thiên Chúa không dễ tìm được người chỉ có Chúa trong tim – có hay không những người sẵn sàng vẽ những đường cong trên những đường thẳng, để làm những công việc của mình? Trong lịch sử tồn tại của Công giáo, việc con người vẽ những đường cong trên những đường thẳng của Thiên Chúa là đã xảy ra rồi. Trong nhãn quan của cá nhân tôi, không nhắm riêng vào ai, chuyện gì, thì chuyện vẽ những đường cong – như là một cách bách hại, tôi đã thấy. Chẳng hạn như ở Trung Quốc, tôn giáo bị coi như là một thế lực đối đầu và cần phải bị tiêu diệt. Thế giới hôm nay không còn tiện cho việc giết chóc nữa, nên có rất nhiều thủ thuật trong việc biến tôn giáo trở thành công cụ cho thế quyền. Tinh vi hơn, tôn giáo hôm nay bị làm cho tha hóa. Quyền lực duy vật làm xói mòn niềm tin vào Thiên Chúa. Tha hóa sẽ biến các hình thức nghi lễ ngày càng nhịp nhàng hơn như trống rỗng tâm linh. Tha hóa sẽ biến các vị chức sắc, lãnh đạo xa rời với các tiêu chuẩn của lời nguyện phục vụ Thiên Chúa. Và cuối cùng khi tín đồ nhìn thấy những điều đó, họ chán nản và từ bỏ. Cứ nhìn vào Trung Quốc sẽ thấy rõ: Các vị lãnh đạo bị khống chế và chỉ còn biết làm theo ý chính quyền. Dạ xin cám ơn Cha cho cuộc trò chuyện.    
......

Làm gì để ‘thành công’ ở đại học?

Đây là những ‘Dux,’ tức là những lãnh đạo của trường trung học. Dux không chỉ học xuất sắc mà có khả năng lãnh đạo. Ảnh: FB Nguyễn Tuấn GS Nguyễn Văn Tuấn - Nguyễn Tuấn   Hôm nay tôi rất hân hạnh tham dự buổi lễ vinh danh những học sinh xuất sắc trong cộng đồng người Việt ở Sydney. Đó là các cháu mới tốt nghiệp trung học phổ thông (ở đây gọi là ‘higher school certificate’) với điểm 99% trở lên hoặc có đóng góp xuất sắc trong lãnh đạo ở trường. Tôi gọi họ là học sinh có tên trong ‘bảng vàng.’ Năm nào cũng vậy, suốt hơn 40 năm qua, nhiều học sinh gốc Việt ở đây đều có tên trong bảng vàng. Nếu có dịp vào thăm các trường trung học ở đây (Úc) các bạn sẽ thấy những cái họ Việt (Nguyễn, Trần, Lê, Phạm, Phan, Huỳnh, v.v.) trên các bảng vinh danh của trường qua nhiều năm. Thật ra, đó cũng là cái thú vui của tôi mỗi khi được mời đến nói chuyện ở các trường trung học ở đây. Tôi thích đếm xem có bao nhiêu cái tên Việt trong bảng vàng. Tôi phải nói rằng các cháu ấy làm cho chúng ta tự hào. Tự hào là từ một cộng đồng non trẻ và nghèo khó nhưng chúng ta đã có những đóng góp đáng kể vào cái ‘excellence’ khoa bảng ở quê hương thứ hai này. Nói theo tiếng Anh là ‘they have made us proud.’ Đây là ngôi sao của buổi vinh danh: Chloe Hoang. Chloe đạt điểm 99,95% (điểm tuyệt đối, vì ở Úc không có điểm 100%) và Dux của trường Pymble Lady College, trường nữ nổi tiếng nhứt ở Sydney. Các bạn trong cộng đồng ở đây có sáng kiến vinh danh các học sinh xuất sắc sau mỗi kỳ thi tốt nghiệp trung học. Năm nay, họ cũng tổ chức một buổi như thế và có nhã ý mời tôi chia sẻ đôi ba lời. Tôi không nhớ chính xác mình nói gì (do ứng khẩu tiếng Anh), nhưng tôi nhớ mình nói 3 lời khuyên cho mấy cháu. Tôi nói rằng mấy cháu sắp vào đại học và có lẽ sẽ hỏi: làm thế nào để thành công trong đại học? Vậy thì tôi, một người đi trước, xin chia sẻ 3 yếu tố: – quản lý quĩ thời gian; – rèn luyện kỹ năng lãnh đạo; và – kết bạn. Quản lý thời gian Ở đại học, sinh viên phải dự giảng khá nhiều môn học, và thời gian thường chồng chéo nhau. Khi học sinh mới từ trung học lên đại học và chưa có khái niệm ‘quản lý thời gian’ là gì. Ngày xưa, tôi rất vất vả chạy hết giảng đường này sang giảng đường khác để không trễ giờ giảng. May mắn thay, ngày nay có những software giúp chúng ta quản lý thời gian rất hiệu quả. Quản lý thời gian tốt là yếu tố quan trọng để thành công trong việc học đại học. Kỹ năng thông tin và lãnh đạo Đa số (nếu không muốn nói là ‘tuyệt đại đa số’) sinh viên Việt Nam rất kém về kỹ năng thông tin (communication skills) dù họ có thể rất giỏi trong học hành. Họ viết không tốt mà nói lại càng… dở. Thành ra, trong những buổi làm việc hay học nhóm, họ thường bị thiệt thòi. Do đó, học nói và viết và học kỹ năng tranh luận (debate) là rất quan trọng đối với sinh viên gốc Việt. Mỗi sinh viên phải ý thức rằng họ là người lãnh đạo tương lai. Thế nhưng đa số sinh viên gốc Việt chỉ lo học để có điểm tốt mà không quan tâm đến lãnh đạo. Đó là một thiếu sót quan trọng. Lãnh đạo là phải có kỹ năng, và kỹ năng là phải học. Đại học là môi trường tuyệt vời để học và thực hành lãnh đạo. Phải tỏ ra mình có sáng kiến và dẫn đầu trong việc biến ý tưởng thành hiện thực. Phải tỏ ra mình xông xáo và vì cộng đồng. Kết bạn Thành công là một hiện tượng tập thể. Anh có thể có những thành tựu tuyệt vời, nhưng nếu thành tựu đó không có ai ghi nhận và công nhận thì… cũng như không. Sự ghi nhận và công nhận đến từ ai? Xin thưa là từ đồng nghiệp và bạn bè trong ‘bộ lạc.’ Đại học là nơi tuyệt vời để kết bạn bởi vì những bạn đó sẽ là những người trong bộ lạc hay lãnh đạo trong tương lai. Họ là đồng môn nhưng cũng là người ‘trong gia đình’ chuyên ngành. Kết bạn với ai? Tôi nói ông bà mình đã có một nguyên tắc tuyệt vời: ‘Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng’ (và tôi dịch vui là ‘Close to the ink, you are dark; close to the light, you are bright’). Hi vọng rằng 3 lời khuyên đó giúp cho mấy cháu học hành tốt hơn trong thời gian ở đại học. GS Nguyễn Văn Tuấn — PS: Buổi lễ vinh danh diễn ra rất chuyên nghiệp. Đặc biệt là có dịp nghe và hát lại bài Quốc ca. Lâu lắm rồi mới hát lại bài ca mình từng lớn lên, nhứt là kết thúc với câu ‘xứng danh dòng giống Lạc Hồng.’ Ôi! Xúc động làm sao.    
......

Chiến dịch “phi Nga hóa” Ukraine đang diễn ra.

Tượng bán thân của Alexander Pushkin Cù Tuấn dịch từ The Economist. Tại một nhà máy tái chế ở ngoại ô Kiev, cách nơi xảy ra vụ rơi máy bay trực thăng khiến 14 người thiệt mạng (trong đó có bộ trưởng Nội vụ Ukraine) một tuần trước đó một quãng lái xe ngắn, một nhóm công nhân phân loại, hầu hết là phụ nữ trung niên, đang xé toạc hàng trăm cuốn sách tiếng Nga. Trang bìa cuốn “Thời thơ ấu, thời niên thiếu và tuổi trẻ” của Tolstoy, bị bỏ vào một túi rác và chỉ vài ngày nữa là có thể được tái chế thành một cái nắp đậy cốc cà phê hoặc một hộp đựng trứng. Các trang của cuốn tiểu thuyết này, cuối cùng sẽ trở thành giấy trắng để in những cuốn sách khác, bằng tiếng Ukraine, hoặc được chuyển đổi thành các cuộn giấy vệ sinh rẻ tiền. Tiếp theo là tuyển tập các bài thơ của Mayakovsky. Sau đó là sách giáo khoa vật lý của Liên Xô. Rồi đến tiểu sử của Pushkin và Dostoevsky. Và cứ như thế. Phản ứng dữ dội chống lại văn hóa Nga ở Ukraine đã gia tăng kể từ năm 2014, khi Nga chiếm đóng Donbas và Crimea. Nhưng cuộc xâm lược vô cớ của Nga vào Ukraine, cùng với những nỗi kinh hoàng mà quân đội nước này gây ra, đã khiến nước này rơi vào tình trạng điên cuồng chống Nga. Phi Nga hóa chủ yếu là một quá trình từ dưới lên hoặc là vấn đề sở thích cá nhân, trái ngược với chính sách của chính phủ. Hàng triệu người Ukraine tiếp tục nói tiếng Nga mà không bị phân biệt đối xử. Nhưng chính quyền địa phương ở nhiều nơi trên đất nước đang thay đổi tên đường phố và kéo đổ các bức tượng của Nga và Liên Xô. Tại Uzhhorod, thủ phủ của tỉnh Transcarpathia phía tây, những ngôi sao màu đỏ đã bị gỡ khỏi bia mộ của những người lính Liên Xô đã ngã xuống. Tượng bán thân của Alexander Pushkin đã biến mất khỏi hàng chục thị trấn. Ở Odessa, một bức tượng lớn của Catherine Đại đế, nữ hoàng Nga thế kỷ 18, người đã thành lập thành phố, đã bị gỡ xuống và đóng hộp vào cuối tháng 12 và hiện đang phủ bụi trong tầng hầm của bảo tàng mỹ thuật thành phố này. Vào ngày 27 tháng 1, Học viện Kyiv-Mohyla, một trong những trường đại học lâu đời nhất của Kyiv, tuyên bố cấm nói tiếng Nga trong trường, mặc dù giám đốc của trường này sau đó đã rút lại và nói rằng lệnh cấm trên sẽ không được thi hành. Việc phi Nga hóa cũng đã ảnh hưởng đến văn học. Syayvo, một hiệu sách ở Kyiv, đã đóng cửa khi Nga bắt đầu cuộc xâm lược. Khi nó mở cửa trở lại ba tháng sau đó, ban quản lý và một số khách hàng đã nảy ra ý tưởng hô hào dân chúng để thu thập sách bằng tiếng Nga, tái chế chúng và quyên góp số tiền thu được cho một tổ chức từ thiện mua quần áo và thiết bị cho quân đội Ukraine. Kể từ tháng 7, khách hàng đã mang đến 60 tấn sách. Nga, quốc gia kiểm soát phần lớn Ukraine từ thế kỷ 17 và Liên Xô, quốc gia mà Ukraine là một phần cho đến năm 1991, đã nhiều lần đàn áp ngôn ngữ và văn hóa Ukraine. Việc Nga hóa đạt đến đỉnh điểm dưới thời Alexander II, một sa hoàng ở thế kỷ 19, người đã cấm giảng dạy, xuất bản sách và dàn dựng các vở kịch bằng tiếng Ukraina. Vladimir Putin, Sa hoàng thời hiện đại của Nga, đã phủ nhận sự tồn tại của một nền văn hóa Ukraine riêng biệt. Các lực lượng chiếm đóng của Nga ở miền đông và miền nam Ukraine đã lên kế hoạch phá hủy nền văn hóa này. Truy cập vào các trang web tin tức Ukraine đã bị chặn. Địa danh đã được thay đổi và cách viết tiếng Nga đã thay thế tiếng Ukraina. Tại thành phố Mariupol bị tàn phá, quân chiếm đóng đã phá bỏ một đài tưởng niệm các nạn nhân của Holodomor, nạn đói mà Liên Xô đã gây ra cho Ukraine vào những năm 1930 và đã giết chết hàng triệu người. Các trường học tại Mariupol hiện buộc phải tuân theo chương trình giảng dạy của Nga. Vô số người Ukraine bị nghi ngờ có liên hệ với chính phủ ở Kiev đã bị vây bắt và lạm dụng. Một số đã bị bắn chết. Kết quả, ít nhất là ở phần còn lại của Ukraine, không hoàn toàn giống như những gì ông Putin đã nghĩ. Theo một nghiên cứu, gần đây nhất là vào mùa hè năm 2021, 41% người Ukraine đồng ý với quan điểm rằng Ukraine và Nga là cùng một dân tộc. Đến mùa xuân năm ngoái, sau khi Nga xâm lược, con số này đã giảm mạnh xuống còn 8%. Hầu hết người Ukraine ủng hộ ý tưởng thay đổi các địa danh của Liên Xô hoặc Nga. Liệu các nhà văn Nga bị chôn vùi một hoặc hai thế kỷ trước có nên trả giá cho những tội ác chiến tranh ngày nay hay không là một câu hỏi gây chia rẽ hơn nhiều. Giống như nhiều người Ukraine bị tổn thương bởi chiến tranh, Vasyl, đang tìm kiếm một cuốn tiểu thuyết mới tại hiệu sách Syayvo, cho biết ông và vợ, những người lớn lên ở Nga, đã quyết định ngừng nói tiếng Nga. Anh nói: “Nó làm tôi đau tai.” Nhưng anh cũng cho rằng văn chương không nên có giới hạn, và việc biến sách tiếng Nga thành bột giấy là một bước đi quá xa. “Điều này khiến tôi nhớ đến Mussolini,” anh nói, tỏ ra không bị thuyết phục bởi lập luận của ông Dyak rằng việc tái chế sách không giống như việc đốt chúng. “Sách là sách.” Andrey Kurkov, có lẽ là nhà văn đương đại nổi tiếng nhất Ukraine, sinh ra ở Nga và viết bằng tiếng Nga. “Tôi hiểu cảm xúc của họ,” ông nói, nhưng nói thêm rằng một số trí thức Ukraine đang sử dụng quá trình phi Nga hóa để nâng cao uy tín về tình yêu nước của chính họ. Ông biết những cuốn sách của mình có thể sẽ không được xuất bản bằng tiếng Nga tại Ukraine cho đến sau chiến tranh. Ông nói: “Phản ứng đối với mọi thứ liên quan đến Nga là cực kỳ tiêu cực và hung hăng”. Nhưng trong khi các nhà văn viết tiếng Nga có thể bị phớt lờ ở một số vùng của Ukraine, thì ở những nơi khác, nơi tiếng Nga thống trị, ông nói, họ “không thể bị loại bỏ”.  
......

Trung Quốc đối phó với Công nghệ AI ra sao?

Nhạc sĩ Tuấn Khanh Giữa năm ngoái, tờ TechCrunch đã tiết lộ chuyện, trong hệ thống cầm quyền của Trung Quốc cho lưu hành một tập tài liệu, nói về định hình sự phát triển công nghệ của Trung Quốc trong vài năm phải được định hướng rõ là “chủ quyền kỹ thuật số” – ám chỉ khả năng của một quốc gia trong việc phải biết kiểm soát “vận mệnh kỹ thuật số” của chính mình, bao gồm quyền tự chủ đối với phần mềm và phần cứng quan trọng trong chuỗi cung ứng AI. Các đợt cấm xuất khẩu của Hoa Kỳ đối với Trung Quốc là cơ hội thúc đẩy Bắc Kinh tiếp tục kêu gọi độc lập về công nghệ trong các lĩnh vực từ chất bán dẫn đến nghiên cứu cơ bản về AI. Khi ChatGPT của OpenAI xuất hiện, cho thấy tiềm năng phá vỡ các rào cản bị kiểm duyệt hoặc bưng bít từ giáo dục, tin tức đến dịch vụ… Trung Quốc đã ra chỉ thị là muốn phát triển các ChatGPT cây nhà lá vườn của mình, không chỉ để bảo đảm quyền kiểm soát cách dữ liệu truyền qua các công cụ đó, mà còn để tạo ra các sản phẩm AI đặc thù văn hóa và chính trị của chủ nghĩa cộng sản. Nhờ chuẩn bị trước, dự kiến ​​ra mắt vào tháng 3 năm này, robot đàm thoại của Baidu trước tiên sẽ được tích hợp vào công cụ tìm kiếm của hãng, theo tin từ The Wall Street Journal. Điều đó cho thấy, chatbot sẽ chủ yếu tạo ra kết quả bằng tiếng Trung Quốc. Tuy nhiên, mô hình học sâu được đào tạo trên cả nguồn dữ liệu tiếng Trung và tiếng Anh, bao gồm cả thông tin thu thập được bên ngoài Bức tường lửa vĩ đại, cơ sở hạ tầng kiểm duyệt internet phức tạp của đất nước này. Giống như tất cả mọi kênh thông tin trói buộc con người ở Trung Quốc, chatbot của Baidu chắc chắn sẽ phải tuân theo các quy định và quy tắc kiểm duyệt của Bắc Kinh. Hiện điều này đã xuất hiện cụ thể, như ứng dụng chuyển văn bản thành hình ảnh của công ty ERNIE-VilG, đã từ chối câu từ bị coi là “nhạy cảm” về chính trị. Nhưng AI đàm thoại xử lý các yêu cầu phức tạp hơn nhiều so với trình tạo hình ảnh — nên người ta vẫn theo dõi xem đứa con cưng của Bắc Kinh là Baidu sẽ vượt qua ranh giới giữa sự kiểm duyệt hạn chế, để được sự tự do và sáng tạo cho bot của mình như thế nào? Ngày 10 tháng Một năm nay, Trung Quốc đã ban hành Quy định áp dụng cho các nhà cung cấp dịch vụ hoạt động tại Trung Quốc về AI. Không có gì đáng ngạc nhiên, đây chỉ là những ràng buộc các giá trị tự do chính trị, hay phi xã hội chủ nghĩa của Bắc Kinh, vốn sẵn sàng hạn chế trước, và giám sát bằng công an hầu hết các hình thức dịch vụ internet tiêu dùng, chẳng hạn như trò chơi, phương tiện truyền thông xã hội và video ngắn. Chẳng hạn, quy định nhưng rất chung và mơ hồ như “người dùng bị cấm sử dụng AI tổng quát để tham gia vào các hoạt động gây nguy hiểm cho ‘an ninh quốc gia’, gây tổn hại đến lợi ích công cộng hoặc bất hợp pháp”. Có nghĩa hôm nay, ở Việt Nam với hàng rào còn lỏng lẻo của quy định về AI và internet, nhiều người đang cười vui về các câu hỏi được AI trả lời như “Anh Lê Văn Tám có là anh hùng Việt Nam?”… thì sớm muộn gì, những loại câu hỏi có tính tạo dữ liệu sẽ bị coi là phản động và đang âm mưu ‘mớm’ cho kho nhập dữ liệu tự động, có thể bị khép vào điều 117 “Tuyên truyền chống nhà nước” chẳng hạn. Đó là chưa nói, với lực lượng tuyên truyền được nuôi hùng hậu, việc chồng dữ liệu thay thế, câu trả lời là “đúng vậy” không cần chú giải, sớm muộn gì cũng bắt gặp ở nhiều nơi. Hiện ở Trung Quốc, các bản thử nghiệm đàm thoại AI của Baidu, đang được triển khai với hàng trăm ngàn người bằng điều kiện qua định danh đúng của căn cước. Tính ẩn danh không thực sự tồn tại trên internet Trung Quốc vì người dùng thường được yêu cầu liên kết tài khoản trực tuyến của họ với số điện thoại được đăng ký với ID chính phủ của họ. Các nhà cung cấp AI tổng quát cũng được yêu cầu tương tự để xác minh người dùng bằng số điện thoại di động, ID hoặc các dạng tài liệu khác. Có nghĩa là, ngay cả khi bạn viết một câu mơ hồ hỏi AI rằng “Chủ tịch có đánh rắm không?”, bạn cũng có thể trở thành nạn nhân bất thường vì chính định danh chính xác của mình. Cùng với nhiều trường hợp về giả mạo hay lạm dụng công nghệ, người dùng vi phạm các quy định này sẽ phải đối mặt với nhiều mức hình phạt khác nhau. Tương tự như các hãng hàng không, các nhà khai thác dịch vụ AI địa phương được yêu cầu lưu giữ hồ sơ về hành vi bất hợp pháp và báo cáo cho các cơ quan hữu quan, để cấm không còn được tham gia hoặc bị theo dõi vĩnh viễn. Ngoài ra, các nền tảng cũng luôn đưa ra cảnh báo, hạn chế sử dụng, tạm dừng dịch vụ hoặc thậm chí đóng tài khoản của những người vi phạm quy tắc xã hội chính trị – cao hơn – là sau tiếng gõ cửa, bạn sẽ thấy nhân viên công an đứng trước nhà mình.  
......

Tổng bí thư đảng Việt Tân nói về Lực lượng 47

VOA Tiếng Việt Như VOA đã đưa tin, nhân dịp sinh nhật lần thứ 19 của Facebook vào ngày 4/2, hơn 60 tổ chức phi chính phủ về nhân quyền và các Facebooker có nhiều ảnh hưởng hôm 1/2 đã gửi thư ngỏ kêu gọi ông chủ Facebook, Mark Zuckerberg, giải quyết tình trạng mạng lưới tài khoản giả, độc hại, trong đó có sự tham gia của Lực lượng 47 hay các dư luận viên, đang tồn tại và hoạt động mạnh tại Việt Nam nhằm phổ biến các thông tin sai lệch và gây thiệt hại cho các tài khoản thật. VOA có cuộc phỏng vấn với ông Hoàng Tứ Duy, Tổng bí thư của đảng Việt Tân, một trong những tổ chức phi chính phủ đã tham gia gửi thư ngỏ, để tìm hiểu thêm về sự kiện cũng như một báo cáo chi tiết của tổ chức này về Lực lượng 47 và tình trạng kiểm duyệt không gian mạng tại Việt Nam. VOA: Xin chào ông Hoàng Tứ Duy. Chúng tôi nhận được lá thư ngỏ (gửi cho Facebook) cũng như báo cáo về Lực lượng 47 và việc kiểm duyệt trên không gian mạng. Ông có thể cho biết là vì sao có cái lá thư mở và báo cáo vào lúc này? Ông Hoàng Tứ Duy: Mạng xã hội đã giúp cho người Việt Nam biết được thông tin và kết nối với nhau, nhưng đồng thời chúng ta thấy với sự xuất hiện của Lực lượng 47 và các dư luận viên, đã có những nỗ lực để kiểm duyệt trên mạng xã hội, đặc biệt là trên Facebook. Có các tài khoản giả tấn công vào các nhà dân báo, nhà hoạt động… Những nỗ lực báo cáo để làm sao kiểm soát được nội dung đó. Lý do có lá thư chung của hơn 60 tổ chức nhân quyền NGO và các nhà hoạt động trên Facebook là vì nhân dịp sinh nhật thứ 19 của Công ty Facebook, chúng tôi kêu gọi ông Mark Zuckerberg giải quyết tệ nạn dư luận viên trên Facebook ở Việt Nam. Cụ thể là làm sao xoá các tài khoản giả, tài khoản ảo, và đóng các mạng lưới độc hại đang có những nỗ lực gây tác hại cho người dùng mạng xã hội tại Việt Nam. VOA: Xem báo cáo thì thấy báo cáo được thực hiện khá công phu và chi tiết. Ông có thể cho biết báo cáo được thực hiện trong bao lâu và dựa trên những cơ sở dữ liệu nào không? Ông Hoàng Tứ Duy: Lúc lực lượng 47 của Việt Nam ra đời vào năm 2016, đã có những thông tin về những nỗ lực của họ tấn công vào cộng đồng mạng, cái này đã được một số cơ quan truyền thông, tổ chức nhân quyền đã tường thuật về những nỗ lực của Lực lượng 47. Điều chúng tôi muốn làm là chúng tôi muốn tổng hợp tất cả các dữ kiện của các tổ chức nhân quyền, các ký giả đã nghiên cứu về Lực lượng 47, kèm theo đó là những dữ kiện mà chúng tôi đã có qua chính kinh nghiệm bản thân khi Lực lượng 47 tấn công vào trang Facebook của Việt Tân. Đã có những nỗ lực báo cáo hàng loạt để Facebook phải làm sao xoá tất cả những nội dung của trang Facebook Việt Tân. Từ những kinh nghiệm đó, chúng tôi đã chia sẻ vào bản phúc trình. VOA: Ông có thể cho biết một số ảnh hưởng tác hại của Lực lượng 47 đối với xã hội Việt Nam nói chung không? Ông Hoàng Tứ Duy: Vâng, nó có nhiều ảnh hưởng tác hại, mà tôi muốn đưa ra hai tác hại lớn nhất. Đầu tiên, Lực lượng 47 đã tổ chức những kế hoạch báo cáo hàng loạt bài vở của các nhà hoạt động, trong đó có Việt Tân, mà chúng tôi đã đăng trên Facebook. Khi họ báo cáo hàng loạt như vậy, công ty Facebook nhiều khi không phân biệt được là những nội dung nào thực sự vi phạm Tiêu chuẩn Cộng đồng của Facebook hay không nên đã tháo gỡ những nội dung đó. Một trong những ví dụ trong báo cáo là một bài của Việt Tân đã bị tháo gỡ vì bị cho là vi phạm Tiêu chuẩn Cộng đồng. Đó là một bài đăng vào đầu năm 2022 và có một tấm hình. Bài về nội dung Tết Mậu Thân và có tấm hình chụp tại Huế. Đó là tấm hình rất nổi tiếng mà báo chí đăng nhiều trong 50 năm qua, nhưng tấm hình đó bị cho là vi phạm Tiêu chuẩn Cộng đồng. Sau khi chúng tôi làm việc với Facebook thì Facebook đã đổi ngược quyết định đó. Đó là một ví dụ của việc báo cáo hàng loạt của các dư luận viên, vì khi nhân viên ban đầu của Facebook họ nhìn bài đó, họ nghĩ rằng mình đang cổ võ vấn đề bạo động hay thù ghét… Đó là một ví dụ của những bài vở bị gỡ xuống. Đó cũng là hình thức mà nhà nước Cộng sản Việt Nam kiểm duyệt những tiếng nói độc lập và đối kháng trên Facebook. Tác hại thứ nhì là Lực lượng 47 họ đã dùng rất nhiều tài khoản giả để họ spam ồ ạt những trang Facebook có nhiều comments (bình luận). Họ dùng những tài khoản giả để tung ra rất nhiều spam như vậy và đó là cách mà họ đóng vai trò dư luận viên, họ tung những tin giả để tuyên truyền, gây ảnh hưởng xấu dư luận trên mạng. Với hai tác hại đó, chúng tôi kêu gọi Facebook phải có hành động cụ thể là làm sao dẹp bỏ những tài khoản giả, dẹp bỏ những mạng lưới gây hại đang hiện diện tại Việt Nam. VOA: Xét đến cùng thì Facebook cũng chỉ là một doanh nghiệp. Đối với doanh nghiệp thì ưu tiên lớn nhất của họ là lợi nhuận và lợi ích cho doanh nghiệp, mà Việt Nam được xem là một trong những thị trường tiềm năng nhất trong khu vực đối với nhữg ông khổng lồ về công nghệ như Facebook, Google… Chúng ta có thể thấy là trong thời gian qua đã có những động thái có thể xem là “nhún nhường” của Facebook hay Google trước những yêu cầu của chính phủ Việt Nam như ngăn chặn hoặc gỡ bỏ bài viết, đóng tài khoản… Như vậy, ông đánh giá thế nào về tính khả thi của yêu cầu mà trong báo cáo và thư ngỏ mà Việt Tân và các tổ chức NGO khác đã gửi đến Facebook? Ông Hoàng Tứ Duy: Điều chị nói rất đúng. Nguyên nhân của vấn đề kiểm duyệt internet tại Việt Nam hay là trù dập trong tự do ngôn luận, đó là chính sách độc tài của Việt Nam. Nhưng bên cạnh đó, những công ty internet lớn như Facebook, Google, họ có trách nhiệm đối với người sử dụng hệ thống của họ. Ngày hôm nay, nếu Facebook chấp nhận những mạng lưới độc hại tại Việt Nam, những tài khoản giả, thì đây không chỉ là vấn đề nhân quyền. Lý do là vì tại Việt Nam, theo con số chính thức là có khoảng 70 triệu người sử dụng Facebook. Nhưng theo tài liệu được tiết lộ qua bà Frances Haugen là người tố giác Facebook và là nhân viên bên trong, thì Việt Nam có khoảng 15 triệu tài khoản giả trong số 70 triệu tài khoản đã công bố. Khi Facebook chấp nhận những tài khoản giả như vậy thì những cái đó nó ảnh hưởng lên các nhà đầu tư. Một khi họ mua cổ phiếu của Facebook, họ muốn biết có bao nhiêu tài khoản thực sự ở Việt Nam. Nó ảnh hưởng đến các nhà quảng cáo khi họ mua quảng cáo trên Facebook tại Việt Nam. Cho nên đây là điều mà chính Facebook phải giải quyết cho vấn đề kinh tế của họ. Nó đi ngoài vấn đề chính sách kiểm duyệt của Hà Nội, mà đây là vấn đề của Facebook đối với các nhà đầu tư, nhà quảng cáo. Vì vậy, chúng tôi nghĩ rằng đây là lúc mà chúng ta phải kêu gọi Facebook phải thực sự hành động để giải quyết nạn dư luận viên ở Việt Nam. VOA: Việt Tân lâu nay được xem là một trong những đảng đối lập chính trị với đảng Cộng sản cầm quyền tại Việt Nam. Vậy làm sao Việt Tân bảo đảm được rằng việc gửi báo cáo và thư ngỏ tới ông Mark Zuckerberg của Facebook là thực sự công tâm, khách quan và có lợi cho xã hội tại Việt Nam? Ông Hoàng Tứ Duy: Đây là lá thư của nhiều tổ chức NGO và nhà hoạt động, trong đó có Việt Tân cũng ký vào. Qua lá thư, chúng tôi nêu lên một sự thật ở Việt Nam đối với Facebook. Đó là mạng lưới độc hại đang kiểm duyệt tiếng nói tại Việt Nam và nó làm hại cho Facebook. Vì quyền lợi của Facebook, họ phải giải quyết những mạng lưới độc hại do Lực lượng 47 và các dư luận viên gây ra. VOA: Cám ơn ông Hoàng Tứ Duy đã dành thời gian cho VOA.  
......

Pages